Chồng bắt tôi trả lại từng đồng cho nhà ngoại, anh đặt sổ thu chi trước mặt tôi

Chồng bắt tôi trả lại từng đồng cho nhà ngoại, anh đặt sổ thu chi trước mặt tôi

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Chồng bắt tôi trả lại từng đồng cho nhà ngoại, anh đặt sổ thu chi trước mặt tôi: “Từ hôm nay, một đồng cũng không được đưa về cho bố mẹ em.” Tôi hỏi: “Nếu người nằm viện là mẹ anh thì sao?” Anh đáp: “Mẹ tôi khác.” Tôi gật đầu và bắt đầu thực hiện kế hoạch khiến cả gia đình anh phá sản… Truyện Ngắn

“Ba mươi tám nghìn sáu trăm tệ.”
Trần Hạo đặt cuốn sổ thu chi xuống bàn ăn, ngón tay gõ mạnh lên con số được khoanh đỏ.
“Lâm Vãn, đây là tổng số tiền ba năm qua em đã đưa về nhà ngoại. Từ hôm nay, một đồng cũng không được đưa cho bố mẹ em nữa.”
Tôi nhìn người chồng đã sống cùng mình sáu năm, rồi nhìn mẹ chồng đang ngồi trên sofa căn hộ cao cấp ở Hàng Châu. Bà Chu Tú Lan nhấp trà Long Tỉnh, khóe miệng cong lên như thể cuối cùng cũng thắng được một trận lớn.
Tôi hỏi:
“Tiền bố em nằm viện năm ngoái cũng tính?”
“Có.”
“Tiền em mua máy trợ thính cho mẹ?”
“Có.”
“Cả hai nghìn tệ em biếu bố mẹ dịp Tết?”
Trần Hạo lạnh lùng đáp:
“Đã lấy chồng thì phải biết tiền của gia đình nào quan trọng hơn.”
Tôi bật cười.
Ba năm trước, khi em trai anh mở cửa hàng thất bại, tôi lấy tám mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm giúp cậu ta trả nợ. Năm ngoái, mẹ anh muốn đổi chiếc vòng phỉ thúy, tôi thanh toán mười hai nghìn tệ không hề hỏi lại.
Nhưng hôm nay, từng đồng tôi gửi cho bố mẹ ruột lại bị ghi trong sổ như một khoản nợ.
Tôi khép cuốn sổ.
“Nếu ngày mai người nằm viện là mẹ anh thì sao?”
Trần Hạo không do dự:
“Mẹ tôi khác.”
“Khác thế nào?”
“Mẹ tôi sinh ra con trai trưởng nhà họ Trần. Sau này tài sản, nhà cửa, công ty đều phải dựa vào tôi. Còn bố mẹ em có con gái lấy chồng rồi thì phải biết giữ khoảng cách.”
Chu Tú Lan đặt chén trà xuống.
“Con dâu nhà họ Trần mà cứ mang tiền về nhà ngoại, người ngoài biết được sẽ cười vào mặt chúng ta.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy tiền lương của con thì sao?”
Bà cười nhạt:
“Tiền của vợ chồng còn phân của cô với của nó à?”
Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu.
“Được.”
Trần Hạo ngẩn ra.
“Em đồng ý?”
“Từ hôm nay, em sẽ tính thật rõ.”
Tối đó, tôi gọi cho mẹ. Bà đang ở bệnh viện huyện ngoại ô Tô Châu, nhưng vẫn cố nói mình không sao.
“Vãn Vãn, đừng gửi tiền nữa. Mẹ còn đủ.”
Tôi siết điện thoại.
“Mẹ, số tiền lần trước con gửi, mẹ chưa động vào chứ?”
“Chưa. Sao vậy?”
“Đừng động. Và chiếc hộp bố cất trong tủ gỗ cũ… ngày mai nhờ chú Lâm mang đến Hàng Châu cho con.”
Đầu dây bên kia im bặt.
Một lúc lâu, mẹ mới hỏi:
“Con thật sự quyết định rồi?”
Tôi nhìn cánh cửa phòng ngủ nơi Trần Hạo đang nói chuyện điện thoại với mẹ anh.
“Vâng.”
Sáng hôm sau, tôi bắt đầu làm đúng lời chồng.
Tôi ngừng trả phí quản lý căn hộ đứng tên mẹ chồng.
Ngừng thanh toán bảo hiểm chiếc Mercedes của Trần Hạo.
Ngừng chuyển tiền cho cửa hàng của em trai anh.
Quan trọng nhất, tôi gọi cho kế toán trưởng Công ty Nội thất Thịnh Hạo.
“Chị Tôn, từ tháng này, tất cả khoản tạm ứng từ tài khoản cá nhân của tôi cho công ty đều dừng lại.”
Chị Tôn sửng sốt.
“Nhưng tuần sau công ty phải thanh toán cho nhà cung cấp hơn một triệu tệ. Tổng giám đốc Trần nói…”
“Anh ấy nói tiền của vợ chồng phải tính rõ.”
Tôi nhìn cuốn sổ trước mặt.
“Vậy cứ tính rõ.”
Ba ngày sau, Trần Hạo về nhà sớm hơn thường lệ.
Anh ném tập hồ sơ xuống bàn.
“Lâm Vãn! Em đã làm gì?”
“Tính sổ.”
“Tài khoản công ty thiếu tiền, ngân hàng từ chối gia hạn khoản vay! Em biết dự án ở Ninh Ba quan trọng thế nào không?”
Tôi bình thản gắp thức ăn.
“Đó là công ty nhà họ Trần. Em là con gái nhà họ Lâm, nên phải giữ khoảng cách chứ?”
Chu Tú Lan đập bàn.
“Cô dám dùng chuyện tiền bạc uy hiếp con trai tôi?”
Tôi ngẩng lên.
“Con chỉ làm theo lời mẹ.”
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Một người đàn ông trung niên đứng ngoài, ôm chiếc hộp gỗ cũ bố tôi đã giữ hơn hai mươi năm.
Thấy chiếc hộp, sắc mặt Chu Tú Lan bỗng trắng bệch.
Bà đứng bật dậy.
“Cái đó… tại sao lại ở trong tay cô?”
Tôi chưa kịp hỏi thì Trần Hạo đã lao tới định giật lấy.
“Đưa đây!”
Tôi lùi lại.
Phản ứng của họ khiến tim tôi đập mạnh.
Bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ bên trong chỉ có giấy tờ cũ của bố.
Nhưng khi mở khóa, thứ nằm trên cùng không phải sổ tiết kiệm.
Đó là một tập hợp đồng đã ố vàng, phía dưới đóng con dấu đỏ của một doanh nghiệp mà tôi quá quen thuộc.
Công ty Nội thất Thịnh Hạo.
Tôi lật đến trang cuối.
Hai cái tên xuất hiện cạnh nhau.
Một là tên bố tôi.
Cái còn lại…
Tay Chu Tú Lan run lên dữ dội.
Bà lao tới, giọng gần như lạc đi:
“Lâm Vãn, đóng nó lại! Cô không được đọc!”
Tôi nhìn bà, rồi nhìn Trần Hạo đang tái mặt.
Ngay lúc ấy, điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ luật sư của bố:
“Cô Lâm, nếu cô đã lấy được hợp đồng năm đó, xin đừng ký bất kỳ giấy tờ nào của nhà họ Trần. Đặc biệt là trang số 7. Một khi cô đọc được điều khoản cuối cùng, cô sẽ hiểu vì sao công ty mà họ luôn miệng gọi là ‘tài sản tổ tiên nhà họ Trần’…”
Tôi lập tức lật sang trang số 7.
Trần Hạo bất ngờ chộp lấy cổ tay tôi.
“Vãn Vãn, nghe anh. Có những chuyện biết rồi sẽ không thể quay lại được.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vậy anh nói cho em biết… tại sao tên bố em lại nằm trong giấy tờ sở hữu công ty nhà anh?”
Căn phòng chết lặng.
Và khi tôi kéo tờ giấy cuối cùng ra khỏi chiếc hộp, một phong bì khác rơi xuống sàn.
Trên đó chỉ có một dòng chữ do chính tay bố tôi viết từ mười tám năm trước:
“Gửi con gái tôi, Lâm Vãn — nếu một ngày nhà họ Trần bắt đầu tính tiền với con, hãy mở thứ này ra.”

PHẦN KẾT: SỰ TRẢ GIÁ CỦA NHÀ HỌ TRẦN

Tôi mở chiếc phong bì đã ố vàng. Từng nét chữ gân guốc, quen thuộc của bố hiện lên trước mắt. Bức thư không dài, nhưng mỗi lời viết ra như một lưỡi dao sắc lẹm xé rách toàn bộ lớp vỏ bọc dối trá mà gia đình nhà họ Trần đã dày công dựng lên suốt gần hai mươi năm qua.

Mười tám năm trước, Công ty Nội thất Thịnh Hạo không phải do một tay bố của Trần Hạo lập nên như lời Chu Tú Lan vẫn hằng tự hào quảng bá. Khi ấy, ông Trần — bố của Trần Hạo — chỉ là một thợ mộc mát tay nhưng hoàn toàn vô sản. Chính bố tôi, ông Lâm Quốc Bình, là người đã dốc toàn bộ tiền tích góp, thậm chí thế chấp cả căn nhà ở quê Tô Châu để làm vốn khởi nghiệp, chiếm 60% cổ phần công ty. Hợp đồng nguyên bản và giấy chuyển tiền ngân hàng năm xưa đều được đính kèm đầy đủ.

Năm Trần Hạo lên mười hai tuổi, bố anh ta gặp tai nạn giao thông đột ngột qua đời. Chu Tú Lan khi đó góa phụ yếu đuối, ôm hai đứa con nhỏ đến quỳ gối trước mặt bố tôi, khóc lóc van xin ông thương tình. Bà ta xin bố tôi tạm thời đứng tên đại diện pháp luật thay cho anh ta, đồng thời chuyển giao danh nghĩa 51% cổ phần cho Chu Tú Lan đứng tên hộ Trần Hạo cho đến khi anh ta đủ 25 tuổi, để gia đình bà ta không bị họ hàng bên nội tranh chấp tài sản.

Bố tôi vốn dĩ là người trọng nghĩa khí, lại xót xa cho cảnh góa phụ con cừu nhỏ, nên đã đồng ý ký vào một bản thỏa thuận phụ. Bản thỏa thuận ghi rõ: Bố tôi ủy quyền quản lý và điều hành cho nhà họ Trần, nhưng giữ lại 40% cổ phần gốc vô thời hạn. Đặc biệt, điều khoản số 7 ghi rõ: “Nếu bên nhận ủy quyền (nhà họ Trần) có hành vi xua đuổi, xúc phạm hoặc cố tình xóa bỏ quyền lợi của bên ủy quyền (ông Lâm Quốc Bình) hoặc người thừa kế hợp pháp (Lâm Vãn), toàn bộ quyền điều hành và 60% cổ phần ủy quyền tạm thời sẽ ngay lập tức bị thu hồi vô điều kiện.”

Mười năm sau, khi công ty làm ăn phát đạt, Chu Tú Lan bắt đầu mưu đồ nuốt trọn. Nhân lúc bố tôi gặp sự cố sức khỏe phải về quê chữa bệnh, bà ta đã làm giả hồ sơ biến công ty thành tài sản riêng của gia đình họ Trần. Bố tôi biết chuyện, nhưng vì thấy tôi và Trần Hạo yêu nhau thật lòng, ông đã cắn răng chịu đựng, âm thầm cất giữ toàn bộ chứng cứ nguyên bản vào chiếc hộp gỗ này, chờ đợi một ngày nếu con gái mình bị hãm hại, nó sẽ là vũ khí cuối cùng bảo vệ tôi.

— “Trần Hạo, anh đọc đi.” — Tôi lạnh ném tập tài liệu xuống mặt bàn trà.

Trần Hạo run rẩy nhặt từng tờ giấy lên. Mặt anh ta từ tái nhạt chuyển sang xám xịt như tro tàn. Anh ta kinh hoàng nhìn mẹ mình: “Mẹ… những gì trong này viết… là thật sao? Công ty Thịnh Hạo… không phải của nhà mình sao?”

Chu Tú Lan ngã khuỵu xuống sàn nhà, mặt không còn một cọc máu. Bà ta không còn giữ được vẻ quý bà sang trọng nhấp trà Long Tỉnh như ban nãy, gào lên mất kiểm soát: “Nó nói dối! Nó làm giả giấy tờ! Trần Hạo, con đừng tin nó! Mẹ mới là chủ cái nhà này! Công ty này là của nhà họ Trần!”

— “Làm giả sao?” — Tôi bình thản rút điện thoại ra, bật loa ngoài cuộc gọi với Luật sư Vương, người đại diện pháp lý lâu năm của gia đình tôi tại Tô Châu.

Giọng nói đĩnh đạc của Luật sư Vương vang lên rõ ràng khắp căn phòng: “Cô Lâm Vãn, toàn bộ hợp đồng góp vốn, chứng từ chuyển tiền năm 2008 và bản thỏa thuận phụ có con dấu đỏ của Tòa án nhân dân thành phố Hàng Châu đều đã được chúng tôi hoàn tất thủ tục lưu trữ công chứng. Chiều nay, chúng tôi đã gửi đơn tố cáo hành vi làm giả hồ sơ doanh nghiệp và đơn yêu cầu phong tỏa tài sản của Công ty Nội thất Thịnh Hạo lên Tòa án.”

Lời luật sư Vương như một tiếng sét đánh ngang tai, đánh nát toàn bộ sự ngạo mạn của hai mẹ con nhà họ Trần.

Những ngày sau đó, cơn bão thực sự tràn đến nhà họ Trần với tốc độ mà họ không thể ngờ tới.

Trần Hạo trước giờ chỉ là một Tổng giám đốc hư danh. Mọi hoạt động vận hành, đàm phán với đối tác, và quan trọng nhất là dòng tiền cá nhân của tôi bơm vào để gánh các khoản nợ đọng đều đã bị tôi cắt đứt hoàn toàn. Khi ngân hàng nhận được thông báo tranh chấp tài sản và lệnh phong tỏa từ tòa án, họ ngay lập tức dừng tất cả các khoản vay mới và yêu cầu Thịnh Hạo thanh toán khoản nợ quá hạn 5 triệu tệ trong vòng bảy ngày.

Nhà cung cấp ở Ninh Ba kéo đến tận trụ sở công ty giăng băng rôn đòi nợ. Em trai của Trần Hạo — kẻ mười tám tuổi đã phá hoại bao nhiêu tiền bạc của tôi — bị giang hồ đuổi đánh vì khoản nợ cờ bạc mà anh ta lén lấy danh nghĩa công ty ra bảo lãnh.

Trần Hạo quỳ gối trước cửa nhà tôi ở Tô Châu suốt một đêm mưa. Anh ta khóc lóc, tự tát vào mặt mình: “Vãn Vãn, anh sai rồi! Anh bị mẹ làm cho mờ mắt! Anh không biết gì về chuyện năm xưa cả! Xin em hãy rút đơn, cứu lấy công ty, cứu lấy anh! Chúng ta là vợ chồng sáu năm mà em!”

Tôi mở cửa, nhìn người đàn ông từng là chỗ dựa của mình, nay thảm hại như một con chó hóc xương. Cảm giác duy nhất trong tôi lúc này không phải là hả hê, mà là sự khinh bỉ sâu sắc.

“Trần Hạo, khi anh tính toán từng đồng 38.600 tệ tôi lo cho bố mẹ tôi, anh có nhớ đến sáu năm nghĩa vợ chồng không? Khi anh nói ‘Mẹ tôi khác’, anh có từng coi bố mẹ tôi là con người không? Anh không yêu tôi, anh chỉ yêu số tiền tôi mang lại và sự hy sinh vô điều kiện của tôi mà thôi.”

Tôi ném bản thỏa thuận ly hôn xuống trước mặt anh ta.

“Ký vào đây. Anh ra đi tay trắng. Căn hộ ở Hàng Châu đứng tên mẹ anh sẽ bị kê biên đấu giá để hoàn trả số tiền 1.2 triệu tệ mà mẹ anh đã âm thầm rút từ tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân. Còn anh, hãy chuẩn bị tinh thần hầu tòa vì hành vi gian lận tài chính.”

Trần Hạo gào khóc thảm thiết, nhưng tôi phũ phàng đóng sầm cửa lại.

Chu Tú Lan không chịu đựng được đả kích lớn này. Bà ta bị đột quỵ nhẹ, phải nhập viện cấp cứu. Cay đắng thay, căn phòng bệnh nhân nghèo đông đúc, chật chội mà bà ta phải nằm lại chính là bệnh viện tuyến huyện ngoại ô Tô Châu — nơi mà vài ngày trước bà ta từng khinh khỉnh bĩu môi khi nghe tôi nhắc đến.

Tôi bước vào phòng bệnh trong bộ đồ măng tô thanh lịch. Chu Tú Lan nhìn thấy tôi, đôi mắt vượn đục ngầu giận dữ, miệng móp méo cố nói từng từ không rõ tiếng: “Cô… đồ con dâu… độc ác…”

Tôi tiến lại gần, đặt chiếc máy trợ thính đắt tiền — chiếc máy mà tôi từng mua cho mẹ mình — lên bàn đầu giường của bà ta.

“Mẹ chồng à, bà biết không? Chi phí điều trị của bà hiện tại là ba nghìn tệ một tuần. Trần Hạo đã bán sạch chiếc xe Mercedes, em trai anh ta thì đang trốn nợ. Giờ đây, một đồng họ cũng không có để đóng viện phí cho bà.”

Chu Tú Lan run rẩy, nước mắt chảy tràn ra hai bên thái dương nhăn nheo.

“Bà từng nói: ‘Con dâu nhà họ Trần mà cứ mang tiền về nhà ngoại, người ngoài biết được sẽ cười vào mặt.’ Giờ thì hay rồi, cả thành phố Hàng Châu và Tô Châu đều đang cười vào mặt nhà họ Trần các người. Kẻ tham lam, ăn cháo đá bát, cuối cùng cũng phải trả lại cả vốn lẫn lời.”

Tôi quay lưng đi, không một lần ngoảnh lại.

Sáu tháng sau.

Cụm từ “Công ty Nội thất Thịnh Hạo” chính thức đổi tên thành “Công ty Thiết kế & Nội thất Lâm Thị”, do tôi trực tiếp đảm nhận vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Với năng lực quản lý vốn có và sự hỗ trợ từ các đối tác cũ của bố, tôi nhanh chóng tái cấu trúc công ty, trả hết các khoản nợ xấu và đưa doanh nghiệp hoạt động trở lại quỹ đạo phát triển mạnh mẽ.

Trần Hạo bị tòa án tuyên phạt 3 năm tù treo vì vi phạm nghĩa vụ quản lý doanh nghiệp và gian dối tài chính. Anh ta mất tất cả: nhà cửa, xe cộ, địa vị và danh dự. Để kiếm sống nuôi người mẹ tai biến và trả nợ cho em trai, anh ta phải đi làm thợ mộc gõ đinh thuê cho một xưởng sản xuất nhỏ ở ngoại thành — đúng như xuất thân ban đầu của bố anh ta mười tám năm trước.

Một chiều thu Tô Châu mát mẻ, tôi đưa bố mẹ đến sống tại căn biệt thự sân vườn mới mua bên hồ Kim Kê. Bố tôi đã bình phục hoàn toàn sau đợt điều trị với những điều kiện y tế tốt nhất mà tôi thu xếp. Mẹ tôi đeo chiếc máy trợ thính mới, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn thời gian.

Ngồi dưới hiên nhà nhấp chén trà hoa cúc nóng, bố nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy tự hào và xúc động:

“Vãn Vãn, con có trách bố vì đã giấu con chuyện này suốt bao nhiêu năm không?”

Tôi nắm lấy bàn tay gầy gộc của bố, nhẹ nhàng đáp:

“Con không trách bố. Nhờ có chiếc hộp của bố, con mới tỉnh ngộ để biết ai mới là người thật lòng yêu thương con. Từ nay về sau, không ai có thể bắt con phải trả lại từng đồng cho nhà ngoại nữa, bởi vì toàn bộ những gì con có, đều là nhờ có bố mẹ ban cho.”

Nắng thu vàng óng ánh chiếu qua kẽ lá, rọi xuống cuốn sổ thu chi cũ kỹ mà tôi giữ lại làm kỷ niệm. Con số “Ba mươi tám nghìn sáu trăm tệ” năm nào giờ đây chỉ còn là một lời nhắc nhở sâu sắc: Sự lương thiện nếu không đi kèm với sự sắc sảo và bản lĩnh, sẽ chỉ trở thành mồi ngon cho những kẻ tham lam. Và kẻ sống bạc nghĩa, cuối cùng sẽ tự tay đào hố chôn lấp chính cuộc đời mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*