Chàng trai Mạnh thách thức lời nguyền 10 năm làng Định Yên và cái kết kinh hoàng!
Làng Định Yên 10 Năm nay trai trẻ không dám ở lại làng, qua 19 tuổi là phải đi ăn xa vì cứ ở lại là ốm đau dặt dẹo, cho đến hôm anh Mạnh cao to nhất làng xung phong ở lại làng xem thế nào, tất cả già trẻ phải bạt vía khi đêm đó chứng kiến…
Làng Định Yên, huyện Tân Thành, suốt 10 năm nay không có trai trẻ nào dám ở lại sau 19 tuổi.
Hễ trai đến tu;/ổi 20 mà cứ ở lại làng là:
người thì sốt triền miên,
người đau lưng mỏi gối,
người vừa khỏe mạnh hôm trước hôm sau nằm bẹp như bị rút sạch sinh khí.
Bệnh viện khám không ra bệnh.
Thầy cúng thì bảo:
“Làng có thứ âm khí đè trai trẻ lại – giống như bị ‘ấy’ vào vong.”
Vậy nên cả làng hình thành một luật bất thành văn:
Đủ 19 tuổi là… phải đi làm xa.
Đi rồi thì khỏe như trâu.
Còn ở lại… là xác định.
Năm đó, đến lượt Mạnh – 20 tuổi, thanh niên cao to nhất làng, con nhà ông Bách. Mạnh tính nóng, lại học võ.
Ngày cả nhà khăn gói chuẩn bị đưa Mạnh lên Hà Nội xin việc, cậu đập bàn:
“Đi làm gì! Con ở lại! Con không tin cái dớp này!”
Ông Bách tái mặt:
“20 năm nhà này chưa thằng nào qua nổi 19 mà ở lại!”
Mạnh cười khẩy:
“Toàn tự dọ–a nhau! Đêm nay con ngủ tại đình làng – nếu có gì thì con chịu!”
Cả làng xôn xao.
Ai cũng bảo:..
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
“…Mạnh dại dột! Thật là ngu xuẩn mà! Chẳng khác nào tự tìm đường chết!”
“Chưa có đứa trai nào ở lại quá 19 tuổi mà không dặt dẹo rồi tàn tạ. Mạnh tưởng mình là ai chứ?”
“Ông Bách phen này có mà mất con rồi!”
Những lời xì xào, bàn tán như sóng vỗ, nhấn chìm cả đình làng. Mỗi ánh mắt của dân làng Định Yên đều đổ dồn vào Mạnh, pha lẫn sự kinh hãi, thương hại và cả sự giận dữ.
Ông Bách, người cha già, như chết đứng giữa luồng dư luận. Làn da ông tái mét, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm tấm áo bạc màu. Ông vội vã nắm chặt lấy cánh tay Mạnh, kéo Mạnh ra một góc khuất hơn, giọng nói run rẩy đến thảm thương:
“Mạnh ơi con! Sao con lại bướng bỉnh thế hả con? Con nhìn xem, bao nhiêu đứa trai tráng khỏe mạnh như con, chúng nó cũng chẳng chịu nổi cái thứ âm khí ở đây! Con nghĩ con có thể khác sao? Mạng sống con không đáng quý sao?” Ông Bách cầu khẩn, cố gắng nhìn vào mắt Mạnh, tìm kiếm một tia dao động.
Mạnh, cao lớn và vạm vỡ, đứng sừng sững như một pho tượng đá giữa những lời khuyên can đầy nước mắt của cha. Ánh mắt Mạnh sáng rực một sự thách thức, không hề có chút sợ hãi. Mạnh cười khẩy, lắc đầu dứt khoát.
“Cha à, con đã nói rồi. Con không tin vào mấy lời đồn thổi vô căn cứ đó! Âm khí? Vong? Toàn là những chuyện mê tín hù dọa để chúng ta mãi mãi sống trong sợ hãi mà thôi. Con sẽ chứng minh cho cha và cả làng thấy, đây không phải là lời nguyền, mà chỉ là sự tự huyễn hoặc mà thôi.” Mạnh gằn giọng, giọng nói rắn rỏi vang vọng, át đi cả tiếng bàn tán của dân làng.
Ông Bách bàng hoàng nhìn con trai. Ông muốn nói thêm, muốn cảnh báo Mạnh về những hiểm nguy ẩn khuất, nhưng Mạnh đã quay lưng đi, tiến thẳng ra giữa sân đình. Ánh mắt Mạnh quét một lượt qua tất cả dân làng đang đứng đó, những ánh mắt vừa lo sợ vừa tò mò.
“Đêm nay! Con Mạnh này sẽ ngủ lại đình làng!” Mạnh dõng dạc tuyên bố, chất giọng hùng hồn, như một lời thách thức gửi đến những thế lực vô hình đang ám ảnh làng Định Yên suốt 10 năm qua.
Cả làng Định Yên chìm trong một sự im lặng chết chóc. Gió lạnh bỗng rít lên, như một lời đáp trả từ đâu đó.
Dứt lời, Mạnh không chần chừ. Anh quay người, bước nhanh về phía căn nhà nhỏ của mình, nơi anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho đêm thách thức. Chỉ trong chốc lát, Mạnh đã trở lại, trên tay là một chiếc chiếu cũ sờn, một cái gối mỏng và chiếc chăn chiên bạc màu. Anh không mang theo nhiều, chỉ những vật dụng tối thiểu, đủ cho một đêm dài dằng dặc.
Từng bước chân của Mạnh dứt khoát, vững vàng, không một chút do dự. Anh tự tin tiến thẳng về phía đình làng, nơi bóng tối đã bắt đầu bao trùm, biến cổng đình cổ kính thành một cái hốc đen thăm thẳm. Ánh trăng non vừa ló dạng, hắt lên thân hình cao lớn của Mạnh một vầng sáng mờ ảo, khiến anh trông như một chiến binh đơn độc đang tiến vào trận chiến định mệnh.
Dân làng Định Yên, không ai bảo ai, vẫn đứng nguyên tại chỗ, như những pho tượng bất động. Hàng trăm ánh mắt dõi theo Mạnh, pha trộn giữa sự lo âu tột độ, vẻ tò mò muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra, và cả sự phán xét dành cho kẻ đã dám thách thức số phận. Họ thì thầm, bàn tán nhưng giọng điệu đã nhỏ hơn hẳn, như sợ rằng tiếng nói của mình sẽ vô tình đánh thức thứ gì đó đang ngủ yên trong bóng đêm tại đình làng.
Ông Bách vẫn đứng đó, bất lực. Ông chỉ biết nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của Mạnh, đôi môi mấp máy không thành lời. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, tan vào không khí lạnh lẽo của đêm đen, mang theo tất cả nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của người cha.
Mạnh bước đến trước cổng đình làng. Cánh cổng gỗ cũ kỹ, nặng nề, nằm lặng lẽ trong đêm tối, như một hàm răng khổng lồ đã mục nát chờ nuốt chửng mọi thứ. Mạnh không chần chừ, dùng sức đẩy mạnh. Tiếng “ken két… kèn kẹt…” khô khốc, rợn người vang vọng trong không gian tĩnh mịch, phá tan sự im lặng đang bao trùm. Âm thanh ấy như tiếng rên rỉ của một linh hồn già nua bị giam cầm, bị đánh thức bởi kẻ lạ mặt. Gió đêm lùa qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh buốt xương, luồn lách qua từng thớ thịt, từng sợi tóc của Mạnh, khiến anh rùng mình nhẹ một cái. Mùi ẩm mốc, cũ kỹ của gỗ mục và hương trầm đã tắt từ lâu quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc quánh sự u ám, nặng nề, như thể hàng ngàn linh hồn đang lẩn khuất đâu đó.
Mạnh nuốt khan. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho những điều kinh khủng nhất, anh vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, vô hình đang bao vây, bóp nghẹt lồng ngực. Nhưng anh không cho phép mình run sợ. “Chỉ là gió thôi,” anh tự nhủ, cố nén lại cảm giác bất an đang len lỏi, không cho phép nó chiếm lĩnh tâm trí. Anh siết chặt chiếc chiếu, gối và chăn trên tay, hít một hơi thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh, rồi sải những bước chân vững chãi, kiên quyết tiến vào bên trong sân đình. Bóng tối như một tấm màn nhung khổng lồ, nuốt chửng lấy hình bóng cao lớn của anh ngay khi anh bước qua ngưỡng cửa. Từ bên ngoài, dân làng chỉ còn nhìn thấy cánh cổng từ từ khép lại trong bóng đêm, phát ra tiếng ken két cuối cùng rồi im bặt, như một lời tiễn biệt không hẹn ngày gặp lại.
Mạnh đặt chiếc chiếu xuống giữa sân đình, trải gọn gàng tấm chăn và đặt chiếc gối nhỏ lên trên. Anh nhìn quanh, bóng đêm đặc quánh nuốt chửng những chi tiết kiến trúc cổ kính, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ, ma mị. Mạnh nằm xuống, hai tay gối đầu, cố gắng nhắm mắt. Anh hít một hơi thật sâu, mong tìm được sự tĩnh lặng để đi vào giấc ngủ.
Nhưng sự tĩnh lặng không đến. Trái lại, từng âm thanh nhỏ nhất trong đêm lại trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Tiếng gió đêm bắt đầu rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ của đình, nghe như tiếng ai đó đang khóc thút thít, rồi lại như tiếng thở dài nặng nề. Tiếng lá cây khô xào xạc ngoài sân, dưới tác động của những cơn gió bất chợt, vang lên đều đặn, như tiếng bước chân của một kẻ vô hình đang chậm rãi tiến đến gần.
Mạnh cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hơi lạnh thấu xương từ nền đá và không khí ẩm ướt len lỏi vào từng thớ thịt khiến anh không thể nào thư thái. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo vô hình đang luồn qua người, như có thứ gì đó đang chạm vào da thịt anh, khiến da gà nổi lên khắp cánh tay. Mạnh trở mình, rồi lại trở mình. Giấc ngủ cứ lảng tránh, nhường chỗ cho sự trằn trọc và một cảm giác bất an ngày càng lớn dần. Trong màn đêm u tối, Mạnh không thể nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng anh cảm nhận được, một linh tính lạnh gáy mách bảo anh rằng có điều chẳng lành đang ẩn mình đâu đó trong bóng tối, chờ đợi. Anh siết chặt tấm chăn, đôi mắt vẫn mở to trong vô vọng, nhìn chằm chằm vào khoảng không đen kịt phía trên.
Mạnh vẫn mở to mắt, cố xuyên thủng màn đêm. Anh đã trằn trọc cả đêm, những cảm giác bất an cứ luẩn quẩn không dứt. Bỗng, một âm thanh khô khốc, nặng nề xé tan sự im lặng tĩnh mịch. Đó không hẳn là tiếng bước chân thông thường, mà như tiếng gì đó đang bị kéo lê, sột soạt trên nền gạch cũ kỹ của đình, mỗi tiếng động đều mang theo một sức nặng khó tả. Âm thanh ấy rõ ràng vọng ra từ phía ban thờ, nơi Mạnh biết có đặt những bát hương và bài vị tổ tiên. Mạnh lập tức cứng đờ người, toàn thân toát mồ hôi lạnh, dẫu không khí xung quanh vẫn lạnh buốt thấu xương. Trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cộng hưởng cùng sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm. Anh nín thở, lắng nghe. Tiếng động dừng lại một thoáng, rồi lại tiếp tục, lần này có vẻ gần hơn, chậm rãi và dứt khoát hơn, như thể thứ gì đó đang thực sự di chuyển trong bóng tối. Mạnh cảm thấy toàn bộ giác quan của mình căng như dây đàn, chỉ chực chờ một thứ gì đó xuất hiện. Anh nuốt khan, cổ họng khô rát, không dám cử động.
Mạnh nuốt khan, cổ họng khô rát, không dám cử động. Anh nín thở, thận trọng hé mắt nhìn. Qua làn khói hương còn vương lại và bóng tối dày đặc, một hình bóng lờ mờ dần hiện ra, uốn lượn sau cột đình cổ kính. Đó không phải là một bóng người rõ ràng, mà như một khối sương đen đặc quánh, di chuyển chậm rãi, nhấp nhô một cách kỳ dị. Từ khối đen đó, những âm thanh rì rầm khe khẽ bắt đầu vọng đến, không rõ là tiếng nói hay tiếng than vãn, nhưng nó cứ xoáy sâu vào không gian tĩnh mịch.
Mạnh cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, một hơi lạnh không phải do sương đêm mà là từ sự kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm, như một dòng nước lạnh băng thấm vào từng thớ thịt, làm tê liệt mọi ý chí phản kháng. Mồ hôi túa ra trên trán anh, mặn chát và lạnh lẽo. Anh muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể dường như đã bị đóng băng tại chỗ, chỉ có đôi mắt là vẫn cố gắng mở to, không rời khỏi cái bóng đen đang chầm chậm hiện hữu. Tiếng rì rầm ngày càng rõ hơn một chút, nghe như một lời nguyền rủa bị bóp nghẹt, đầy oán hận và bi ai.
Tiếng rì rầm ngày càng rõ hơn một chút, nghe như một lời nguyền rủa bị bóp nghẹt, đầy oán hận và bi ai. Mạnh cố gắng nheo mắt trong bóng tối, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bóng đen đặc quánh kia không còn ở sau cột đình nữa, nó đang trôi lướt về phía Mạnh, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Khi nó tiến gần hơn, Mạnh nhận ra một hình thù mơ hồ, không rõ ràng, nhưng đủ để khiến anh rùng mình. Nó không có đường nét cụ thể của con người, chỉ là một khối lờ mờ, lay động, như được tạo thành từ những cơn gió lạnh lẽo nhất của cõi âm. Một luồng khí lạnh buốt, sắc nhọn đến rợn người như lưỡi dao cắt qua da thịt, ập thẳng vào Mạnh, cuốn lấy anh trong một cái ôm băng giá. Hơi thở của Mạnh bỗng trở nên nặng nề, lồng ngực bị nén chặt, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Nỗi hoảng sợ tột độ bóp nghẹt anh, dìm anh xuống vực sâu của sự kinh hoàng. Mạnh muốn hét lên một tiếng thật lớn để xua đi sự ám ảnh này, muốn đánh tan cái lạnh lẽo đang bao trùm, nhưng cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt, nghẹn ứ, không thể phát ra dù chỉ một âm thanh nhỏ nhất. Đôi mắt anh trợn trừng, trân trối nhìn hình thù ghê rợn đang ngày càng gần hơn, lấp đầy tầm nhìn của anh bằng nỗi kinh hoàng tột độ.
Mạnh gồng mình, dồn hết sức lực để chống lại cảm giác bất lực đang xâm chiếm. Trong đầu anh cuộn lên những chiêu thức võ học đã luyện tập bao năm qua, những cú đấm thép, những cú đá như chớp giật. Anh muốn vùng dậy, muốn tung một đòn chí mạng vào cái thứ đang bủa vây mình, nhưng cơ thể Mạnh phản bội anh. Từng thớ thịt, từng khớp xương run rẩy không kiểm soát, như thể bị một luồng điện lạnh thấu xương xuyên qua. Nỗi sợ hãi vô hình, thứ cảm giác chưa từng nếm trải, nặng trĩu đè lên ngực Mạnh, khiến từng nhịp thở trở nên khó khăn, nông và gấp gáp. Cảm giác như có ai đó vô hình đang siết chặt lồng ngực anh, ép hết dưỡng khí ra ngoài, đẩy Mạnh vào trạng thái nghẹt thở. Anh cố gắng mở miệng, muốn hớp lấy dù chỉ một chút không khí, nhưng chỉ có tiếng rít yếu ớt thoát ra từ kẽ răng. Hình thù ghê rợn kia, nay đã gần đến mức Mạnh có thể cảm nhận được luồng hơi lạnh lẽo từ nó phả vào mặt, như một lời thì thầm của cái chết. Ý chí chiến đấu của Mạnh, thứ đã từng khiến anh trở thành người cao to, dũng cảm nhất làng Định Yên, đang bị đè bẹp dưới sức nặng của sự kinh hoàng tột độ. Anh thấy mình yếu ớt chưa từng thấy, hoàn toàn bất lực trước thế lực siêu nhiên này.
Anh thấy mình yếu ớt chưa từng thấy, hoàn toàn bất lực trước thế lực siêu nhiên này. Đột nhiên, một cơn đau nhói buốt lạnh lẽo xuyên thẳng vào lưng Mạnh, như thể có một mũi dao băng đang từ từ đâm sâu vào tủy sống. Mạnh khẽ rít lên một tiếng, toàn thân lập tức nóng bừng lên như bị sốt cao, từng mạch máu giật thót dưới da. Đầu óc anh quay cuồng, mọi thứ xung quanh nhòe đi, chao đảo như một con thuyền giữa cơn bão. Hơi thở ngày càng nặng nề, cơ thể Mạnh run rẩy không còn chút sức lực nào để chống đỡ. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Mạnh, nhắc nhở anh về lời cảnh báo của Thầy cúng. “Âm khí,” Mạnh thầm rên rỉ, “Nó đã đến rồi…” Anh biết, mình đang bị chính thứ mà Thầy cúng đã nói đến, thứ đã hành hạ bao nhiêu trai trẻ trong Làng Định Yên suốt 10 năm nay, xâm chiếm.
Mạnh cố gắng lồm cồm bò dậy, hai tay chống xuống nền đá lạnh lẽo, nương theo bức tường xám xịt để đứng lên. Từng thớ cơ trong người anh như bị xé toạc, run lẩy bẩy, không còn chút sức lực nào. Anh muốn chạy, muốn thoát khỏi cái bóng ma vô hình đang ghì chặt lấy mình, nhưng đôi chân anh rã rời, yếu ớt như bị rút cạn sinh lực. Mạnh loạng choạng được vài bước, thân hình cao to nhất Làng Định Yên ấy giờ đây đổ sụp xuống, ngã vật xuống sàn đá lạnh một lần nữa. Một tiếng “thịch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch của đình làng. Mạnh nghiến răng, cơn đau nhức buốt lan khắp cơ thể, nhưng thứ anh sợ nhất lúc này là sự bất lực. Chiếc đèn pin đã rơi lăn lóc cách đó không xa, ánh sáng vàng vọt của nó hắt lên bức tường, rồi chập chờn như sắp tắt. Anh cố gắng với lấy, từng ngón tay run rẩy duỗi ra, nhưng chỉ còn một khoảng cách mong manh không thể vượt qua. Bàn tay anh quờ quạng trong vô vọng, chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Bóng tối bắt đầu nuốt chửng tầm nhìn, và một cảm giác rợn người bao trùm lấy Mạnh. Anh không thể cử động.
Một luồng hơi lạnh buốt vừa tan biến, thay vào đó là thứ khí nóng hầm hập như thể lửa đang thiêu đốt bên trong Mạnh. Toàn thân anh giật nảy lên, từng tế bào như bùng cháy, cơn sốt cao làm da Mạnh đỏ ửng. Đau đớn dữ dội lan khắp cơ thể, đặc biệt là phần lưng và khớp xương, giống hệt như những gì dân làng đã miêu tả về căn bệnh quái ác của những trai trẻ. Mạnh cắn chặt răng, cố gắng gồng mình lên nhưng vô ích. Đôi mắt anh lờ mờ nhìn xuyên qua màn đêm đang nuốt chửng đình làng, nơi ánh đèn pin đã hoàn toàn tắt ngúm. Trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, một bóng đen cao lớn, hình thù lờ mờ, chợt lướt qua khung cửa sổ rồi tan biến vào màn đêm u tối. Đó là hình ảnh cuối cùng in đậm trong tâm trí Mạnh trước khi đôi mắt anh nhắm nghiền, cơ thể nặng trĩu đổ sụp. Anh chìm vào một cơn mê man sâu thẳm, không còn biết gì về thế giới xung quanh, chỉ còn lại sự đau đớn và bóng tối lạnh lẽo.
Ánh nắng ban mai le lói qua kẽ lá, rải những vệt vàng nhợt nhạt xuống sân Đình làng. Tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp xé tan sự tĩnh mịch. Ông Bách, với khuôn mặt hằn rõ vẻ lo âu tột độ, dẫn theo vài người Dân làng chạy bán sống bán chết về phía Đình làng. Đêm qua, sau khi Mạnh kiên quyết ở lại, không ai trong Làng Định Yên có thể chợp mắt yên ổn.
Họ xông vào bên trong, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả chết lặng. Mạnh không còn là Mạnh cao to nhất làng như thường lệ nữa. Anh nằm co ro trên chiếc chiếu cũ kỹ, bất động. Cơ thể Mạnh tiều tụy đến mức đáng sợ, chỉ sau một đêm mà như đã trải qua mười năm vật lộn với bệnh tật. Làn da anh xanh xao, tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc, nứt nẻ. Hơi thở yếu ớt, chập chờn, khiến ai nhìn vào cũng thấy một sự sống đang treo trên sợi tóc.
“Mạnh… Mạnh ơi!” Ông Bách quỳ sụp xuống, run rẩy lay gọi tên con trai. Nước mắt lã chã rơi trên gò má nhăn nheo. Những người Dân làng khác đứng chết trân, gương mặt ai cũng trắng bệch vì kinh hoàng. Lời nguyền lại một lần nữa giáng xuống, nhanh chóng và tàn khốc hơn bao giờ hết, nuốt chửng đứa con trai dũng cảm nhất làng.
Ông Bách và những người Dân làng khác vội vàng khiêng Mạnh ra khỏi Đình làng, mỗi bước chân nặng trĩu nỗi tuyệt vọng. Họ đưa Mạnh về đến căn nhà nhỏ, đơn sơ của anh trong Làng Định Yên. Cơ thể cường tráng, vạm vỡ ngày nào giờ đây nhẹ bỗng, mềm nhũn trong vòng tay họ. Họ nhẹ nhàng đặt Mạnh lên chiếc giường tre cũ kỹ, ánh mắt ai cũng hằn lên sự sợ hãi.
Mạnh nằm bất động, thân nhiệt bỏng rát, mồ hôi vã ra như tắm nhưng khuôn mặt lại tái mét. Anh thoi thóp thở, từng hơi thở yếu ớt như sắp tắt. Đôi mắt Mạnh trũng sâu vào hốc mắt, quầng thâm đen sì, và chỉ sau một đêm, vẻ cao to, cường tráng, đầy sức sống của một thanh niên hai mươi tuổi đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một thân hình dặt dẹo, gầy gò đến đáng sợ, như thể anh đã trải qua một trận ốm dai dẳng suốt mười năm ròng rã. Mạnh mê man, ú ớ những lời không rõ nghĩa, đôi lúc lại co giật nhẹ.
Ông Bách ngồi sụp xuống bên giường, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của con trai. “Mạnh ơi, con ơi… Sao con lại ra nông nỗi này?” Giọng ông nghẹn lại, từng tiếng nức nở xé lòng. Ông lấy khăn ướt lau trán cho Mạnh, nhưng cơn sốt vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn dữ dội hơn, thiêu đốt cơ thể non trẻ của anh. Ông nhìn Mạnh, nhìn đôi mắt trũng sâu vô hồn kia, và nỗi tuyệt vọng dâng trào.
Ngoài hiên, Dân làng đứng tụm năm tụm ba, không ai dám lại gần. Sự kinh hoàng và nỗi sợ hãi bao trùm lấy họ. “Cái số của nó rồi, thách thức lời nguyền thì chỉ có vậy thôi,” một người phụ nữ thì thầm, giọng run rẩy. “Y chang mấy đứa trước, cũng ốm đau dặt dẹo, sốt triền miên… rồi nằm bẹp đó thôi.” Những tiếng thở dài, những cái lắc đầu ngao ngán vang lên, như khẳng định một sự thật nghiệt ngã mà Làng Định Yên đã chứng kiến bao năm nay. Mạnh, chàng trai dũng cảm nhất, cuối cùng cũng không thoát khỏi định mệnh tàn khốc của lời nguyền. Ông Bách tuyệt vọng nhìn con trai mình chìm sâu vào cơn mê man, không biết phải làm gì để cứu lấy anh khỏi cái chết đang rình rập.
Ông Bách vẫn ngồi bất động, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Mạnh. Nỗi tuyệt vọng xiết chặt lấy ông. Ngoài hiên, Dân làng vẫn rì rầm, những lời thì thầm đầy sợ hãi. Bỗng, một bóng người gầy gò, râu tóc bạc phơ bước vào, dáng đi chậm rãi nhưng uy nghi. Đó là Thầy cúng, người mà Ông Bách đã vội vàng sai người đi gọi.
Dân làng lập tức im bặt, tản ra hai bên, ánh mắt vừa nể trọng vừa sợ sệt nhìn vị Thầy cúng. Thầy cúng không nói một lời, chỉ liếc nhìn Mạnh nằm bất động trên giường, rồi chậm rãi bước lại gần. Ông Bách ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn.
Thầy cúng đặt tay lên trán Mạnh, cảm nhận hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể anh. Đôi mắt ông nhắm nghiền một lát, rồi mở ra, nhìn thẳng vào gương mặt tái mét, hốc hác của Mạnh. Một tiếng thở dài não nuột thoát ra từ lồng ngực Thầy cúng. Ông lắc đầu ngao ngán, quay sang Ông Bách và Dân làng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự khẳng định:
“Đúng như lời tôi đã nói từ trước.” Thầy cúng dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt hoảng sợ. “Thằng bé đã bị ‘vong’ ám, âm khí quá nặng. Nó dám cả gan ngủ lại Đình làng, thách thức thứ linh thiêng không nên động vào. Giờ đây, thân xác nó chỉ là cái vỏ rỗng, linh hồn đã bị thứ âm khí kia đè nén, nuốt chửng rồi.”
Ông Bách run rẩy nắm chặt tay Thầy cúng. “Thầy ơi, có cách nào cứu nó không ạ?”
Thầy cúng nhìn Mạnh một lần nữa, đôi mắt ẩn chứa sự tiếc nuối và bất lực. “Tình trạng của Mạnh nặng hơn những đứa trẻ trước rất nhiều. Nó không chỉ bị ‘ấy’ vào vong, mà còn bị thứ đó chiếm ngự gần như hoàn toàn. Để cứu nó…” Ông ngập ngừng, nhìn sâu vào ánh mắt tuyệt vọng của Ông Bách.
“Để cứu nó…” Thầy cúng trầm ngâm, ánh mắt lướt qua Mạnh rồi dừng lại ở Ông Bách. “Chỉ còn một cách duy nhất. Đưa nó đi khỏi Làng Định Yên này. Càng xa càng tốt. Càng nhanh càng tốt.”
Ông Bách như chết lặng. “Đi… đi đâu ạ, Thầy? Bệnh viện cũng bó tay rồi…”
“Không phải bệnh viện.” Thầy cúng lắc đầu. “Nơi nào có dương khí mạnh, có sự sống náo nhiệt, ồn ào. Để âm khí trong nó không thể tiếp tục lấn át. Và phải làm ngay, trước khi quá muộn.”
Sự tuyệt vọng trên gương mặt Ông Bách bị thay thế bằng một tia hy vọng mong manh. Ông gật đầu lia lịa, vội vã quay sang gọi vợ con, dù biết họ đang sợ hãi đến mức nào. “Thu xếp đồ đạc! Nhanh lên! Đưa Mạnh đi!”
Dân làng xôn xao, những lời bàn tán lại nổi lên. Họ nhìn Mạnh, nhìn Ông Bách, rồi nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi và thương cảm. Chẳng mấy chốc, một nhóm thanh niên trai tráng khỏe mạnh được Ông Bách sai đến, cố gắng dìu Mạnh dậy. Mạnh, dù đang trong cơn mê sảng, vẫn phản kháng yếu ớt. Anh giãy giụa, rên rỉ, thỉnh thoảng mở mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, những tiếng ú ớ không thành lời như muốn nói điều gì đó.
Mồ hôi lấm tấm trên trán những người đang cố gắng đỡ Mạnh. Cơ thể anh nặng trịch, như có thứ gì đó ghì chặt anh xuống. Cuối cùng, họ cũng đưa được Mạnh ra khỏi căn nhà, đặt anh lên một chiếc xe ba gác cũ kỹ mà Ông Bách đã vội vã mượn được.
Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhưng không làm dịu đi không khí u ám bao trùm Làng Định Yên. Dân làng tụ tập dọc con đường đất, lặng lẽ dõi theo chiếc xe ba gác chở Mạnh từ từ lăn bánh. Ánh mắt họ chứa đựng đủ thứ cảm xúc: sự thương xót cho một chàng trai cường tráng nay hóa ra thế này, nỗi sợ hãi tột cùng về lời nguyền vẫn đeo bám làng bao đời, và cả sự nhẹ nhõm khi một “mối hiểm họa” tạm thời được đưa đi.
Ông Bách ngồi cạnh Mạnh, tay nắm chặt tay con trai, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn về phía trước, nơi con đường đất dần hòa vào màn sương sớm. Làng Định Yên, với nỗi ám ảnh ngàn đời, dần lùi lại phía sau. Mạnh nằm đó, bất động, khuôn mặt tái nhợt như tờ, chỉ có hơi thở yếu ớt là còn chứng tỏ anh vẫn đang tồn tại.
Chiếc xe ba gác cũ kỹ cứ thế lăn bánh, xuyên qua màn sương sớm, bỏ lại Làng Định Yên sau lưng. Ông Bách, với khuôn mặt hằn rõ sự lo âu và mệt mỏi, không ngừng nhìn Mạnh. Mỗi nhịp xóc nảy của xe đều khiến ông thót tim, sợ Mạnh không chịu nổi. Họ đi mãi, đi qua những cánh đồng bát ngát, những thị trấn nhỏ, rồi những con đường lớn, tấp nập xe cộ. Đến khi mặt trời lên cao, không khí dần trở nên ồn ã, náo nhiệt đúng như lời Thầy cúng đã dặn. Ông Bách quyết định dừng chân ở một thị trấn lớn cách Huyện Tân Thành hàng trăm cây số. Nơi đây khác hẳn Làng Định Yên tĩnh mịch, thay vào đó là tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói, mua bán rộn ràng. Dù không phải Hà Nội, nhưng đây cũng là một nơi đủ đầy dương khí.
Mạnh được đưa vào một căn phòng trọ nhỏ, đơn sơ. Ông Bách, bằng mọi giá, tìm mọi cách chăm sóc cho con. Ông thức trắng đêm, chườm khăn mát, bón từng thìa cháo loãng. Từng ngày, từng giờ trôi qua trong sự thấp thỏm. Mạnh vẫn sốt, vẫn mê man, nhưng không còn lên cơn co giật dữ dội như trước. Hơi thở của anh dần đều hơn, và đôi mắt thỉnh thoảng mở ra, dù vẫn vô định, nhưng đã có một chút ánh sáng le lói.
Phải mất gần một tháng trời, Mạnh mới dần tỉnh táo hoàn toàn. Anh nhận ra Ông Bách, nhận ra căn phòng xa lạ. Nhưng điều đáng buồn là Mạnh không còn là Mạnh của ngày xưa. Cơ thể cường tráng của anh giờ đây gầy rộc, xanh xao. Các cơ bắp cuồn cuộn đã xẹp xuống, thay vào đó là lớp da bọc xương yếu ớt. Anh đi lại khó khăn, những bước chân nặng nhọc, run rẩy như người mới ốm dậy. Ánh mắt anh không còn sự dữ dằn, kiên cường, mà thay vào đó là sự trống rỗng, u hoài. Anh ít nói, chỉ ngồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi dòng người hối hả qua lại. “Con… con cảm thấy mình như đã chết một nửa, Bố ạ,” Mạnh thì thầm một lần, giọng khàn đặc. Ông Bách nhìn con, nước mắt lưng tròng, không biết nói gì để an ủi. Mạnh đã sống sót, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
Cuộc sống của Mạnh dần trôi đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh không còn vẻ hoạt bát, hăng hái như xưa, không còn ý chí học võ hay thách thức bất cứ điều gì. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc vật lộn để Mạnh tìm lại chính mình, nhưng có lẽ, một phần của anh đã mãi mãi ở lại đình làng Định Yên, nơi lời nguyền kia đã chạm đến anh. Ông Bách cố gắng đưa Mạnh đi thăm thú nhiều nơi, giới thiệu cho anh những công việc nhẹ nhàng, hy vọng anh sẽ tìm thấy niềm vui mới. Mạnh làm theo một cách vô hồn, không phản kháng, nhưng cũng không thực sự đón nhận. Nỗi ám ảnh về Làng Định Yên, về những trai trẻ đã chết, về lời nguyền bí ẩn chưa bao giờ rời khỏi tâm trí anh. Mỗi khi đêm về, những giấc mơ lại đưa Mạnh trở về với căn đình cũ kỹ, với cái lạnh lẽo thấu xương và những âm thanh vô hình thì thầm bên tai. Lời nguyền làng Định Yên, dù Mạnh đã thoát ra khỏi vòng xoáy của nó về mặt thể xác, nhưng tinh thần anh vẫn bị nó giam hãm. Nó vẫn là một nỗi ám ảnh dai dẳng, không lời giải đáp, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Mạnh, nhắc nhở anh về sự mong manh của con người trước những thế lực siêu nhiên. Ông Bách biết rằng, dù Mạnh có bình phục đến đâu, thì sự thật về lời nguyền vẫn sẽ là một gánh nặng theo Mạnh suốt cuộc đời. Có lẽ, những gì đã xảy ra là một bài học đắt giá, một lời nhắc nhở về ranh giới giữa sự kiêu ngạo và lòng tin, giữa sự thách thức và sự tôn trọng những điều mà con người chưa thể lý giải. Mạnh đã từng nghĩ mình có thể dùng sức mạnh để phá bỏ mọi thứ, nhưng cuối cùng, anh lại là nạn nhân của chính sự kiêu hãnh đó. Giờ đây, anh sống, nhưng không còn sống một cách trọn vẹn. Bình yên đến với Mạnh không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận một phần cuộc đời đã vĩnh viễn thay đổi, chấp nhận rằng có những điều không thể dùng sức mạnh mà vượt qua, chỉ có thể học cách chung sống với nó. Câu chuyện về lời nguyền làng Định Yên vẫn mãi là một khúc ca buồn, một lời cảnh tỉnh về những điều bí ẩn còn tồn tại, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của con người.
