Cả đời này việc tôi hối hậ//n nhất chính là hết lòng vì mẹ chồng và chồng…câu nói tôi nhớ mãi “con dâu mua về thì phải h..ầu hạ mẹ chồng, không có quyền lên tiếng”….
Cả đời này việc tôi hối hậ//n nhất chính là hết lòng vì mẹ chồng và chồng…câu nói tôi nhớ mãi “con dâu mua về thì phải h..ầu hạ mẹ chồng, không có quyền lên tiếng”….

Tôi đến làm dâu nhà bà Lợi vào một ngày mưa ngâu ảm đạm. Mẹ tôi nắm chặt tay tôi dặn dò: “Về nhà người ta, con ráng nhẫn nhịn. Ăn ở làm sao để bên chồng yêu thương, người ta chửi mình một câu thì mình nhịn một lời, coi như làm tròn bổn phận.” Lời mẹ dặn, tôi mang theo như một tấm bùa hộ mệnh. Tôi bước vào hôn nhân với lòng tin ngây thơ rằng: chỉ cần mình chân thành và tận tụy, sỏi đá cũng sẽ biến thành cơm ngọt.
Thế nhưng, đời không như là mơ.
Chồng tôi, Đức, là kiểu người đàn ông nhu bạc, nhu n//hược nhưng luôn muốn tỏ ra mình là trụ cột. Bao nhiêu tiền lương anh làm ra đều tay hòm chìa khóa nộp hết cho mẹ. Tôi làm kế toán cho một công ty tư nhân, thu nhập khá hơn anh, nhưng từ ngày về làm dâu, toàn bộ chi tiêu trong nhà từ tiền điện, tiền nước, mắm muối đến tiền thuốc nom của bà Lợi đều do một tay tôi gánh vác. Tôi đi làm từ sáng sớm, chiều tối mướt mải chạy về chợ búa, nấu nướng, dọn dẹp năm tầng nhà ngăn nắp không một hạt bụi. Mỗi lần mẹ chồng đổ bệnh, tôi ngâm chân, chườm nóng, thức trắng đêm giặt khăn lau mồ hôi cho bà. Tôi chăm sóc bà còn chu đáo hơn mẹ //đẻ của mình.
Nhưng sự hi sinh ấy trong mắt bà Lợi chỉ là điều nghiễm nhiên. Đức thì coi đó là “bổn phận làm vợ”.
Đỉnh điểm của sự chịu đựng là vào mùa đông năm ngoái. Tôi mang thai tháng thứ sáu nhưng công ty ngập đầu công việc, lại phải gánh thêm việc nhà nên cơ thể suy nhược nghiêm trọng. Bác sĩ cảnh báo tôi có nguy cơ dọa sảy, cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối. Hôm đó, tôi đi làm về muộn do tắc đường, bụng dưới đau râm rấp. Bước vào nhà, đập vào mắt tôi là bãi chiến trường: mâm cơm cúng giỗ họ hàng vừa xong nằm ngổn ngang, bát đĩa chất cao như núi trong bếp.
Tôi mệt lả, ngồi gục xuống ghế sofa, khẽ nói với Đức đang nằm lướt điện thoại:

— Anh ơi, hôm nay em đau b/ụng quá, anh vào rửa giúp em đống bát đĩa với. Bác sĩ dặn em hạn chế cúi…
Chưa kịp để Đức lên tiếng, bà Lợi từ trong phòng bước ra, nét mặt sa sầm. Bà chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng chua chát chói tai:
— Đau đ//u cái gì! Làm như mỗi cô biết đẻ trên đời này không bằng! Thời tôi mang thai thằng Đức, tôi còn gánh hai thúng lúa chạy băng băng ngoài đồng. Mới làm có tẹo việc đã đòi hành hạ chồng. Cô nên nhớ, tiền cưới hỏi, trầu cau nhà này bỏ ra cả đống, con dâu mu//a về thì phải hầ//u hạ mẹ chồng, không có quyền lên tiếng!
Lời bà nói như một gáo nước băng dội thẳng vào đầu tôi. Mua về? Hầu hạ? Tôi bàng hoàng quay sang nhìn Đức, hy vọng người chồng chung chăn gối sẽ nói giúp tôi một câu. Nhưng Đức chỉ hắng giọng, lạnh nhung nhìn tôi:
— Mẹ nói đúng đấy, em làm dâu thì phải biết làm tròn trách nhiệm. Đừng có hở ra là tị nạnh với chồng. Cùng lắm rửa cái bát thì chết ai?
Cõi lòng tôi hoàn toàn sụp đổ vào khoảnh khắc ấy. Bảy năm qua, tôi cày bừa trả nợ cho gia đình họ, nâng niu từng ly từng xúp, nhận lại chỉ là sự coi thường tận cùng. Tôi nhìn rõ bản chất của sự hy sinh mù quáng: Khi bạn tự biến mình thành thảm chùi chân, người ta sẽ không bao giờ chùi chân xong mà cúi xuống cảm ơn cái thảm.
Tôi không khóc. Nước mắt của sự nhẫn nhịn suốt bảy năm qua đã đóng thành băng. Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hai mẹ con họ, nhẹ nhàng đáp:
— Vâng, tôi nhớ kỹ câu này của mẹ rồi.
Sáng hôm sau, tôi thu gom toàn bộ giấy tờ cá nhân, cuốn gói đồ đạc cá nhân và dời khỏi căn nhà đó. Tôi nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn để dưỡng thai tại một căn hộ nhỏ thuê riêng, hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Đức và mẹ anh ta ban đầu nghĩ tôi chỉ “dỗi vài ngày rồi lại phải mò về hầu hạ”. Nhưng họ đã lầm.
Vắng tôi, ngôi nhà năm tầng nhanh chóng trở thành đống đổ nát. Tiền sinh hoạt phí không có người gánh, bà Lợi bắt đầu phải tự tay nấu nướng, giặt giũ. Đức không còn tiền tiêu vặt vì lương phải nộp cho mẹ để chi trả tiền điện nước tăng vọt. Chưa đầy một tháng sau, bà Lợi phát bệnh khớp mãn tính, không thể bước xuống cầu thang. Lúc này, họ mới ngơ ngác nhận ra: người duy nhất kiên nhẫn bóp chân, sắc thuốc, chịu đựng sự cay nghiệt của bà Lợi mỗi đêm chỉ có tôi.
Đó cũng là lúc tôi bắt đầu chiến dịch “vùng dậy” của mình. Không phải bằng sự thù hận xô xát, mà bằng sự tỉnh táo của pháp luật và tài chính…
Tờ đơn ly hôn cùng thông báo đòi lại toàn bộ khoản tiền hơn 1,2 tỷ đồng mà tôi từng đứng tên vay giúp gia đình Đức sửa nhà và kinh doanh thất bại 3 năm trước được gửi thẳng về địa chỉ nhà bà Lợi. Đi kèm là bảng thống kê chi tiết từng khoản chi tiêu sinh hoạt, tiền thuốc nom trong 7 năm qua có đối chiếu sao kê ngân hàng rõ ràng.
Đức cuống cuồng chạy đến căn hộ tôi thuê, gương mặt phờ phạc, tàn tụy. Anh ta quỳ sụp xuống trước cửa, vứt bỏ toàn bộ cái gọi là “sự sĩ diện của người trụ cột” để van xin:
— Em ơi, anh biết lỗi rồi! Mẹ đang bệnh nặng lắm, không có em sắc thuốc, không có tiền chữa trị, nhà mình sắp sụp đổ rồi… Em quay về đi, anh hứa từ nay sẽ nghe lời em!

Tôi bế bụng bầu đã tròn 8 tháng, điềm tĩnh nhìn người đàn ông từng là chồng mình. Sự nhu nhược và ích kỷ của anh ta giờ đây phơi bày trần trụi đến đáng khinh.
— Anh lầm rồi, Đức. Tôi không phải cái thảm chùi chân để thích thì dẫm lên, mệt mỏi lại muốn tìm về. Tiền trầu cau nhà anh mua tôi ngày trước không đủ trả tiền công tôi làm osin miễn phí 7 năm qua đâu.
Một tuần sau, bà Lợi dù đau đớn cũng phải nhờ người chở đến gặp tôi. Người đàn bà từng hất hàm bảo tôi “được mua về hầu hạ” giờ đây mếu máo, nắm lấy vạt áo tôi khóc lóc:
— Con ơi, mẹ sai rồi… Mẹ cay nghiệt với con là mẹ dại. Con thương lấy cháu nội mẹ, thương lấy thằng Đức mà về… Nhà cửa dạo này như bãi rác, không có con mẹ sống không nổi…

Tôi nhẹ nhàng gạt tay bà ta ra, ánh mắt không một chút dao động:
— Mẹ không sai. Mẹ chỉ quen dùng tiền để mua sự phục dịch, nhưng mẹ quên mất chân thành mới mua được chân thành. Căn nhà 5 tầng đó là của mẹ, thằng Đức là con mẹ, hai người tự đi mà chăm sóc lẫn nhau. Từ nay, tôi không còn là con dâu nhà này nữa.
Tôi dứt khoát nộp đơn ra tòa, đòi lại đầy đủ tài sản chính đáng của mình. Căn nhà 5 tầng bị kê biên để giải quyết khoản nợ, Đức và mẹ anh ta phải chuyển đến một căn phòng trọ chật chội. Không còn tiền của tôi gánh vác, Đức phải đi làm thêm từ sáng đến đêm muộn nhưng vẫn không đủ trả nợ và tiền thuốc cho mẹ. Bà Lợi nằm một chỗ trong căn phòng trọ ẩm thấp, ngày ngày hối hận giọt nước mắt muộn màng vì đã tự tay đuổi đi người con dâu duy nhất hết lòng với mình.
Mấy tháng sau, tôi sinh một bé gái kháu khỉnh, khỏe mạnh. Nhìn con tròn giấc ngủ trong căn nhà nhỏ ngập tràn ánh nắng và sự bình yên, tôi thở phào nhẹ nhõm. Lựa chọn buông bỏ và đứng lên đòi lại giá trị của bản thân là quyết định đúng đắn nhất đời tôi. Phụ nữ có thể hy sinh, nhưng nhất định phải hy sinh cho người biết trân trọng.