C/ô G/ái 20 Tuổi S/inh 4 Con Khi Còn Học Đại Học, 17 Năm Sau Người Ch/a Bọ/n Tr/ẻ Xuất Hiện, Bố Mẹ Ch/ết Lặng: “Sao Lại Là…”

C/ô G/ái 20 Tuổi S/inh 4 Con Khi Còn Học Đại Học, 17 Năm Sau Người Ch/a Bọ/n Tr/ẻ Xuất Hiện, Bố Mẹ Ch/ết Lặng: “Sao Lại Là…”
Gia đình tôi sống ở một xóm lao động nghèo nằm sâu trong con hẻm nhỏ đan xen những đường cống lộ thiên trên thành phố. Ba tôi là ông Sơn, lái xe taxi. Má tôi là bà Mi, công nhân xưởng may đã về hưu. Hàng ngày, ba chạy xe từ tờ mờ sáng đến tận khuya. Má ở nhà lo cơm nước, nhận thêm quần áo hỏng khóa rách chỉ về sửa để kiếm thêm.
Tôi là Tâm, con gái duy nhất, năm đó tròn 20 tuổi, đang học năm thứ ba đại học. Việc một đứa con gái xóm nghèo đỗ đại học là chuyện hiếm hoi. Ngày tôi nhận giấy báo trúng tuyển, cả xóm đều đến chúc mừng. Ba má tôi đi đâu cũng hãnh diện khoe về đứa con gái ngoan ngoãn học hành giỏi giang.
Kỳ nghỉ hè năm học thứ ba, tôi về nhà. Má p/hát hiệ/n những dấu hiệu khác lạ: chán ăn, nôn ói vào buổi sáng, kin/h n/g/uyệt trễ gần hai tháng. Một buổi trưa, má gọi tôi vào buồng, đưa cho tôi que th/ử t/hai. H/ai vạ/ch đỏ chót hiện lên. Má lảo đảo lùi lại, mặt c/ắt không còn gi/ọt m/áu.
Chiều tối ba về, má báo tin. Ba hất văng ấm trà, cầm chổi quật tới tấp vào lưng tôi, gào hỏi tên kẻ đã làm tôi có ch/ửa. Tôi quỳ gập trên nền nhà, c/ắn chặt môi đến b/ật m/áu, kiên quyết không hé răng nửa lời. Ba đá/nh g/ãy cả cán chổi mới ngồi xuống m/ệt m/ỏi.
—
Sáng hôm sau, tôi g/ục ng/ã. Ba chở tôi vào phòng khám. Bác sĩ siêu âm báo tôi mang thai tuần thứ tám, không phải một mà là bốn ph/ôi th/ai. Ba má ra về với bước chân nặ/ng trĩ/u. Không còn tiếng ch/ửi mắ/ng hay đòn roi, thay vào đó là sự chấp nhận trong im lặng và lo âu.
Ba tôi lên trường làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập. Tôi dồn sách vở, giáo trình vào thùng giấy, đẩy sâu dưới gầm giường. Cánh cửa tri thức đã khép lại.
Tháng thứ tám, nư/ớc ố/i vỡ giữa đêm. Ba chở tôi vào bệnh viện phụ sản. Ca mổ cấp cứu kéo dài. 4 giờ 15 sáng, bốn đứ/a tr/ẻ c/ất tiế/ng kh/óc ch/ào đ/ời. Vì sin/h no/n, chúng được đưa thẳng vào lồng ấp. Tôi nằm trong phòng bệnh, nhìn những sản phụ khác có chồng bên cạnh, lòng thấu hiểu nỗi cô độc của người đàn bà vượt c/ạn kh/ông ch/ồng.
Một tháng sau, bốn đứa trẻ xuất viện. Ba đăng ký khai sinh, phần tên cha để trống. Ba đặt tên chúng là An, Khang, Bình, Dung – chỉ mong bốn đứa trẻ được bình an khỏe mạnh.
—
Cuộc sống đ/ảo lộ/n. Mỗi ngày thay gần 60 chiếc tã vải. Tôi vừa đi lại t/ập tễn/h vì v/ết m/ổ, vừa giặt tã. Sữa mẹ không đủ cho bốn đứa, má ép tôi ăn canh chân giò hầm đu đủ mỗi ngày. Tôi nuốt trôi từng bát mỡ màng chỉ để có thêm giọt sữa cho con.
Đêm là khoảng thời gian thử thách nhất. Bốn đứa trẻ thay phiên khóc đòi b/ú, đòi thay tã. Có những đêm cả bốn quấy kh/óc vì đầy hơi. Ba bế một đứa, má bế một đứa, tôi bế hai đứa, rung lắc đến rạng sáng. Nhìn ba má phờ ph/ạc m/ệt m/ỏi, tôi kéo chăn che mặt, l/én khóc.
Khi các con 18 tháng, tôi xin vào tiệm thuốc tây làm nhân viên đứng quầy, lương ba triệu. Ba tôi phải tăng ca chạy đêm. Cột sống ông bị thoát vị đ/ĩa đ/ệm vì ngồi lái quá nhiều. Bác sĩ chỉ định m/ổ nhưng ba từ chối, chỉ mua đai lưng rồi tiếp tục lái xe. Má tất toán sổ tiết kiệm hưu trí – 60 triệu đồng – để lo cho các con.
—
Sáu năm trôi qua, bốn đứa trẻ vào lớp một. Tôi xin làm tăng ca, ba chạy thêm những chuyến xe cuối tuần. Cả nhà gom góp từng đồng để mua sách vở. Tôi đạp xe ra cửa hàng giáo dục mua bốn bộ sách. Má cặm cụi may đồng phục, bọc sách vở.
Ngày khai giảng, nhìn các con lọt thỏm giữa đám đông bạn bè có cha mẹ đi cùng, tôi núp sau gốc cây kh/óc n/ức n/ở.
Bữa cơm tối hôm đó, Khang hỏi: “Ba con đâu? Tại sao chưa thấy ba về chơi?” Lời nói trẻ con đâm xu/yên t/im tôi. Tôi kéo Khang vào lòng, nói dối ba đi làm ở nước ngoài xa, không thể về. Đêm đó, tôi ra nhà tắm, úp mặt vào chậu nước lạnh để tiếng khóc không bật thành tiếng.
—
Gánh nặng cơm áo chưa đủ, những lời đ/àm ti/ếu còn c/ay nghi/ệt hơn. Hàng xóm rỉ tai: tôi bị bạn học lừ/a tìn/h, tôi làm nhân tình cho đại gia, lũ trẻ mang cốt nh/ục k/ẻ ă/n ch/ơi tr/ác tán/g. Má cú/i mặt bước nhanh về nhà, đóng sầm cửa. Ba nghe những lời trêu/ c/học ngoài quán nước, về nhà đ/ập bàn m/ắng tôi. Tôi q/uỳ xuống, khẳng định chưa từng làm gì trái lương tâm, xin ba má tin tưởng nhân cách của con gái mình. Ba ngồi xuống, không nói thêm lời nào.
Năm các con lên 10, chi phí đồng phục lên tới 10 triệu. Tôi xin bà chủ tiệm ứng trước lương. Má thức đến 2 giờ sáng suốt tuần may bốn bộ đồng phục. Khai giảng, tôi đạp xe đèo bốn con đến trường. Đứng nép sát tường, nhìn chúng tự lủi thủi đi vào lớp không có cha bên cạnh, tôi bấu chặt vào gốc cây, nước mắt ướt đẫ/m khẩu trang.
—
Giữa tháng 10, dịch sốt xuất huyết bùng phát. Tôi g/ục ng/ã trong tiệm thuốc. S/ốt 40 độ, châ/n ră/ng r/ỉ m/áu. Má truyền nước biển tại nhà vì không có tiền nh/ập vi/ện. Trong cơn m/ê s/ảng, tôi gào lên: “Tha lỗi cho em, tr/ốn đi, anh nhất định đừng quay về, em tự lo được.” Má nghe rõ, khóc ngh/ẹn đến sáng.
Khi các con 17 tuổi, An học lớp 12, ba đứa còn lại lớp 11. Tôi làm việc từ 7 giờ sáng đến 11 giờ đêm ở tiệm thuốc. Một buổi tối, tôi nấu bữa cơm thịnh soạn. Khi cả nhà đang ăn, tôi thông báo: cha của An Khang Bình Dung đã trở về, tối mai sẽ đến nhà…………………..
—.Khi cả nhà đang ăn, tôi thông báo: cha của An Khang Bình Dung đã trở về, tối mai sẽ đến nhà.
Cả mâm cơm chùng xuống. Ba tôi đang nâng ly rượu, tay khựng lại, rượu sóng sánh tràn ra mặt bàn. Má buông đũa, mặt tái nhợt. Bốn đứa trẻ nhìn nhau, rồi dồn ánh mắt về phía tôi với sự ngỡ ngàng xen lẫn tò mò.
Đêm đó không ai ngủ. Tôi nghe ba má thì thầm trong phòng, giọng đầy lo lắng và nghi hoặc. Họ gọi tên từng người đàn ông đã từng đến nhà, từng người quen thuộc trong xóm, cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc. Nhưng họ không thể nào ngờ được.
7 giờ tối hôm sau, tiếng bước chân nặng nề vang lên trước cổng. Chiếc chốt cửa sắt kêu lên tiếng “cạch” khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Tôi đứng dậy ra mở cửa.
Một người đàn ông bước vào. Ông mặc bộ quần áo xanh công nhân đã bạc phếch, trên vai còn vương những hạt bụi xi măng trắng xóa. Gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng, mái tóc đã bạc trắng hơn nửa. Ông cúi gầm mặt, hai tay run run nắm chặt chiếc túi vải dù sờn rách.
Ba tôi đứng dậy, cặp kính lão đang đeo trên mắt trợn tròn. Ông lùi lại hai bước, tay vịn vào thành ghế, môi mấp máy. Giọng ông như vỡ vụn:
“Sao… sao lại là con hả Thành?”
Cả căn phòng như chết lặng. Má tôi buông rơi chiếc ly thủy tinh, nước văng tung tóe, tiếng vỡ loảng xoảng vang lên chát chúa.
Thành – cậu thanh niên mồ côi mà ba mẹ tôi từng cưu mang, từng coi như con trai nuôi. Hơn hai mươi năm trước, Thành là tài xế cùng hãng taxi với ba, bố mất sớm, mẹ bỏ đi khi mới lên mười. Ba tôi thấy thương, thường xuyên rủ về nhà ăn cơm, mỗi dịp Tết đến lại gọi sang phụ dọn mâm cỗ, má tôi ân cần vá lại từng chiếc áo rách.
Nhưng rồi đúng một tháng trước khi tôi phát hiện mang thai, Thành đột ngột thu dọn đồ đạc, rời khỏi thành phố, cắt đứt mọi liên lạc. Không một lời từ biệt, không một dòng thư. Ba má tôi đã thất vọng, đã buồn, nhưng chưa một lần nghĩ rằng người con nuôi mà họ tin tưởng lại là nhân vật chính của bi kịch đã đẩy gia đình họ xuống vực sâu.
Thành quỳ sụp xuống nền gạch, người run bần bật. Anh lấy từ chiếc túi vải ra một xấp giấy ố vàng, những trang bệnh án đã nhòe mực, đóng dấu đỏ của Viện Huyết học Trung ương. Ngày tháng ghi trên đó – cách đây đúng 18 năm – một tháng trước khi anh biến mất.
Anh mở từng trang giấy với đôi tay nổi đầy gân xanh, giải thích trong tiếng nấc nghẹn ngào. Bác sĩ chẩn đoán anh mắc bệnh suy tủy xương vô căn. Những con số xét nghiệm hồng cầu, bạch cầu, tiểu cầu đều tụt dốc dưới mức nguy kịch. Phương pháp duy nhất để kéo dài sự sống là ghép tủy, chi phí hàng trăm triệu.
“Một thằng mồ côi như con, làm sao có nổi số tiền đó?” giọng Thành khản đặc. “Con đã nghĩ – thà mình chết nơi xa, chứ không thể để ba má và em Tâm phải gánh cái nợ khổng lồ này.”
Anh không hề biết tôi mang thai. Nếu biết, dù có bò lết về, anh cũng sẽ không để tôi một mình vượt cạn. Anh kể về 17 năm lang thang khắp các tỉnh miền Nam, làm thuê làm mướn đủ nghề – hái cà phê, phụ hồ, xây dựng, có những ngày bệnh tật hành hạ, chỉ nằm một chỗ, nhai lá cây rừng để cầm máu.
Khi tôi tìm thấy anh trên công trường ở Bình Phước một tháng trước, anh đã gào khóc, quỳ xuống xin lỗi tôi. Anh nói mình bệnh tật đầy người, làm không đủ ăn, về sẽ làm khổ vợ con. Tôi phải dọa sẽ đưa cả bốn đứa con lên đó ăn vạ, anh mới chịu quay về.
Ba tôi lắng nghe. Cây gậy trên tay ông đổ xuống sàn kêu “cụp”. Ông không còn lao vào đánh đập nữa, mà dùng hai bàn tay già nua ôm lấy mặt, khóc nức nở. Má tôi ngồi bệt xuống phản gỗ, nước mắt lăn dài.
Khang từ góc phòng lao ra, trừng mắt nhìn người đàn ông xa lạ đang quỳ trên nền nhà. Cậu giơ nắm đấm, giọng đầy phẫn nộ: “Suốt 17 năm, bốn anh em tôi phải chịu biết bao tủi nhục chỉ vì không có cha. Mẹ tôi thức trắng đêm giặt tã, sống với những lời đàm tiếu. Còn ông thì bỏ trốn?”
Tôi lao tới chắn trước mặt Thành, dùng cơ thể mình bảo vệ anh khỏi cú đấm của con trai. “Nếu con đánh ba con, con sẽ tự đánh vào chính gốc rễ của mình,” tôi nói, giọng đầy nước mắt.
An, con trai cả, từ từ bước tới. Cậu đặt tay lên vai Khang, kéo em lùi lại. Anh An quay sang Thành, đôi mắt trầm tĩnh đầy trách nhiệm của một người anh cả. Cậu nắm lấy tay Thành, dìu anh đứng dậy, dẫn anh ra trước bàn thờ tổ tiên.
Anh An thắp ba nén nhang, đưa cho Thành. “Ba hãy thắp nhang trước bàn thờ ông bà,” cậu nói, giọng trầm ấm. “Và xin ba hãy hứa, dù bệnh tật thế nào, cũng không được bỏ mẹ con tôi nữa. Chúng tôi sẽ chăm sóc ba.”
Thành nhận nén nhang, bàn tay run lẩy bẩy. Anh chắp tay trước ngực, môi mấp máy khấn vái, rồi cắm ba nén nhang vào bát hương. Anh quỳ xuống, dập đầu ba cái trước bàn thờ. Ba cái dập đầu như đóng dấu vĩnh viễn tấm lòng của một người cha muộn màng.
Bé Dung, đứa con gái út, rụt rè bước tới. Cô bé cầm lấy bàn tay chai sần nứt nẻ của Thành, ân cần nâng lên như nâng một báu vật vừa tìm được. Đôi mắt 17 tuổi trong veo nhìn vào khuôn mặt khắc khổ đầy dấu vết thời gian, cô bé hỏi nhỏ:
“Ba có đau lắm không ạ?”
Đến lúc đó, người đàn ông từng chịu đựng 17 năm cô độc, từng nhai lá cây để cầm máu, từng bị đuổi hết việc này đến việc khác, đã vỡ òa. Thành ôm lấy Dung, khóc như một đứa trẻ.
Ba má tôi đứng nhìn, không ai nói gì thêm. Má bưng từ dưới bếp lên một bát cơm nóng, một đôi đũa mới. Bà đặt bát cơm trước mặt Thành, giọng khàn khàn: “Ăn đi con, cơm nhà mình còn nóng đấy.”
Bữa cơm tối muộn bắt đầu trong sự yên lặng nhưng ấm áp khác thường. Không ai hỏi nhiều, không ai trách cứ. Từng cái gắp thức ăn vào bát cho nhau, từng ánh mắt nhìn về phía người đàn ông vừa xuất hiện – tất cả đã thay cho lời nói.
4 giờ sáng hôm sau, tôi tỉnh giấc vì tiếng chổi quét sàn xào xạc ngoài sân. Nhìn qua khung cửa sổ, tôi thấy Thành đã dậy từ sớm, đang cặm cụi quét lá khô. Sau đó, anh bắc ấm nước, ngồi xuống sân nhặt từng cọng rau cho bữa sáng. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ – một người đàn ông lần đầu được gọi là cha, lần đầu có một mái nhà để về.
Khi mặt trời lên, cả nhà quây quần bên mâm xôi bốc khói. Ánh nắng đầu ngày rọi những vệt vàng óng qua song cửa, sưởi ấm từng khuôn mặt. 17 năm gồng mình chống đỡ bão tố, cuối cùng gia đình nhỏ cũng đón được bình minh.
Có những vết thương thời gian không thể xóa nhòa, nhưng tình thân có thể chữa lành. Bởi cuối cùng, khi bão tố tan đi, người ta cần nhau nhất chỉ là một bát cơm nóng, một cái nhìn thấu hiểu và tiếng gọi “ba ơi” đủ để hàn gắn tất cả.
Leave a Reply