Bị nhà chồng khinh rẻ ‘như người ngoài’, nàng dâu nấu bữa cơm hải sản và cái kết
“Chồng đi làm xa, tôi bị cả nhà chồng bắt ăn cơm riêng vì ‘là người ngoài’, tôi âm thầm lên kế hoạch nấu mâm cơm thịnh soạn toàn hải sản và rồi sau đó cả nhà chồng điêu đứng chừa đến già chỉ vì…
Chồng đi làm xa biền biệt mấy tháng, tôi lủi thủi ở nhà chồng – một ngôi nhà mà lẽ ra phải là nơi ấm áp thứ hai sau nhà mẹ đẻ. Nhưng không. Chẳng có chút hơi ấm nào ở đây ngoài những ánh mắt lạnh tanh và lời nói đ/ay nghi/ến.
Tôi bị đẩy ra một góc bàn ăn, chén cơm của tôi riêng biệt, đôi đũa cũng riêng, mâm cũng riêng. “Là người ngoài mà, ăn riêng cho sạch sẽ” – mẹ chồng tôi buông câu ấy khi tôi mới về làm dâu được hai tuần. Cả nhà không ai phản đối. Họ nhìn tôi như thể tôi là người giúp việc, hay tệ hơn là một kẻ ăn nhờ ở đậu.
Tôi im lặng. Tôi nhẫn nhịn. Nhưng tôi không n;/gu. Tôi biết, trong cái nhà này, sự tử tế là điều xa xỉ. Tôi thầm thề sẽ không để mình bị chà đạp mãi.
Rồi một ngày, thời cơ đến. Cả nhà háo hức chuẩn bị đón ông bác họ ở nước ngoài về chơi. Mẹ chồng tôi quyết định tổ chức một bữa tiệc thật lớn, nhưng không thuê người nấu mà giao lại cho tôi. “Cô cũng nên có lúc thể hiện chứ, đừng chỉ ăn bám!” – bà cười khẩy.
Tôi gật đầu. Tôi vào bếp.
Ba ngày sau, mâm cơm được dọn lên: tôm hùm hấp bơ tỏi, ghẹ rang muối, mực xào cay. Cả bàn ăn tràn ngập hương thơm quyến rũ, nước bọt ai cũng muốn trào ra. Họ cười, họ khen, họ ăn ngấu nghiến.
Tôi chỉ ngồi nhìn – vẫn với mâm cơm riêng như thường lệ – nhưng lần này tôi mỉm cười.
Ba tiếng sau, cả nhà ôm bụng, mặt tái mét, người vã mồ hôi. Có người ói, có người lăn lộn trên nền nhà. Xe cấp cứu hú còi inh ỏi trong đêm. Cả xóm được phen nháo nhào.
Tôi vẫn bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng đứng trước cửa phòng, nói một câu duy nhất khiến nhà chồng sợ tôi đến già…………………………..”
“Cả nhà chồng đang gào thét, ôm bụng quằn quại trên sàn. Âm thanh xe cấp cứu mỗi lúc một gần, chói tai, át cả tiếng rên la. Không khí đặc quánh mùi nôn mửa, trộn lẫn sự
hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Những khuôn mặt tái mét, méo mó vì vật vã, ánh mắt cầu xin tuyệt vọng hướng về phía cửa.
Tôi vẫn đứng đó, ngay ngưỡng cửa phòng khách, bình tĩnh lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn. Ánh mắt tôi lướt qua từng người: mẹ chồng, người bác họ, những thành viên khác trong gia đình. Họ co ro, run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Sự kiêu ngạo và coi thường thường trực trên khuôn mặt họ giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng – người phụ nữ đã khinh miệt tôi nhiều nhất. Bà ta đang ôm chặt bụng, cố gắng thở dốc, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng nhìn tôi. Giờ phút này, bà ta không còn dáng vẻ quyền uy của bà chủ nữa, chỉ là một kẻ đáng thương đang chờ đợi sự cứu rỗi.
Một nụ cười nhạt nở trên môi tôi. Tôi cất tiếng nói, giọng lạnh lùng và rõ ràng, đủ sức xuyên qua tiếng còi xe cấp cứu và tiếng rên rỉ:
“Các người khinh tôi, bắt tôi ăn riêng?”
Tôi tạm ngừng, để câu nói lơ lửng trong không khí nặng nề. Những ánh mắt sợ hãi dán chặt vào tôi.
“Giờ thì… các người cứ ‘ăn riêng’ đi.”
Tôi bước thêm một bước vào phòng, nhìn thẳng vào đám người đang quằn quại dưới chân.
“Món quà này… chỉ dành riêng cho ‘người nhà’ các người thôi.”
Mặt mẹ chồng và cả nhà chồng bỗng chốc còn tái hơn. Họ hiểu. Hiểu tất cả. Hiểu vì sao tôi lại bình thản đến vậy, hiểu vì sao chỉ có họ là người trúng độc, hiểu món hải sản thịnh soạn kia không phải là sự thể hiện của tôi, mà là đòn trả thù ngọt ngào nhất. Nỗi sợ hãi trong mắt họ biến thành sự kinh hoàng thật sự. Họ nhận ra, sự tàn nhẫn bấy lâu nay của họ đã tạo ra một con quỷ, và giờ đây, con quỷ đó đang đứng trước mặt, gặt hái thành quả. Tiếng còi xe cấp cứu vọt lên cao nhất, như tiếng báo hiệu cho sự sụp đổ của họ.”
“Tiếng còi xe cấp cứu đinh tai nhức óc giờ đã đến ngay trước cửa. Cửa bật mở, vài nhân viên y tế hối hả xông vào, mang theo cáng cứu thương và túi đồ nghề. Không khí lập tức chuyển từ hỗn loạn do sợ hãi sang hỗn loạn do cấp cứu.
Họ nhanh chóng đánh giá tình hình, giọng nói chuyên nghiệp nhưng dứt khoát. Cả nhà chồng, dù vật vã đau đớn, vẫn cố gắng bấu víu lấy hy vọng cuối cùng này. Những tiếng rên rỉ cầu xin phát ra yếu ớt.
‘Tôi’ lùi lại một bước, nhường lối cho các nhân viên y tế làm nhiệm vụ. Ánh mắt vẫn bình thản nhìn cảnh tượng cấp cứu diễn ra. Không một lời nói, không một cử chỉ giúp đỡ, chỉ đứng nhìn. Các nhân viên y tế quá bận rộn để ý đến người phụ nữ đang đứng lặng lẽ ở góc nhà.
Mẹ chồng vẫn là người bị nặng nhất, bà ta được ưu tiên đưa lên cáng trước. Khuôn mặt bà ta vẫn còn hằn lên sự kinh hoàng từ những lời nói của ‘Tôi’, trộn lẫn với nỗi đau thể xác. Ánh mắt bà ta lướt qua ‘Tôi’ lần cuối cùng trước khi được khiêng đi, trong đó không còn sự khinh miệt, chỉ còn nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Lần lượt, những thành viên khác trong “”cả nhà chồng”” cũng được hỗ trợ hoặc khiêng ra xe. Tiếng rên la yếu dần khi họ được đưa ra ngoài. Căn nhà bỗng chốc trở nên vắng lặng hơn, chỉ còn tiếng bước chân hối hả của nhân viên y tế và tiếng thở dốc của những người bị nạn.
Cuối cùng, chiếc xe cấp cứu đóng sập cửa. Tiếng còi lại vọt lên cao hơn, bắt đầu di chuyển. Ánh đèn xoay tròn màu xanh đỏ hắt lên bức tường, chói mắt.
‘Tôi’ bước ra thềm, đứng nhìn theo chiếc xe. Nó từ từ lăn bánh ra khỏi cổng, tiếng còi và ánh đèn xa dần, xa dần rồi khuất hẳn vào màn đêm. Con đường vắng lặng trở lại, sự yên tĩnh bao trùm.
‘Tôi’ vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn về phía chiếc xe vừa đi. Lồng ngực không có cảm giác đau thắt hay xót xa nào. Chỉ có một khoảng trống rỗng mênh mông, xen lẫn là cảm giác nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Cuối cùng thì… mọi chuyện cũng kết thúc. Cuộc chạy đua của họ với tử thần đã bắt đầu, và ‘Tôi’ không có ý định tham gia. Chỉ đứng lại, nhìn họ lao đi trong đêm tối.”
“Tôi quay lưng lại với màn đêm, bước chậm rãi vào trong nhà. Cánh cửa khép lại sau lưng, cắt đứt tiếng còi xe cấp cứu giờ chỉ còn là âm thanh vọng lại rất khẽ từ xa. Sự im lặng ập đến, nặng nề và bất thường. Căn nhà giờ đây trống rỗng, không còn tiếng la hét, rên rỉ hay tiếng chân người vội vã. Chỉ còn lại tôi.
Không khí vẫn còn vương mùi tanh nồng của hải sản trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ những bộ đồ y tế. Ánh sáng từ chiếc đèn trần trong phòng khách hắt xuống mờ ảo. Trên bàn ăn, tàn tích của bữa tối thịnh soạn vẫn còn nguyên đó: những chiếc vỏ tôm hùm đỏ au nằm ngổn ngang, càng ghẹ bể nát, những mảng mực xào cay dính trên đĩa. Bát đĩa vứt chồng chất, thức ăn thừa rơi vãi. Cảnh tượng hỗn độn như một chiến trường vừa kết thúc.
Tôi bước qua phòng khách, tiến thẳng vào bếp. Bật công tắc đèn, ánh sáng trắng xóa chiếu rọi không gian quen thuộc, nơi tôi đã trải qua bao nhiêu giờ đồng hồ chuẩn bị cho “”bữa tiệc”” vừa rồi. Căn bếp cũng không khá hơn là mấy, vẫn còn bát đĩa, xoong nồi dính đầy dầu mỡ và vỏ hải sản.
Tôi bắt đầu dọn dẹp. Tay tôi cầm miếng bọt biển chà mạnh vào chiếc đĩa còn dính mảng mực xào. Nước chảy từ vòi xả ào ào. Trong lúc dọn dẹp, tâm trí tôi lùi về lại vài ngày trước, trở về cái ngày tôi bắt đầu lên kế hoạch.
Lúc ông bác họ từ nước ngoài về thăm, cả nhà chồng ai cũng niềm nở, khác hẳn thái độ hàng ngày họ dành cho tôi. Tôi đứng trong bếp, nghe tiếng họ cười nói rôm rả ngoài phòng khách. Lúc đó, ý nghĩ đó vụt qua trong đầu tôi, lạnh lẽo nhưng đầy sức nặng.
Họ thích hải sản. Đặc biệt là mẹ chồng và những người khác trong nhà. Họ sẵn sàng chi tiền cho những món đó, miễn là để tiếp đãi người thân giàu có hoặc thể hiện đẳng cấp. Nhưng với tôi, họ lại bắt ăn cơm riêng với rau luộc, cá khô. Cái khay cơm mẻ sứt đó như một lời sỉ nhục hàng ngày.
Họ không biết, trong quãng thời gian chồng đi làm xa, tôi đã âm thầm tìm hiểu. Tìm hiểu về những loại thực phẩm kỵ nhau, những thứ có thể gây ra vấn đề nếu dùng sai cách, hoặc kết hợp với một vài thứ khác… đặc biệt là với người có tiền sử bệnh nền, hoặc đang dùng một số loại thuốc nhất định. Mẹ chồng bà ta có đủ cả. Những thành viên khác trong nhà cũng không phải là khỏe mạnh hoàn toàn.
Tôi đã dành nhiều đêm không ngủ, nghiên cứu. Lên danh sách các loại hải sản. Tìm hiểu về cách chế biến. Và quan trọng nhất, là thứ sẽ đi kèm với chúng. Thứ mà chỉ cần một lượng nhỏ, kết hợp với protein trong hải sản, và có thể là một vài loại thuốc họ vẫn hay uống… sẽ đủ để khiến họ trải qua một đêm kinh hoàng. Đủ để họ hiểu thế nào là sự hành hạ về thể xác, dù chỉ là một phần nhỏ so với những gì tôi đã chịu đựng về tinh thần.
Tôi đã tính toán kỹ lưỡng. Thời điểm ông bác đến. Món ăn. Liều lượng của “”thứ”” đó. Thậm chí cả thời gian nó bắt đầu phát tác và mức độ ảnh hưởng. Đủ để họ sợ, đủ để họ hối hận, nhưng có lẽ… chưa đến mức chết ngay lập tức. Chết dễ dàng quá thì lại không đủ hả dạ. Phải sống vật vã, sống trong nỗi sợ hãi và sự phụ thuộc.
Căn bếp này, từng là nơi tôi bị đày đọa, nấu những bữa ăn không bao giờ được ăn cùng. Giờ đây, nó trở thành nơi tôi tạo ra kiệt tác cuối cùng của mình. Bữa ăn trả thù.
Tay tôi dừng lại, nhìn vào bọt biển đầy xà phòng. Nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Tôm hùm, ghẹ, mực… ngon miệng đấy chứ? Nhưng cái giá phải trả… còn đắt hơn nhiều.
Tôi tiếp tục dọn dẹp, tiếng nước chảy ào ào. Căn bếp đêm im lìm, chỉ còn tiếng động nhỏ của tôi giữa đống bừa bộn. Màn đêm bên ngoài cửa sổ đen đặc.”
“Cô vẫn đang đứng trong bếp, tay lướt nhẹ trên mặt bàn đá lạnh lẽo. Tiếng nước chảy từ vòi đã tắt từ lâu. Căn nhà chìm trong tĩnh mịch. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại réo lên, chói tai và đột ngột trong đêm khuya tĩnh lặng. Màn hình hiện lên một số lạ, không phải số của Chồng hay ai đó trong nhà chồng.
Cô nhíu mày, do dự vài giây rồi nhấc máy.
“”Alo?”” Giọng cô bình thản, không chút sợ hãi hay lo lắng.
Đầu dây bên kia là một giọng phụ nữ hốt hoảng, khàn đặc như vừa khóc hoặc vừa la hét nhiều. Đó là giọng của một người họ hàng xa bên nhà Chồng, người mà cô chỉ gặp vài lần.
“”Thím… thím à? Có phải thím không?”” Giọng nói run rẩy.
“”Vâng, là tôi. Ai đấy ạ?”” Cô trả lời chậm rãi.
“”Ôi trời ơi, là dì Ba đây thím ơi! Dì Ba họ nhà anh ấy đây!””
Dì Ba? Cô vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.
“”Dì Ba à? Có chuyện gì thế ạ, khuya rồi…””
“”Chuyện lớn rồi thím ơi! Cả nhà… cả nhà anh ấy… tất cả đều đang ở bệnh viện cấp cứu rồi! Ngộ độc thực phẩm! Nặng lắm thím ơi!””
Cô im lặng một chút, như thể đang tiêu hóa thông tin, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.
“”Ngộ độc ạ? Sao lại thế được?”” Giọng cô vẫn đều đều.
“”Không biết nữa! Đưa đi hết rồi thím ơi! Từ ông bác mới về đến mẹ anh ấy… ai cũng nôn tháo, đau bụng quằn quại! Xe cấp cứu đến tận nhà! Sợ chết khiếp!”” Dì Ba tiếp tục kể trong hoảng loạn. “”Bác sĩ hỏi han lung tung, hỏi ăn gì, ở đâu… Mà nhà ăn gì thì thím biết rồi đấy! Mâm hải sản thím nấu! Ngon miệng vậy mà… Sao lại ra nông nỗi này hả thím?””
Dì Ba như đang cố gắng moi móc thông tin từ cô, giọng chuyển sang nghi ngờ.
“”Thím… thím mua hải sản ở đâu? Có chắc là đồ tươi không?””
Cô khẽ cong môi. Mua ở đâu ư? Mua ở cái chợ cách xa nhà hàng chục cây số, nơi người ta không biết mặt cô, và nơi không ai ngờ cô đặt chân đến.
“”Dạ, thì… em mua ở chợ thôi ạ. Chợ gần nhà ấy mà…”” Cô trả lời lấp lửng. Chợ nào mới được? Cô không nói rõ.
“”Chợ… Chợ nào thím? Chợ Xã hay Chợ Huyện?””
“”À… thì cũng tùy hôm ạ…”” Cô trả lời mơ hồ. “”Mà… sao lại ngộ độc được nhỉ? Mọi người ăn uống bình thường mà?””
“”Bình thường gì mà bình thường! Ăn xong là vật vã hết ra! Bác sĩ nói có thể do hải sản bị ôi, hoặc do… do chế biến sai cách! Thím… thím nấu thế nào? Có cho gì lạ không?”” Giọng Dì Ba bắt đầu chứa đựng sự buộc tội.
Cô nén một tiếng cười nhỏ. “”Lạ”” ư? Có đấy chứ. Nhưng lạ theo một cách mà họ không bao giờ ngờ tới.
“”Em nấu theo công thức mẹ em dạy thôi ạ. Tôm hùm hấp bơ tỏi, ghẹ rang muối, mực xào cay… Món nào cũng quen thuộc cả. Chắc… chắc do cơ địa mỗi người khác nhau chăng?”” Cô trả lời, cố tình nhấn mạnh vào sự “”quen thuộc”” và “”cơ địa””.
Dì Ba như nghẹn lời. “”Cơ địa gì mà cả nhà đều bị thế hả thím?! Từ ông bác khỏe mạnh đến mẹ anh ấy có tiền sử bệnh tim mạch!””
“”À… thế ạ?”” Cô giả vờ ngạc nhiên. “”Thế thì căng nhỉ? Em cứ tưởng chỉ là đau bụng thông thường thôi chứ.””
Giọng nói bình thản, gần như vô cảm của cô khiến Dì Ba càng thêm hoảng sợ và nghi ngờ. Họ cần một lời giải thích, một nguyên nhân rõ ràng, nhưng cô lại chỉ đưa ra những câu trả lời lấp lửng, gieo vào đầu họ những suy nghĩ mơ hồ và đáng sợ hơn cả sự thật.
“”Thím… thím có chắc là không có gì bất thường không? Lúc nấu… có thấy gì lạ không?”” Dì Ba vẫn cố gặng hỏi, giọng nhỏ dần, dường như đã cảm nhận được điều gì đó lạnh lẽo từ người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm đặc quánh. Một nụ cười nhạt nở trên môi. Bất thường ư? Cả cuộc sống của cô ở đây đều là bất thường.
“”Lạ ạ?”” Cô lặp lại từ đó, kéo dài. “”À… cũng không có gì lạ cả. À mà… hình như… lúc sơ chế tôm hùm… em có thấy… mấy cái vỏ nó hơi… sáng lạ ấy.””
Cô nói rồi dừng lại, im lặng. Chỉ một câu nói bâng quơ, nhưng đủ để Dì Ba ở đầu dây bên kia dựng tóc gáy. Vỏ tôm hùm sáng lạ? Là sao? Có phải cô ta cố tình bỏ thứ gì vào không? Hay là một điềm báo? Hay… hay cô ta biết trước?
Sự im lặng từ phía cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Dì Ba nghe tiếng thở đều đều của cô qua điện thoại, trong khi ở bệnh viện, tiếng rên rỉ và tiếng máy móc vang vọng.
“”Thím… thím nói thế là sao…?”” Dì Ba lắp bắp.
“”À, không có gì đâu ạ. Chắc em nhìn nhầm thôi.”” Cô trả lời thản nhiên, như chưa hề nói gì đáng ngại. “”Mà thôi, khuya rồi, mọi người đang cấp cứu chắc cần người chăm sóc. Em cũng phải đi ngủ sớm mai còn đi làm. Chúc mọi người mau khỏe nhé Dì Ba.””
Cô không đợi Dì Ba trả lời, lập tức cúp máy. Màn hình điện thoại tối sầm lại.
Sự im lặng trong nhà lại bao trùm lấy cô, nhưng giờ đây nó không còn nặng nề nữa. Thay vào đó là một cảm giác… thỏa mãn đến ghê người. Cô đứng đó trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, và nụ cười trên môi cô càng lúc càng rõ nét.
Họ đang sợ. Họ đang nghi ngờ. Họ đang vật vã. Đủ rồi. Ít nhất là cho đêm nay.
Cô quay người bước ra khỏi bếp, đi về phòng ngủ. Bước chân nhẹ bẫng. Giờ thì cô có thể ngủ ngon rồi. Rất ngon.”
“Xa nhà hàng trăm cây số, Chồng đang ngồi làm việc trong căn phòng trọ ọp ẹp. Tiếng máy điều hòa cũ kỹ rè rè. Điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Một số lạ. Anh nhíu mày, giờ này ai gọi? Nhấc máy.
Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của em gái họ. “”Anh… anh Hải ơi! Anh nghe em nói này!””
“”Gì đấy Lan? Sao giọng run thế? Có chuyện gì à?”” Chồng sốt ruột.
“”Anh ơi… cả nhà… cả nhà mình bị ngộ độc nặng rồi! Đang ở bệnh viện cấp cứu hết!”” Em gái họ nói như khóc.
Đầu óc Chồng quay cuồng. “”Cái gì? Ngộ độc? Ai? Cả nhà nào? Mẹ? Bố? Ông bác? Ai bị làm sao?”” Anh đứng phắt dậy, va đổ cả ghế.
“”Tất cả anh ạ! Từ ông bác mới về đến mẹ, các em… Ai cũng nôn tháo, đau bụng, vật vã… Xe cấp cứu vừa đưa đi hết rồi!”” Giọng Lan đứt quãng vì tiếng nấc.
Chồng run rẩy. Cả nhà? Sao lại thế được? “”Ngộ độc cái gì? Ăn cái gì mà ngộ độc?””
“”Thì… thì mâm cơm tối qua ấy anh… cái mâm hải sản… bác sĩ bảo có thể do thực phẩm ôi thiu… hoặc… hoặc có vấn đề gì đó…”” Em gái họ ngập ngừng, không dám nói thẳng.
Mâm cơm hải sản? Mâm cơm Tôi nấu? Lời nói của em gái họ như nhát dao cứa vào đầu Chồng. Vừa lo lắng tột độ cho gia đình, một cảm giác ghê rợn và nghi ngờ trào lên. Sao lại đúng vào hôm Tôi nấu ăn? Sao lại cả nhà cùng bị, trừ Tôi?
Anh không còn nghe rõ em gái họ nói gì nữa. Vội vàng cúp máy. Tay run lẩy bẩy tìm số của Tôi. Mồ hôi túa ra như tắm. Nhấn gọi. Từng tiếng “”tút tút”” như đâm vào tai anh. Cầu trời cô ấy nhấc máy.
Đầu dây bên kia, Tôi nhấc máy sau vài hồi chuông. Giọng cô bình thản đến lạ thường, không có chút vẻ hoảng loạn nào.
“”Alo?””
“”Tôi ơi!”” Chồng gần như hét lên. “”Em đang ở đâu? Có sao không?””
“”Em ở nhà. Em không sao. Có chuyện gì thế anh? Khuya rồi mà?”” Tôi trả lời chậm rãi, giọng vẫn đều đều.
“”Em không sao thật à? Cả nhà… cả nhà mình đang ở bệnh viện cấp cứu hết rồi! Ngộ độc thực phẩm! Em có biết gì không?”” Anh vừa nói vừa thở dốc.
Đầu dây bên kia im lặng một chút. Chỉ là một chút, nhưng đủ để khiến Chồng cảm thấy rợn người.
“”À… em có nghe Dì Ba nói qua rồi.”” Tôi nói, giọng vẫn bình tĩnh. “”Ngộ độc hả? Em cũng bất ngờ lắm.””
“”Bất ngờ cái gì mà bất ngờ! Cả nhà đang thập tử nhất sinh kìa! Em nấu cái gì cho mọi người ăn thế? Hải sản em mua ở đâu? Chế biến thế nào?”” Chồng dồn dập hỏi, sự nghi ngờ đã lấn át cả nỗi lo lắng.
“”Thì em nấu mâm hải sản như bình thường thôi mà anh. Tôm hùm, ghẹ, mực… Mua ở chợ ấy mà. Chế biến theo công thức mẹ em dạy.”” Tôi đáp, giọng điệu như đang kể chuyện thời tiết. “”Có gì đâu ạ.””
“”Có gì đâu là sao?! Cả nhà ăn vào là đi viện hết! Em ăn có bị làm sao không?”” Anh gặng hỏi, giọng gay gắt.
“”Em không ăn. Em chỉ ăn cơm trắng với rau luộc thôi.”” Tôi trả lời nhẹ tênh.
Câu trả lời như sét đánh ngang tai Chồng. Cô ta không ăn? Chỉ có mình cô ta không ăn? Sự trùng hợp này quá lớn, quá đáng ngờ. Hàng loạt suy nghĩ đen tối chạy qua đầu anh.
“”Không ăn? Tại sao em lại không ăn?”” Giọng Chồng trở nên lạnh lẽo, đầy cảnh giác.
“”À… thì… em hơi khó tiêu buổi tối nên không muốn ăn nhiều đồ đạm thôi ạ. Vả lại… mọi người ăn hết rồi, em cũng ngại.”” Tôi giải thích, nghe có vẻ hợp lý nhưng trong tai Chồng lúc này lại đầy rẫy kẽ hở.
“”Ngại? Ngại cái gì mà ngại? Em là con dâu trong nhà cơ mà!”” Anh không kiềm chế được sự tức giận và nghi ngờ. “”Em nói thật đi, có chuyện gì mà cả nhà lại ngộ độc đúng vào hôm em nấu ăn? Lại đúng lúc ông bác về?””
“”Em làm sao biết được ạ?”” Tôi vẫn giữ giọng điệu bình thản. “”Có khi… có khi do cơ địa mỗi người không hợp với hải sản ấy mà. Hoặc là… mua phải đồ không tươi. Chợ búa giờ lẫn lộn lắm anh ạ.””
Sự điềm tĩnh đến bất thường của Tôi trong lúc cả gia đình anh đang nguy kịch khiến Chồng càng thêm nghi ngờ. Giọng cô không có chút hoảng sợ hay lo lắng nào cho người thân của anh. Cô ta đang che giấu điều gì?
“”Em… em thật sự không biết gì à?”” Anh hỏi lại lần nữa, giọng đã hạ xuống, nhưng vẫn đầy rẫy sự dò xét.
“”Dạ, em chỉ biết mọi người đang ở bệnh viện thôi. Anh cứ yên tâm công tác, ở đây có người nhà chăm sóc rồi.”” Tôi nói, như muốn kết thúc cuộc nói chuyện.
Yên tâm công tác? Làm sao anh yên tâm được khi cả nhà đang cấp cứu và người vợ ở nhà lại bình thản đến đáng sợ như vậy? Sự lo lắng ban đầu đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự nghi ngờ lạnh lẽo. Anh không nhận ra người phụ nữ đầu dây bên kia nữa.
“”Tôi… em…”” Chồng lắp bắp, không biết nói gì thêm. Đầu óc anh hỗn loạn.
“”Thôi anh nhé. Khuya rồi, anh giữ gìn sức khỏe. Có gì mai tính.”” Tôi nói rồi cúp máy.
Màn hình điện thoại tối sầm lại. Chồng vẫn đứng như trời trồng trong căn phòng trọ, tiếng “”tút tút”” cuối cùng của cuộc gọi vẫn văng vẳng bên tai. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tôi. Việc cô ấy là người duy nhất không ăn. Cái mâm cơm hải sản do cô ấy nấu. Mọi thứ kết nối lại, tạo nên một bức tranh đen tối và đáng sợ. Anh không thể tin được. Không thể tin người vợ mà anh tin tưởng lại có thể… Không, không thể nào. Nhưng lý trí lại nói với anh rằng có gì đó không ổn. Rất không ổn. Anh phải về. Phải về ngay lập tức để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.”
“Dạ, em chỉ biết mọi người đang ở bệnh viện thôi. Anh cứ yên tâm công tác, ở đây có người nhà chăm sóc rồi.”” Tôi nói, như muốn kết thúc cuộc nói chuyện.
Yên tâm công tác? Làm sao anh yên tâm được khi cả nhà đang cấp cứu và người vợ ở nhà lại bình thản đến đáng sợ như vậy? Sự lo lắng ban đầu đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự nghi ngờ lạnh lẽo. Anh không nhận ra người phụ nữ đầu dây bên kia nữa.
“”Tôi… em…”” Chồng lắp bắp, không biết nói gì thêm. Đầu óc anh hỗn loạn.
“”Em chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi anh ạ.”” Giọng Tôi vang lên, vẫn đều đều, không chút gợn cảm xúc, như thể cô vừa nói một điều hiển nhiên.
Câu nói này, cùng với sự bình thản đáng sợ của cô, như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Chồng. Bổn phận? Bổn phận gì trong cái cảnh tượng hỗn loạn, chết chóc này? Một cảm giác ghê rợn bò lên sống lưng anh. Người phụ nữ đầu dây bên kia, bằng xương bằng thịt, vẫn là vợ anh, nhưng giọng nói và thái độ của cô khiến anh thấy xa lạ đến rợn người. Như thể anh đang nói chuyện với một người hoàn toàn khác, một người lạnh lẽo và tính toán.
“”Thôi anh nhé. Khuya rồi, anh giữ gìn sức khỏe. Có gì mai tính.”” Tôi nói rồi cúp máy.
Màn hình điện thoại tối sầm lại. Chồng vẫn đứng như trời trồng trong căn phòng trọ, tiếng “”tút tút”” cuối cùng của cuộc gọi vẫn văng vẳng bên tai. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tôi. Việc cô ấy là người duy nhất không ăn. Cái mâm cơm hải sản do cô ấy nấu. Câu nói “”Em chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi anh ạ.”” Mọi thứ kết nối lại, tạo nên một bức tranh đen tối và đáng sợ. Anh không thể tin được. Không thể tin người vợ mà anh tin tưởng lại có thể… Không, không thể nào. Nhưng lý trí lại nói với anh rằng có gì đó không ổn. Rất không ổn. Anh phải về. Phải về ngay lập tức để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Anh siết chặt điện thoại, ánh mắt đanh lại, quyết định đã được đưa ra.”
“Sáng hôm sau, tin tức cả nhà chồng nhập viện vì ngộ độc lan nhanh khắp xóm như cháy rừng. Người ta xôn xao bàn tán, ánh mắt nhìn về phía căn Nhà chồng với đầy vẻ hiếu kỳ.
“”Nghe bảo cấp cứu cả lũ luôn ấy chứ! Xe cứu thương tới hú còi inh ỏi đêm qua.”” Một người phụ nữ thì thầm với người bên cạnh khi đang quét sân.
“”Ôi trời! Ai mà biết được, tự nhiên đang yên đang lành…”” Một người khác đáp lại, liếc nhìn sang cổng Nhà chồng.
Khi Tôi bước ra sân, định đi chợ như thường lệ, những tiếng xì xào bỗng nhỏ dần rồi im bặt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Ánh mắt ấy không chỉ có sự tò mò, mà còn xen lẫn rõ rệt sự nghi ngờ và cả chút sợ hãi. Họ nhìn Tôi, cố gắng đọc vị bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trên khuôn mặt cô.
Nhưng Tôi vẫn bình thản lạ thường. Cô mặc bộ đồ giản dị, mái tóc buộc gọn gàng. Khuôn mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc lo lắng hay sợ hãi nào, trái ngược hoàn toàn với cái cảnh cấp cứu hỗn loạn đêm qua. Cô nhẹ nhàng khóa cổng, bước đi trên con đường làng quen thuộc.
Một vài người hàng xóm mạnh dạn hơn, cố gắng bắt chuyện.
“”Cô… cô nhà ơi. Nghe bảo nhà mình có chuyện hả cô?”” Bà Sáu, người hàng xóm sát vách, lắp bắp hỏi, giọng hơi run rẩy.
Tôi dừng lại, quay sang nhìn Bà Sáu. Ánh mắt cô vẫn bình tĩnh, không chút dao động. Cô chỉ khẽ gật đầu.
“”Dạ.””
“”Thế… thế mọi người sao rồi cô? Có nặng lắm không?”” Một người khác xen vào, giọng đầy vẻ dò xét.
Tôi lại khẽ gật đầu lần nữa. “”Dạ, cũng… ổn ạ.””
“”Ổn? Cấp cứu cả nhà mà bảo ổn à?”” Tiếng thì thầm vang lên từ phía sau, đủ để Tôi nghe thấy.
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười không rõ ý tứ, rồi tiếp tục bước đi.
Sự bình thản đến lạnh lùng của Tôi, cùng với việc cô không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, càng làm dấy lên những lời đồn đoán đáng sợ hơn.
“”Bà thấy lạ không? Cả nhà chồng nhập viện mà nó thản nhiên như không có gì.””
“”Ừ! Mà đêm qua chỉ mình nó không sao thôi đấy nhá. Mâm cơm hải sản là nó nấu mà!””
“”Thế thì còn gì nữa mà hỏi! Rõ như ban ngày rồi còn gì!””
“”Nhưng… nhưng mà ghê quá nhỉ? Ai mà nghĩ được…””
“”Im mồm đi! Nhỡ nó nghe thấy thì sao? Con này trông hiền hiền thế thôi chứ ghê gớm lắm đấy!””
Những ánh mắt nhìn theo bóng lưng Tôi lúc này đã thêm phần kinh hãi. Cái vẻ bình thản đến bất thường của cô, trong bối cảnh kinh hoàng ấy, khiến họ không khỏi rùng mình. Dưới cái nắng ban mai, câu chuyện về nàng dâu bí ẩn và cái đêm kinh hoàng tại Nhà chồng cứ thế được thêu dệt thêm, ngày càng nhuốm màu ma mị và đáng sợ. Tôi vẫn bước đi, như không hề hay biết về những lời bàn tán sau lưng mình, hoặc giả như biết nhưng hoàn toàn không bận tâm. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những gì đã xảy ra chỉ là khởi đầu.”
“Trong lúc đó, cách xa hàng trăm cây số, Chồng đang ngồi trong văn phòng thì điện thoại reo liên hồi. Anh bắt máy, giọng đầu dây bên kia đầy vẻ hốt hoảng. Tin tức về việc cả Nhà chồng phải đi cấp cứu ập đến như sét đánh ngang tai. Anh chết sững, lắp bắp hỏi han tình hình. Người gọi điện chỉ nói ngắn gọn rằng mọi người đều không sao, nhưng việc nhập viện là thật. Điều khiến anh băn khoăn hơn cả là thái độ của Tôi mà người đó kể lại – sự bình thản đến khó hiểu giữa lúc cả nhà đang hỗn loạn.
Cúp máy, Chồng vẫn chưa hoàn hồn. Anh cố gọi về Nhà chồng, nhưng không ai bắt máy. Gọi vào số mẹ, số anh chị em, tất cả đều thuê bao hoặc không liên lạc được. Sự im lặng ấy càng làm lòng anh thêm rối bời. Anh nhớ lại cuộc gọi cuối cùng với Tôi đêm qua, cái giọng bình thản khi cô nói cả nhà đã ăn mâm cơm hải sản cô nấu. Rồi anh nghĩ đến những lời đồn đoán mà anh loáng thoáng nghe được qua điện thoại từ giọng người gọi lúc nãy, những lời thì thầm về mâm cơm đó, về thái độ của Tôi sau đó…
Không thể tập trung vào công việc thêm một phút nào nữa, Chồng đứng bật dậy. Anh vội vàng thu dọn đồ đạc, báo với sếp xin nghỉ phép đột xuất. Đồng nghiệp nhìn anh khó hiểu, nhưng anh không còn tâm trí giải thích. Anh chỉ biết mình phải về nhà ngay lập tức.
Anh lao ra bến xe, bắt chuyến xe khách sớm nhất có thể. Suốt quãng đường dài, Chồng không chợp mắt được. Đầu óc anh quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ. Vợ anh, người vợ hiền lành, cam chịu bấy lâu nay, sao lại có thái độ kỳ lạ như vậy? Cô ấy bình thản đến thế nào khi cả nhà anh phải nhập viện? Mâm cơm hải sản đó có vấn đề gì không? Những lời đồn đoán kia có thật không? Anh gạt đi ý nghĩ xấu, cố trấn an mình rằng chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó. Tôi không thể nào…
Nhưng rồi anh lại nhớ đến những ngày tháng Tôi phải chịu đựng ở Nhà chồng. Những lời cay nghiệt của Mẹ chồng, sự thờ ơ của Cả nhà chồng, việc Tôi bị bắt ăn cơm riêng… Tất cả những uất ức mà cô đã phải nuốt ngược vào trong. Lẽ nào… lẽ nào Tôi đã không còn là Tôi của ngày xưa? Một cảm giác bất an lớn dần trong lòng anh. Anh siết chặt điện thoại trong tay, nóng lòng muốn về đến nhà càng nhanh càng tốt để làm rõ mọi chuyện. Con đường về nhà sao mà dài đằng đẵng. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.”
“Trong phòng bệnh, Mẹ chồng và Cả nhà chồng nằm trên giường, sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã tràn đầy sự căm phẫn. Họ đã qua cơn nguy kịch, chỉ còn cảm giác mệt mỏi và buồn nôn âm ỉ.
“”Cái con ranh độc địa!”” Mẹ chồng nghiến răng, giọng khàn đặc vì vừa nôn tháo. “”Nó dám! Dám đầu độc cả nhà này!””
Người anh chồng hằn học: “”Chắc chắn là nó rồi mẹ ạ! Chỉ có nó nấu thôi! Mấy lần trước nó nấu có sao đâu, tự nhiên lần này cả nhà bị thế này!””
“”Đúng rồi!”” Cô em chồng thêm vào, vẻ mặt đầy hận thù. “”Nhìn cái thái độ của nó lúc xe cấp cứu đến ấy! Bình thản như không có gì! Như thể nó hả hê lắm!””
Mẹ chồng cố gượng dậy một chút, nắm chặt ga giường. “”Tôi biết ngay mà! Cái ánh mắt của nó lúc đặt mâm cơm xuống ấy, là lạ thế nào ấy! Nó hận chúng ta!””
“”Không ngờ nó dám làm chuyện tày trời thế này!”” Chú chồng khạc khẽ một tiếng, cổ họng vẫn còn khó chịu. “”Tính ra nó ở nhà mình bao nhiêu năm, tưởng hiền lành chịu đựng… Ai ngờ tâm địa độc ác thế!””
Mẹ chồng thở dốc. “”Hiền lành cái gì! Chắc chắn là nó lên kế hoạch cả rồi! Nó muốn sát hại chúng ta!””
“”Bây giờ phải làm gì hả mẹ?”” Anh chồng hỏi, ánh mắt lóe lên sự độc địa.
Mẹ chồng nhìn trần nhà, vẻ mặt đầy tính toán. “”Không thể tha cho nó được! Phải cho nó trả giá! Phải khiến nó thân bại danh liệt, sống không bằng chết!””
“”Kiện nó ra tòa đi mẹ!”” Cô em chồng đề xuất. “”Tội cố ý gây thương tích nghiêm trọng! Thậm chí là giết người không thành!””
“”Kiện là chắc chắn rồi!”” Mẹ chồng gằn giọng. “”Nhưng trước khi kiện, phải làm cho nó sáng mắt ra đã! Phải cho nó nếm mùi nhục nhã, ê chề trước đã!””
Họ bắt đầu xì xào bàn tán, mỗi người đưa ra một ý tưởng tàn độc khác nhau về cách hành hạ ‘Tôi’ cả về tinh thần lẫn thể xác. Tiếng nói chuyện của họ nhỏ dần, nhưng sự căm ghét và độc địa lại bủa vây căn phòng bệnh, nặng nề và đầy đe dọa. Họ không nhận thấy, kế hoạch trả thù của họ có lẽ còn chưa tàn độc bằng những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.”
“Căn nhà lớn của gia đình chồng nay chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng quát tháo, không còn tiếng nôn ọe, chỉ còn mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt và một không khí nặng trĩu, lạnh lẽo. Tôi ngồi trên sofa, tư thế cứng nhắc, đôi tay đan chặt vào nhau. Ánh mắt cô nhìn chăm chăm vào khoảng không trước mặt, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, giống như một bức tượng đá giữa ngôi nhà rộng lớn.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ, rồi cánh cửa bật mở. Chồng tôi bước vào, dáng vẻ mệt mỏi và đầy bụi đường sau chuyến đi dài. Anh đóng cửa lại, tiếng “”cạch”” vang vọng trong sự im lặng, giật mình. Anh đưa mắt nhìn quanh căn nhà vắng vẻ, rồi ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Ánh mắt anh phức tạp lắm. Có sự chất vấn, như thể đang hỏi ngầm “”Chuyện gì đã xảy ra?””, “”Tại sao em lại ở đây một mình?””, “”Gia đình mình đâu?””. Nhưng sâu trong đó, lại có một nỗi lo lắng khó tả, nỗi lo cho tôi, cho gia đình, cho mọi thứ đã biến thành cơn ác mộng chỉ trong gang tấc.
Anh bước chậm rãi lại phía tôi, không nói một lời. Tôi vẫn ngồi im, không nhúc nhích, không chào hỏi, chỉ lặng lẽ đón nhận ánh nhìn đầy xoáy sâu của anh. Anh dừng lại đối diện tôi, một khoảng cách ngắn nhưng lại như vực thẳm.
Cuối cùng, anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. Hai người, hai thân ảnh, đối diện nhau trong căn phòng khách rộng lớn. Không gian nín thở, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của cả hai, hòa vào sự im lặng đầy đe dọa. Bão tố chưa nổi lên, nhưng sự tĩnh lặng trước cơn bão còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần.”
“Chồng là người phá tan sự im lặng trước. Giọng anh khản đặc, pha lẫn mệt mỏi và hoang mang.
“”Em… em ở đây làm gì? Mẹ với mọi người đâu rồi?””
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, không chút dao động. Nụ cười nhạt như sương sớm lướt qua môi.
“”Họ… vào bệnh viện rồi.”” Tôi trả lời, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.
Chồng sững người. Anh nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt mở to không tin nổi.
“”Bệnh viện? Tại sao? Có chuyện gì đã xảy ra?”” Giọng anh bắt đầu gấp gáp.
Tôi từ từ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đưa lưng về phía anh. Ánh nắng chiều hắt vào, phủ lên dáng hình cô đơn của tôi một vầng sáng lạnh lẽo.
“”Anh đi làm xa, không biết gì cả.”” Tôi nói, giọng vẫn đều đều, không cảm xúc. “”Anh không biết mỗi ngày ở đây với em là như thế nào.””
Tôi quay lại, đối diện với anh một lần nữa. Lần này, trong mắt tôi không còn sự chịu đựng hay sợ hãi, chỉ còn sự trống rỗng và một chút gì đó sắc lạnh đến đáng sợ.
“”Anh muốn biết à?”” Tôi hỏi ngược lại, một sự mỉa mai nhẹ nhàng lướt qua. “”Được thôi. Anh muốn biết em đã sống thế nào trong cái nhà này từ khi làm vợ anh không?””
Tôi bắt đầu kể. Không phải bằng nước mắt hay gào thét. Tôi kể lại một cách rành mạch, chi tiết, như một người đang tường thuật lại một bộ phim tài liệu. Từ việc bị bắt ăn cơm riêng, đến những lời khinh bỉ bóng gió, những ánh mắt coi thường của cả nhà chồng, những ngày ốm đau không ai ngó ngàng, những công việc nặng nhọc bị đùn đẩy… Mỗi lời tôi nói ra đều là một nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng. Giọng tôi không cao, không thấp, nhưng mỗi từ ngữ đều nặng trịch, chất chứa sự tủi hờn và phẫn uất dồn nén bấy lâu. Chồng ngồi đó, khuôn mặt dần biến sắc. Từ bàng hoàng sang khó tin, rồi đến tái nhợt. Anh cố gắng cắt lời tôi, nhưng tôi không cho phép.
“”Anh chưa bao giờ thấy, chưa bao giờ hiểu. Họ đối xử với em không khác gì người dưng nước lã. Họ coi em là người ăn bám, là gánh nặng. Họ tìm mọi cách để hành hạ, để sỉ nhục em.”” Tôi nói, bước chậm rãi lại gần anh hơn.
“”Họ coi em là người ngoài…”” Tôi dừng lại, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh. “”Vậy thì hôm nay em cho họ biết thế nào là cảm giác bị bỏ rơi, bị khinh bỉ đến mức nào.””
Câu nói cuối cùng như một lời tuyên bố. Cả căn phòng lại rơi vào im lặng. Lần này, sự im lặng không còn là trước cơn bão, mà là sự tĩnh lặng chết chóc sau khi mọi thứ đã sụp đổ. Chồng nhìn tôi, trong mắt anh là sự khiếp sợ thật sự. Anh như vừa nhìn thấy một con người hoàn toàn khác, một con người mà anh chưa từng biết đến trong suốt những năm tháng qua.”
“Chồng nhìn tôi, trong mắt anh là sự khiếp sợ thật sự. Anh như vừa nhìn thấy một con người hoàn toàn khác, một con người mà anh chưa từng biết đến trong suốt những năm tháng qua. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc và nhịp thở dồn dập của anh.
Tôi bước thêm một bước lại gần, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo.
“”Anh có biết không?”” Tôi hỏi, giọng thì thầm nhưng âm vang như tiếng vọng từ địa ngục. “”Mâm cơm hải sản hôm đó… không phải tự nhiên mà cả nhà anh ‘may mắn’ được nếm trải mùi vị của sự trả giá.””
Mắt chồng giãn ra, anh lùi lại nửa bước. Khuôn mặt tái mét như không còn một giọt máu.
“”Em… em nói gì vậy? Mâm cơm…?”” Anh lắp bắp, không dám hoàn thành câu nói.
Tôi khẽ gật đầu, xác nhận sự nghi ngờ khủng khiếp đang hiện lên trong mắt anh.
“”Đúng vậy.”” Tôi đáp, giọng không chút run rẩy. “”Tôm hùm, ghẹ, mực… tất cả đều được ‘lựa chọn’ cẩn thận đấy.””
Tôi dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào từng tế bào của anh.
“”Họ muốn khinh rẻ tôi? Muốn cho tôi ăn cơm thừa canh cặn?”” Tôi cười nhạt. “”Vậy thì tôi cho họ biết, đôi khi, những thứ hào nhoáng, đắt tiền nhất lại là thứ độc hại nhất.””
Ánh mắt tôi quét qua khuôn mặt bàng hoàng của chồng, găm sâu vào tâm trí anh từng lời một.
“”Anh nghĩ đó chỉ là ngẫu nhiên? Rằng hải sản bị hỏng do bảo quản?”” Tôi lắc đầu. “”Không. Đó là sự tính toán. Một chút ‘gia vị’ đặc biệt để họ nếm trải hậu quả của lòng tham và sự độc ác của chính mình.””
Tôi bước hẳn đến gần anh, cúi xuống một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào anh không né tránh. Khoảng cách giữa chúng tôi giờ chỉ còn là vài gang tay, nhưng cảm giác lạnh lẽo và xa cách lại dâng lên tột độ.
“”Anh đi làm xa, anh không chứng kiến. Anh không thấy họ đã gieo rắc những gì.”” Giọng tôi hạ xuống, mang theo một nỗi phẫn uất âm ỉ. “”Và giờ là lúc họ gặt hái. Mùi vị của sự khinh miệt, của sự coi thường người khác… Nó cay đắng lắm, đúng không?””
Chồng ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. Cả người anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi. Sợ hãi con người đứng trước mặt, sợ hãi những gì anh vừa nghe, và có lẽ, sợ hãi cả chính gia đình mình.
“”Đây… Đây là cái giá phải trả.”” Tôi nói, giọng dứt khoát, như một lời tuyên án. “”Cái giá cho những gì họ đã làm với tôi.””
Tôi đứng thẳng lên, quay mặt về phía cửa sổ một lần nữa, để ánh chiều tà nhuộm đỏ bóng lưng mình. Câu chuyện đã được kể, sự thật đã được phơi bày. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của một cuộc chiến tranh lạnh vừa kết thúc, để lại những vết sẹo không bao giờ lành.”
“Chồng vẫn ngồi thụp trên sàn, đầu vùi vào hai tay. Hơi thở của anh vẫn dồn dập, nặng nhọc. Nàng dâu đứng đó, im lặng, như một bức tượng được tạc từ băng giá. Ánh mắt cô không còn vẻ tức giận hay đau khổ, chỉ còn sự trống rỗng pha lẫn một chút mỉa mai xa xăm.
Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn nàng dâu. Đôi mắt anh đỏ hoe, đầy rẫy sự bối rối và sợ hãi.
“”Em… em làm thật sao?”” Anh thì thầm, giọng run rẩy đến tội nghiệp. “”Ngộ độc… là do em?””
Nàng dâu không đáp lời, chỉ khẽ nhếch mép cười nhạt. Nụ cười ấy như một lời xác nhận tàn nhẫn, đâm thẳng vào trái tim anh.
“”Tại sao… tại sao em lại làm thế?”” Anh nức nở. “”Dù họ có tệ bạc đến đâu… đó là cả nhà anh! Mẹ anh, các em anh…””
Khuôn mặt nàng dâu chợt vụt qua một tia lạnh lẽo tột độ.
“”Cả nhà anh?”” Cô lặp lại, giọng điệu đột ngạo. “”Anh nói ‘cả nhà anh’ sao? Thế còn em? Em là gì trong cái nhà này? Là người ở? Là cái gai trong mắt họ?””
Anh như bị đông cứng lại. Lần đầu tiên, anh thực sự nghe được nỗi đau tột cùng trong giọng nói của cô, nỗi đau mà anh đã quá bận rộn với công việc, quá vô tâm mà không bao giờ chịu nhìn thấy. Anh bắt đầu mường tượng ra những bữa cơm cô đơn, những ánh mắt khinh miệt, những lời cay độc mà cô đã phải hứng chịu mỗi ngày trong khi anh vắng nhà.
“”Anh… anh không biết… Anh cứ nghĩ…”” Anh lắp bắp.
“”Nghĩ gì? Nghĩ em sẽ mãi chịu đựng ư?”” Nàng dâu cắt ngang lời anh, giọng cao hơn một chút, sự chua xót ẩn chứa bên trong. “”Anh đi làm xa, anh không thấy. Anh không thấy họ đối xử với em như thế nào. Em không phải người, em là đồ bỏ đi trong mắt họ.””
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt anh. Anh đau đớn nhận ra sự thật khủng khiếp: vợ anh đã phải sống trong địa ngục mà anh không hề hay biết. Lỗi một phần lớn là do anh.
Nhưng rồi, hình ảnh chiếc xe cấp cứu, khuôn mặt tái mét của mẹ anh, của các em anh hiện về trong tâm trí. Dù họ sai, dù họ tệ bạc, họ vẫn là gia đình anh. Và hành động của nàng dâu… nó quá kinh khủng. Nó vượt qua mọi giới hạn.
“”Nhưng… dù vậy đi nữa…”” Anh cố nói, giọng đầy giằng xé. “”Dù họ có tệ… thì em cũng không thể… Em suýt chút nữa đã hại chết họ đấy, em có biết không?””
Nàng dâu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không nao núng.
“”Vậy thì sao?”” Cô hỏi lại, một cách tàn nhẫn. “”Họ muốn tôi chết dần chết mòn trong sự coi thường của họ thì sao?””
“”Không!”” Anh gầm lên, đứng bật dậy. “”Không thể như vậy được! Em làm thế là sai! Là phạm pháp!””
Anh tiến lại gần nàng dâu, nắm lấy cánh tay cô. Anh muốn lay tỉnh cô, muốn kéo cô ra khỏi con đường tăm tối này.
“”Về với anh đi, em.”” Giọng anh nhỏ lại, van nài. “”Dừng lại đi. Anh sẽ bảo vệ em. Chúng ta sẽ đi khỏi đây.””
Nàng dâu gạt tay anh ra một cách lạnh lùng.
“”Đi đâu?”” Cô cười khô khốc. “”Sau tất cả những gì đã xảy ra? Anh nghĩ mình còn có thể bảo vệ được ai nữa sao?””
Cô lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách. Khoảng cách đó không chỉ là về địa lý, mà là vực sâu thăm thẳm ngăn cách hai con người.
“”Anh đứng giữa ranh giới rồi đấy, chồng à.”” Nàng dâu nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc. “”Một bên là gia đình anh – những người coi khinh em, đã gây ra tất cả. Một bên là em – người vợ đã chịu đựng đến cùng cực và buộc phải tự tìm công bằng cho mình bằng cách đó.””
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, thách thức.
“”Chọn đi. Anh đứng về phía ai?””
Anh sững sờ. Khuôn mặt anh biến sắc liên tục, từ đau khổ, sợ hãi đến giận dữ và tuyệt vọng. Anh nhìn nàng dâu, nhìn về phía căn phòng nơi mẹ và các em anh vẫn đang nằm. Hai thế giới sụp đổ, đòi hỏi anh phải lựa chọn ngay lập tức. Nhưng anh không thể. Anh mắc kẹt.
Anh đứng đó, giữa căn phòng quen thuộc, nhưng cảm giác như đang đứng giữa một chiến trường lạnh lẽo. Một bên là quá khứ và gia đình, một bên là tương lai và người vợ đã biến thành một con người khác lạ. Anh không biết phải làm gì. Trái tim anh như bị xé làm đôi.”
“Chiếc xe cứu thương rời đi từ lúc nào không ai rõ, chỉ biết rằng buổi chiều tà hôm ấy, cánh cửa nhà chồng lại mở ra. Không phải tiếng nói cười, tiếng quát tháo quen thuộc, mà là sự im lìm đáng sợ. Mẹ chồng và các thành viên khác trong nhà bước vào, mỗi người đều mang vẻ tiều tụy, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt trũng sâu. Mùi thuốc sát trùng và sự yếu ớt phảng phất quanh họ.
Họ không còn đi đứng huênh hoang, không còn ánh mắt khinh khỉnh thường trực. Thay vào đó là những bước chân nặng nhọc, những cái cúi gằm mặt và sự thận trọng đến lạ lùng. Họ như những cái bóng, lướt qua phòng khách quen thuộc mà không dám nhìn thẳng.
‘Tôi’ đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách, trông bình thản đến kinh ngạc. Khi họ bước vào, ‘Tôi’ chỉ khẽ ngước mắt lên nhìn, ánh nhìn bình thản nhưng lại khiến cả nhà chồng giật mình.
Mẹ chồng co rúm lại, bước chân khựng lại giữa nhà. Bà nhìn ‘Tôi’, trong ánh mắt không còn tia kiêu ngạo nào nữa, chỉ còn sự sợ hãi trần trụi và cảnh giác cao độ. Bà cảm thấy như đang đối diện với một người lạ, lạnh lùng và đầy bí ẩn.
Những người khác trong nhà chồng cũng vậy. Họ tránh ánh mắt của ‘Tôi’, cố gắng đi nhanh về phòng mình như thể muốn thoát khỏi luồng không khí ngột ngạt nơi đây. Họ đi khẽ, nói khẽ, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào, thô lỗ ngày thường.
‘Tôi’ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn họ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt, đủ để họ cảm nhận được sự mỉa mai ẩn chứa bên trong. Họ hiểu, qua cái nhìn ấy, rằng ‘Tôi’ biết tất cả. ‘Tôi’ biết nỗi sợ hãi đang giày vò họ, biết họ đã phải chịu đựng những gì ở bệnh viện và hơn hết, biết chính ‘Tôi’ là nguyên nhân.
Căn nhà vốn luôn đầy tiếng cười nói, cãi vã, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng rợn người. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cả nhà chồng giật mình thon thót. Họ không còn dám ngồi chung mâm cơm với ‘Tôi’, không còn dám sai bảo hay lớn tiếng. Bữa tối, họ tự nấu mì gói hoặc ăn qua loa thứ gì đó trong bếp, lén lút, sợ hãi.
Họ nhìn ‘Tôi’ ăn bữa tối một mình, chậm rãi, ung dung. Ánh mắt ‘Tôi’ thỉnh thoảng lướt qua họ, khiến họ rùng mình. Họ cảm thấy như đang bị theo dõi, bị phán xét bởi chính người mà họ từng coi thường, giày vò.
Trong tâm trí mỗi người nhà chồng, hình ảnh mâm cơm hải sản thịnh soạn ngày hôm đó hiện về như một cơn ác mộng. Họ nhớ lại cơn đau quặn thắt, sự hoảng loạn khi xe cấp cứu tới, và câu nói lạnh lùng của ‘Tôi’ trước đó. Họ đã nếm trải sự trả thù, và nó kinh khủng hơn bất cứ lời nguyền rủa nào.
Họ nhận ra, người phụ nữ mà họ đã dồn ép đến bước đường cùng này, không hề yếu đuối hay cam chịu như vẻ bề ngoài. Sức chịu đựng của ‘Tôi’ có giới hạn, và khi giới hạn bị vượt qua, ‘Tôi’ có thể trở thành một con người hoàn toàn khác, đáng sợ hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.
Ông Chồng đứng ở cửa phòng, nhìn vợ mình ngồi lặng lẽ, nhìn mẹ và các em lủi thủi. Anh cảm thấy bất lực và lạc lõng. Anh đã chứng kiến sự thay đổi của ‘Tôi’, đã nghe những lời tuyên bố lạnh lùng đó. Giờ đây, nhìn gia đình mình sống trong sợ hãi chính người vợ của mình, anh hiểu rằng mọi chuyện đã đi quá xa, quá tầm kiểm soát của anh.
Ác mộng đã thực sự bắt đầu trong căn nhà này, và kẻ gieo rắc nó lại chính là người mà họ từng đạp dưới chân. ‘Tôi’ ngồi đó, không cần nói lời nào, chỉ cần sự hiện diện của cô cũng đủ để nhấn chìm cả nhà chồng vào sự lo sợ triền miên.”
“Những ngày sau đó, căn nhà chồng chìm trong một bầu không khí kỳ lạ, căng thẳng và tĩnh mịch đến rợn người. Không còn tiếng cãi vã, tiếng đập bàn đập ghế hay những lời xỉa xói thô tục nhắm vào ‘Tôi’. Thay vào đó là sự im lặng gượng gạo, những bước chân rón rén và ánh mắt né tránh.
Mẹ chồng không còn dám ngồi đối diện ‘Tôi’ ở bàn ăn. Bà và các thành viên khác trong nhà luôn tìm cách ăn riêng, vội vàng và lén lút như những kẻ ăn trộm. Bữa cơm của họ thường chỉ là những món đơn giản, nấu qua loa hoặc chỉ là mì gói. Họ không dám bén mảng đến gian bếp khi ‘Tôi’ đang sử dụng, và khi ‘Tôi’ nấu ăn cho riêng mình, mùi thức ăn đôi khi làm họ thấy buồn nôn, gợi nhớ lại cơn ác mộng của đêm ngộ độc.
‘Tôi’ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. ‘Tôi’ ăn uống đầy đủ, chăm sóc bản thân, đôi khi còn nấu những món mình thích, thả mình vào không khí yên bình của riêng mình. Khi ‘Tôi’ xuất hiện ở phòng khách hay đi lại trong nhà, cả nhà chồng đều nín thở, cố gắng thu mình lại, tránh tối đa việc chạm mặt. Những ánh mắt dõi theo ‘Tôi’ từ xa đều ẩn chứa sự cảnh giác cao độ và nỗi sợ hãi âm ỉ.
Họ nhìn ‘Tôi’, người phụ nữ mà họ từng coi là đồ bỏ đi, là osin không công, giờ đây lại sừng sững như một thế lực vô hình, khiến họ phải dè chừng từng bước đi, từng lời nói. Sự sỉ nhục công khai đã biến mất, nhưng thay vào đó là sự khinh bỉ thầm lặng và khoảng cách lạnh lẽo. Họ không dám đối đầu trực tiếp, vì nỗi sợ hãi về “”bữa ăn cuối cùng”” vẫn còn ám ảnh sâu sắc trong tâm trí họ. Câu nói của ‘Tôi’ hôm đó, về việc họ có thể sẽ không bao giờ được ăn cơm nữa, cứ văng vẳng bên tai.
Cả nhà chồng sống trong chính ngôi nhà của mình nhưng cảm thấy như đang sống chung với một hồn ma đáng sợ. ‘Tôi’ không cần làm gì nhiều, chỉ cần sự hiện diện của cô cũng đủ để nhắc nhở họ về hậu quả của những hành động tàn nhẫn mà họ đã gây ra. Họ không thể tha thứ cho ‘Tôi’ vì đã làm hại họ, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng chính họ đã đẩy ‘Tôi’ đến bước đường cùng. Giờ đây, họ phải gặt hái quả đắng từ những hạt giống hận thù mà họ đã gieo.
Chồng vẫn đi làm xa, nhưng mỗi cuộc gọi về nhà, anh đều cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong giọng nói của mẹ và các em. Không còn tiếng càm ràm về vợ anh, chỉ còn những tiếng thở dài mệt mỏi và sự né tránh khi anh hỏi về tình hình. Anh biết, ‘Tôi’ đã biến căn nhà đó thành một địa ngục đối với gia đình anh, nhưng anh không có cách nào can thiệp. Anh bị kẹt giữa người vợ đã thay đổi và gia đình đầy sợ hãi.
Căn nhà chồng, từng là nơi đầy tiếng cười nói và cả những trận cãi vã ồn ào, giờ đây chỉ còn là vỏ bọc của sự im lặng và nỗi sợ hãi. ‘Tôi’ sống ở đó, không như một nàng dâu bị áp bức, mà như một vị thần công lý lạnh lùng, thầm lặng quan sát sự trừng phạt mà gia đình chồng đang phải chịu đựng. Đối với ‘Tôi’, đây có thể là một cuộc sống mới, một sự giải thoát khỏi địa ngục cũ. Nhưng đối với nhà chồng, đây lại là một địa ngục mới, do chính tay họ tạo ra.”
“Những ngày trôi qua như vậy, trong sự im lặng bao trùm và nỗi sợ hãi len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà. ‘Tôi’ vẫn sống đó, nhưng không còn cảm giác bị giam cầm hay áp bức. Ngồi một mình bên bàn ăn trong căn bếp sạch sẽ, nhìn ra khu vườn xanh mát, ‘Tôi’ nhấp một ngụm trà, cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ.
Nhìn lại tất cả những gì đã xảy ra, từ những ngày tháng bị đày đọa, bị coi thường như một người vô hình trong chính ngôi nhà của chồng, đến cái đêm định mệnh với mâm cơm hải sản thịnh soạn và câu nói cuối cùng khiến cả nhà chồng tái mặt, một cảm giác hả hê dâng lên trong lòng ‘Tôi’. ‘Tôi’ đã cho họ nếm mùi sợ hãi thật sự, đã buộc họ phải trả giá cho sự tàn nhẫn và khinh bỉ mà họ dành cho ‘Tôi’ suốt thời gian qua. Cái cảnh họ vật vã trong đau đớn, cái ánh mắt van xin khi xe cấp cứu lao đến, và đặc biệt là sự sợ hãi tột cùng khi ‘Tôi’ nói câu nói đó – tất cả đều là minh chứng cho chiến thắng của ‘Tôi’. Họ sẽ không bao giờ quên bữa cơm đó, và có lẽ, nỗi sợ hãi về việc ‘Tôi’ có thể làm gì khác sẽ ám ảnh họ đến cuối đời. ‘Tôi’ đã ‘chừa’ cho họ đến già thật rồi.
Nhưng cùng với sự hả hê đó, một nỗi cô đơn bao trùm lấy ‘Tôi’. Căn nhà rộng lớn giờ đây quá tĩnh lặng, không còn tiếng cười, cũng chẳng còn tiếng cãi vã. Chỉ còn mình ‘Tôi’ với những suy nghĩ của riêng mình. Cuộc trả thù đã thành công, nhưng cái giá phải trả là gì? Sự bình yên đã biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, vô cảm. Mối quan hệ với chồng, người vẫn đang làm việc ở phương xa và chỉ nghe được những báo cáo mơ hồ về sự căng thẳng ở nhà, có lẽ cũng đã rạn nứt không thể hàn gắn. ‘Tôi’ đã trả thù được những người đã làm tổn thương mình, nhưng cũng đồng thời đánh mất đi nhiều thứ khác, quý giá hơn cả sự hả hê nhất thời.
‘Tôi’ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, khẽ khàng. Nó không phải là nụ cười hạnh phúc hay mãn nguyện, mà là nụ cười của sự chấp nhận, chấp nhận cái giá của sự trả thù. Chấp nhận rằng có những vết thương, dù được trả lại bằng nỗi sợ hãi cho người khác, vẫn mãi mãi không thể lành. ‘Tôi’ đã chiến thắng trong cuộc chiến của mình, nhưng cảm giác của một người chiến thắng lại thật trống rỗng và cô đơn. Dù sao đi nữa, họ đã phải sợ hãi, và nỗi sợ hãi đó sẽ là người bạn đồng hành của họ trong những năm tháng còn lại. Đó là sự công bằng mà ‘Tôi’ đã tự tay tạo ra.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, mang theo cả những âm thanh cuối cùng của sự giận dữ và trả thù. Căn nhà chồng dần chìm vào một loại bình yên khác, không phải sự bình yên của hạnh phúc, mà là sự bình yên của sự im lặng và xa cách. ‘Tôi’ không còn tìm thấy niềm vui trong việc quan sát nỗi sợ hãi của họ. Màn kịch đã hạ, và chỉ còn lại những mảnh vỡ. ‘Tôi’ bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho bản thân, đọc sách, làm vườn, hoặc đơn giản là ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sự trôi chảy của cuộc sống bên ngoài cánh cổng này. Bài học về sự tàn nhẫn và hậu quả của nó đã khắc sâu vào tâm trí mọi người trong căn nhà, bao gồm cả ‘Tôi’. Trả thù có thể mang lại sự thỏa mãn nhất thời, nhưng nó cũng để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa và làm xói mòn tâm hồn. Có lẽ, con đường tốt nhất sau tất cả là tìm kiếm một bến bờ bình yên khác, nơi mà quá khứ đầy sóng gió chỉ còn là một câu chuyện cũ, để lại sau lưng những hận thù và nỗi đau, và cho phép bản thân tìm lại ánh sáng sau đêm dài tăm tối.

Leave a Reply