Bảy Năm Không Được Nhập Hộ Khẩu Vì Mẹ Chồng Sợ Tôi Cư/ớp Nhà 35m2 nhỏ như mắt muỗi mà bà đời đời tự hào

Bảy Năm Không Được Nhập Hộ Khẩu Vì Mẹ Chồng Sợ Tôi Cư/ớp Nhà 35m2 nhỏ như mắt muỗi mà bà đời đời tự hào

Tôi lấy chồng năm hai mươi bảy tuổi.
Ngày cưới, tôi không đòi hỏi sính lễ, cũng không yêu cầu nhà cửa riêng. Chỉ nghĩ đơn giản rằng hai vợ chồng cùng đi làm, chăm chỉ vun vén thì rồi cuộc sống sẽ khá lên.
Nhà chồng tôi chỉ rộng hơn ba mươi mét vuông, là căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm trong một con ngõ nhỏ. Mẹ chồng thường tự hào:
– Nhà này tuy nhỏ nhưng là tài sản cả đời của bố mẹ. Sau này cũng để lại cho thằng Nam.
Tôi chỉ cười.
Đó là tài sản của bố mẹ chồng, họ cho ai là quyền của họ. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tranh giành.
Sau đám cưới, tôi chuyển về ở chung.
Mấy tháng đầu, tôi hỏi chồng:
– Anh ơi, mình làm thủ tục nhập hộ khẩu cho em nhé?
Chồng tôi gãi đầu:
– Để anh nói mẹ.
Buổi tối hôm ấy, mẹ chồng gọi tôi xuống.
– Con cứ ở đây là được rồi. Hộ khẩu để sau.
Tôi tưởng bà bận nên không nghĩ nhiều.
Nhưng “để sau” ấy kéo dài suốt bảy năm.
Năm nào tôi cũng hỏi.
Năm nào bà cũng tìm lý do.
Khi thì bảo thủ tục rắc rối.
Khi thì bảo chờ đổi căn cước.
Khi thì bảo nhà đông người.
Có lần tôi vô tình nghe được bà nói với hàng xóm.
– Thời buổi này phải cẩn thận. Cho nhập hộ khẩu rồi lỡ sau này nó đòi chia nhà thì sao?
Tôi đứng chết lặng sau cánh cửa.
Hóa ra bảy năm qua, bà chưa từng xem tôi là người trong gia đình.
Điều khiến tôi buồn hơn là thái độ của chồng.
Anh chỉ nói:
– Thôi kệ mẹ đi em. Có hộ khẩu hay không cũng sống được mà.
Tôi im lặng.
Không phải vì cuốn sổ hộ khẩu.
Mà vì sự tin tưởng.
Từ đó, tôi càng cố gắng sống tử tế.
Lương của hai vợ chồng đều đưa về chi tiêu.
Tiền điện, tiền nước, thuốc men của bố mẹ chồng, phần lớn đều do tôi lo.
Mỗi dịp lễ Tết, tôi đều mua quà cho họ.
Mẹ chồng vẫn nhận.
Nhưng chưa bao giờ gọi tôi là con gái.
Điều khiến tôi ngán ngẩm nhất là bà rất mê bói toán.
Hễ trong nhà có chuyện gì là bà lại đi xem thầy.
Hôm thì bảo tôi không hợp tuổi.
Hôm thì bảo tôi có “tướng giữ của”.
Có lần bà còn mang bùa về giấu dưới gối hai vợ chồng.
Tôi phát hiện, nhẹ nhàng lấy ra đưa cho chồng.
Anh chỉ cười trừ:
– Mẹ già rồi. Tin mấy chuyện ấy.
Tôi lại nhịn.
Vì nghĩ rằng chỉ cần mình sống ngay thẳng thì mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Bảy năm sau.
Biến cố đến từ phía gia đình tôi.
Bố tôi qua đời sau một cơn bạo bệnh.
Sau khi hoàn tất tang lễ, mẹ gọi chị em tôi đến văn phòng công chứng.
Mẹ nói:
– Bố con trước lúc mất đã dặn. Căn nhà này để lại cho con vì con ở gần mẹ nhất.
Đó là căn nhà mặt phố trị giá khoảng bảy tỷ đồng.
Ngoài ra, bố mẹ còn dành riêng cho tôi ba tỷ tiền tiết kiệm.
Mẹ nắm tay tôi.
– Đây là tài sản riêng của con. Không ai có quyền ép con phải chia.
Tôi bật khóc.
Không hiểu bằng cách nào, mẹ chồng biết chuyện rất nhanh.
Hôm sau, bà chủ động nấu cả bàn ăn.
Đó là lần đầu tiên sau bảy năm bà gắp thức ăn cho tôi.
– Con ăn nhiều vào.
Tôi thấy lạ.
Ăn xong, bà mới vào chuyện.
– Nhà mình là một gia đình. Tài sản cũng nên đứng tên chung.
Tôi im lặng.
Bà nói tiếp:
– Căn nhà bảy tỷ thì thêm tên thằng Nam vào.
– Còn ba tỷ tiết kiệm thì đưa cho nó giữ. Đàn ông giữ tiền mới chắc.
Tôi ngẩng lên.
– Mẹ nói thật ạ?
– Chứ sao nữa. Vợ chồng là của chung.
Tôi nhìn chồng.
Anh không phản đối.
Chỉ cúi đầu ăn cơm.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu tất cả.
Suốt bảy năm, tôi không đủ tin cậy để được nhập hộ khẩu.
Nhưng chỉ sau một đêm, tôi lại đủ tin cậy để giao hết tài sản của mình.
Tôi mỉm cười.
– Vâng. Con sẽ suy nghĩ.
Mẹ chồng vui ra mặt.
Bà còn gọi điện khoe với họ hàng rằng con dâu sắp sang tên nhà cho con trai.
Hai ngày sau, tôi xin nghỉ làm.
Việc đầu tiên tôi làm là đến công an hoàn tất thủ tục chuyển nơi thường trú về căn nhà bố mẹ vừa để lại.
Tiếp đó, tôi đến văn phòng luật sư.
Tôi lập văn bản xác nhận toàn bộ tài sản được thừa kế là tài sản riêng.
Đồng thời lập hợp đồng ủy quyền quản lý cho mẹ tôi trong trường hợp có tranh chấp.
Cuối cùng, tôi mở một tài khoản tiết kiệm mới đứng tên duy nhất mình.
Mọi giấy tờ đều được công chứng đầy đủ.
Buổi tối.
Tôi đặt toàn bộ hồ sơ lên bàn.
– Đây là những giấy tờ con vừa làm.
Mẹ chồng mở ra xem.
Gương mặt bà tái đi.
– Sao… sao con lại làm thế?
Tôi bình tĩnh đáp:
– Bảy năm trước mẹ từng nói sợ con nhập hộ khẩu sẽ cướp căn nhà ba mươi lăm mét vuông của mẹ.
– Con nghĩ mẹ nói đúng. Tài sản của ai thì người đó nên tự giữ.
– Vậy nên căn nhà bố mẹ ruột để lại và số tiền tiết kiệm này, con cũng xin phép giữ đúng như lời mẹ từng dạy.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng lắp bắp.
– Mẹ… mẹ đâu có ý đó…
Tôi mỉm cười.
– Nếu ngày ấy mẹ tin con là người nhà thì có lẽ hôm nay con đã không cần phải cẩn thận đến vậy.
Bà ngồi thừ người.
Có lẽ lần đầu tiên bà nhận ra sự khác biệt giữa phòng bị và làm tổn thương.
Một tuần sau, mẹ chồng chủ động đưa sổ hộ khẩu cũ và nói nhỏ:
– Mẹ xin lỗi. Mẹ đã sống ích kỷ.
Tôi nhìn bà rất lâu.
Tôi không nhắc lại chuyện cũ.
Chỉ nhẹ nhàng đáp, đồng thời gọi luôn 1 cuộc gọi cho luật sư để làm 1 việc khiến mẹ chồng th…am lam, người chồng nhu nhược một bài học….

BÀI HỌC CUỐI CÙNG CHO SỰ THAM LAM

– Bảy năm qua, con đã đợi cuốn sổ này rất nhiều lần, mẹ ạ. Nhưng bây giờ, cuốn sổ hộ khẩu này đối với con đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.

Tôi từ tốn đẩy lại chiếc sổ hộ khẩu gia đình màu xanh sẫm đã sờn góc về phía mẹ chồng. Bà nhìn chiếc sổ nằm trơ trọi giữa bàn, hai tay run run, đôi mắt vẹt sâu những vết chân chim ánh lên sự hoảng hốt và bối rối chưa từng có.

Ngay trước mặt bà, chiếc điện thoại của tôi đang đặt ở chế độ loa ngoài. Âm thoại vang lên từng tiếng tút… tút… giòn giã trong không gian ngột ngạt của căn nhà ba mươi lăm mét vuông cũ kỹ.

– Alo, tôi là Luật sư Trần từ Văn phòng Luật sư Trí Minh nghe đây ạ. Chị Hương đã chuẩn bị xong hồ sơ chưa?

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, rồi lướt sang Nam – người chồng đã cùng tôi chung sống suốt bảy năm qua, người lúc này vẫn dán chặt mắt xuống nền gạch hoa cũ ố màu, không dám cất nổi một lời.

– Chào Luật sư Trần, tôi đã chuẩn bị đầy đủ toàn bộ giấy tờ rồi. Tôi gọi điện để xác nhận lại lịch hẹn sáng mai. Nhờ anh hoàn thiện giúp tôi hai bộ hồ sơ cuối cùng: Thứ nhất là hợp đồng cho thuê căn nhà mặt phố 7 tỷ đồng với đối tác ngân hàng; và thứ hai là đơn đơn phương xin ly hôn cùng bản kê khai tài sản riêng.

“Tạch.”

Chiếc đũa trên tay Nam rơi thẳng xuống mâm cơm, đập vào chiếc bát gốm tạo ra một âm thanh chát chúa. Mẹ chồng tôi bật dội người đứng dậy, gương mặt vừa cắt không còn một giọt máu, hai môi mấp máy run rẩy:

– Ly… ly hôn? Hương! Con… con nói cái gì thế? Sao tự nhiên lại ly hôn? Chỉ vì cái sổ hộ khẩu thôi sao? Mẹ… mẹ đã đưa cho con rồi mà! Mẹ đã nhận sai với con rồi mà!

Ở đầu dây bên kia, giọng vị luật sư vang lên vô cùng chuyên nghiệp và dứt khoát: – Vâng, thưa chị Hương. Bản dự thảo đơn ly hôn cùng hồ sơ chứng minh toàn bộ căn nhà 7 tỷ và 3 tỷ tiền mặt là tài sản thừa kế riêng hợp pháp của chị đã hoàn tất. Do đây là tài sản riêng được thừa kế theo di chúc có công chứng, anh Nam hoàn toàn không có bất kỳ quyền hạn nào để tranh chấp hay đòi chia tài sản. Sáng mai 8 giờ 30 phút, mời chị qua văn phòng ký tên để chúng tôi nộp thẳng lên Tòa án nhân dân quận.

– Cảm ơn luật sư, sáng mai tôi sẽ đến đúng giờ.

Tôi tắt máy. Màn hình điện thoại tối om, cũng giống như không gian căn nhà lúc này, chìm vào một sự câm nín đến rợn người.

Mẹ chồng tôi lao đến, bàn tay gầy guộc chộp lấy tay tôi, giọng bà lạc đi, nghẹn ngào đến mức gần như van xin:

– Hương ơi! Con đừng làm thế! Mẹ xin con! Mẹ già rồi, mẹ nông cạn, mẹ mắt mù mới đi đề phòng con suốt bảy năm qua! Mẹ sai rồi, mẹ thề là mẹ sai rồi! Nhưng vợ chồng sống với nhau bảy năm trời, có phải khúc gỗ đâu con? Thằng Nam nó yêu con, nó có làm gì sai với con đâu mà con nỡ bỏ nó?

Tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay bà ra. Nhìn người phụ nữ trước mặt – người từng soi xét tôi từng li từng xút, từng mang bùa yếm về giấu dưới gối tôi, từng sang sảng khoe với hàng xóm rằng “phải giữ cái nhà 35m2 này kẻo con dâu nó cướp mất” – lòng tôi không còn một gợn sóng giận dữ.

Chỉ còn sự trống rỗng.

– Mẹ hỏi anh Nam không làm gì sai sao? – Tôi quay sang nhìn Nam. – Anh Nam, anh tự trả lời mẹ đi. Bảy năm qua, anh đã làm được gì cho em?

Nam ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì bàng hoàng: – Hương… Anh… anh biết anh sai rồi. Anh nhu nhược, anh luôn bảo em nhẫn nại vì mẹ già… Nhưng anh chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ lấy tiền của em. Chuyện mẹ bảo em sang tên nhà với đưa tiền cho anh giữ, anh… anh cũng đâu có đòi!

Tôi bật cười. Một tiếng cười chua chát vang lên trong không gian chật hẹp:

– Anh không đòi, nhưng anh cũng không hề từ chối! Khi mẹ đề nghị sang tên căn nhà 7 tỷ cho anh, khi mẹ đòi lấy 3 tỷ tiền tiết kiệm của bố mẹ đẻ em cho anh giữ, anh làm gì? Anh cúi đầu ăn cơm! Anh im lặng đón nhận sự tham lam đó như một lẽ tự nhiên! Bảy năm em làm dâu ở cái nhà này, từng đồng tiền điện, tiền nước, tiền thuốc cho bố mẹ, tiền đối nội đối ngoại… em chưa bao giờ tính toán. Em nhẫn nhịn không phải vì em ngu ngốc, mà vì em nghĩ chỉ cần mình sống tử tế thì sẽ nhận lại sự tử tế.

Tôi tiến lại gần chiếc bàn, cầm cuốn sổ hộ khẩu cũ lên, lật từng trang ra trước mặt hai người:

– Bảy năm! Bảy năm em sống ở đây như một người khách trọ cao cấp. Mẹ đi xem bói bảo em tướng giữ của, mẹ sợ em cướp mất cái nhà cấp bốn hơn ba mươi mét vuông này. Em chưa từng tơ tưởng dù chỉ một phân đất của nhà mình. Nhưng đến khi bố em mất, ông bà để lại cho em chút tài sản để lót đường, thì mẹ lại thản nhiên coi đó là “của chung”, đòi em phải cống nạp cho con trai mẹ.

– Mẹ… mẹ chỉ nghĩ cho tương lai của hai đứa thôi mà… – Mẹ chồng tôi sụt sịt, giọng nghẹn lại.

– Không! Mẹ không nghĩ cho tương lai của hai đứa. Mẹ chỉ nghĩ làm sao để vơ vét tài sản của nhà đẻ em về làm vốn cho con trai mẹ! – Tôi ngắt lời, giọng đanh thép. – Nếu em không làm rành rọt giấy tờ công chứng, nếu em không quyết liệt, thì hôm nay liệu mẹ có cầm cuốn sổ hộ khẩu này ra xin lỗi em không? Hay mẹ đang bận hoan hỉ đi làm thủ tục sang tên căn nhà 7 tỷ?

Mẹ chồng tôi quỵ xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở. Sự thật trần trụi mà tôi vừa bóc tách ra đã đập tan toàn bộ sự dối trá, bao biện mà bà cố bấu víu.

Tôi quay trở vào phòng ngủ, kéo chiếc vali lớn đã được xếp gọn gàng từ chiều ra phòng khách.

Suốt một tuần qua, kể từ cái đêm mẹ chồng tôi thản nhiên đòi chia tài sản, tôi đã không còn khóc. Nước mắt của tôi đã rơi đủ trong bảy năm lặng lẽ chịu đựng sự ghẻ lạnh. Khi một người phụ nữ nhận ra sự hy sinh của mình bị mang ra làm công cụ cho sự vơ vét, tình yêu và sự tôn trọng trong họ sẽ chết đi một cách sạch sẽ nhất.

Nam lao đến giữ lấy chiếc vali, giọng lạc đi: – Hương! Em nhất định phải dứt tình dứt nghĩa như thế sao? Bảy năm qua vợ chồng mình không có kỷ niệm gì sao? Em được thừa kế nhiều tiền như thế, sao em không thể rộng lượng cho gia đình anh một cơ hội? Sao em phải tuyệt tình đến mức ly hôn?

Tôi nhìn Nam, ánh mắt lạnh dứt điểm:

– Anh Tuấn Nam, anh vẫn không hiểu ra vấn đề. Sự tuyệt tình của em hôm nay không phải được tạo nên trong một ngày, mà nó được tích tụ từ 2.555 ngày em sống trong sự nghi ngờ và coi thường của gia đình anh!

Tôi chỉ tay quanh căn nhà chật chội: – Sự rộng lượng chỉ dành cho những người biết trân trọng. Còn với sự tham lam và nhu nhược, sự rộng lượng chỉ là sự dung dưỡng cho cái ác. Anh bảo em không nghĩ đến kỷ niệm? Bảy năm qua em đã cống hiến toàn bộ sức lực, thanh xuân và tiền bạc để lo cho căn nhà này. Em đã trả đủ nợ nghĩa cho anh rồi. Còn số tài sản này là xương máu, là mồ hôi của bố mẹ em tích góp cả đời, em phải có trách nhiệm bảo vệ nó, bảo vệ mẹ em ở quê, chứ không phải mang đi nuôi những kẻ chỉ chực chờ xâu xé!

Nam buông tay khỏi chiếc vali. Anh ta gục đầu xuống, hoàn toàn sụp đổ. Anh ta hiểu rằng, người vợ ngoan ngoãn, nhẫn nại, luôn biết lắng nghe ngày xưa đã vĩnh viễn không còn nữa.

Sáng hôm sau, đúng 8 giờ 30 phút.

Tại Văn phòng Luật sư Trí Minh, tôi đặt bút ký vào đơn xin ly hôn trước sự chứng kiến của luật sư. Toàn bộ hồ sơ pháp lý về căn nhà 7 tỷ và 3 tỷ tiền tiết kiệm được khóa chặt trong két sắt an toàn với tư cách là tài sản riêng không thể xâm phạm.

Chưa dừng lại ở đó, việc tôi cho ngân hàng thuê lại căn nhà mặt phố với mức giá 35 triệu đồng một tháng đã được hoàn tất thủ tục. Toàn bộ số tiền thuê nhà này, tôi lập một tài khoản tự động chuyển thẳng về cho mẹ đẻ tôi ở quê để bà dưỡng già, thuê người chăm sóc sức khỏe.

Khi biết tin tôi đã chính thức nộp đơn ra Tòa và ký hợp đồng cho thuê nhà chứ không hề dời về đó ở hay để lại cho con trai mình quản lý, mẹ chồng tôi đã ngất xỉu ngay tại phòng khách.

Bà tưởng rằng việc đưa ra chiếc sổ hộ khẩu muộn màng có thể dùng để đánh đổi lấy sự mụ mị của đứa con dâu, để biến căn nhà 7 tỷ thành tài sản của gia đình bà. Nhưng bà không ngờ rằng, thứ bà nhận lại không phải là sự dịu giọng, mà là một đòn giáng pháp lý chí mạng, dứt khoát và sòng phẳng.

Những ngày sau đó, tin tức về vụ việc lan truyền khắp con ngõ nhỏ.

Hàng xóm xung quanh – những người từng nghe mẹ chồng tôi tự hào khoe khoang về căn nhà ba mươi lăm mét vuông và chê bai con dâu “người ngoài lạ dòng” – giờ đây ai nấy đều lắc đầu ngao đán:

– Bà ấy đúng là “mất cả chì lẫn chài”. Có đứa con dâu nết na, đi làm bao nhiêu tiền lo hết cho nhà chồng không tiếc một đồng. Chỉ vì tham lam cái nhà 7 tỷ với mấy tỷ tiền mặt của nhà đẻ nó mà cuối cùng mất trắng cả con dâu lẫn danh dự!

– Căn nhà 35m2 như cái mắt muỗi mà cứ làm như phủ việt vương phủ không bằng, đi sợ người ta cướp. Giờ thì hay rồi, con dâu nó ôm tài sản riêng đi mất, con trai thì chuẩn bị một đời vợ, tiếng xấu đồn xa ai dám đâm đầu vào nữa!

Mỗi lần đi qua ngõ, nghe những tiếng chỉ trỏ ấy, mẹ chồng tôi chỉ biết cúi gập mặt, lẳng lặng đi thật nhanh vào nhà rồi đóng chặt cửa. Căn nhà cũ kỹ hơn ba mươi mét vuông mà bà đời đời tự hào giờ đây trở nên lạnh lẽo, u uất hơn bao giờ hết. Nam từ ngày tôi đi thì chìm đọng trong rượu bia, công việc sa sút, suốt ngày dằn dặn trách móc mẹ vì sự tham lam mà làm nát bét gia đình.

Ba tháng sau, Tòa án chính thức ra quyết định công nhận thuận tình ly hôn và phân định tài sản rõ ràng.

Tôi bước ra khỏi cổng Tòa án vào một ngày nắng thu trong trẻo. Ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống con phố dài, hít một hơi thật sâu, tôi cảm nhận được luồng không khí tự do, thanh thản chạy dọc qua lồng ngực.

Bảy năm thanh xuân đi qua như một giấc mộng dài với đầy những tổn thương và sự nhẫn nại vô ích. Nhưng tôi không hối hận. Nhờ có biến cố ấy, tôi mới nhận ra rằng: Sự tử tế nếu không đi kèm với sự dứt khoát và bản lĩnh thì chỉ trở thành mồi ngon cho sự tham lam của kẻ khác.

Tôi kéo chiếc kính râm xuống, mỉm cười tự tin bước lên chiếc xe đang đợi sẵn. Phía trước tôi là một cuộc đời mới – nơi tôi tự chủ về tài sản, tự do về tâm hồn và trên hết, là được sống đúng với giá trị của chính mình, không còn phải nhìn mặt bất kỳ ai để sống.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*