BÀ NGOẠI CHỒNG NHẤT QUYẾT ĐÒI ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ VÌ “TUỔI KHẮC MỆNH”: “CON DÂU TUỔI DẦN KHẮC CẢ NHÀ NÀY, GIỮ LẠI CÓ NGÀY LỤN BẠI!” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

(Tiếp theo phần 1)
Tay tôi run lên cầm điện thoại, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn cuối cùng. “Thôi cứ để bà tin là do phong thủy, tuổi tác gì đó cho bà yên tâm, đừng nói thật ra làm gì.” Câu đó như một nhát dao khoét sâu vào lòng tôi. Hóa ra ba chồng tôi biết rõ nguyên nhân thật sự khiến cửa hàng ế ẩm, nhưng lại chọn cách để cụ Tư đổ hết lỗi lên đầu tôi, chỉ vì muốn “cho bà yên tâm”.
Tôi chụp lại toàn bộ đoạn tin nhắn, lưu vào một thư mục riêng trong điện thoại, rồi cố gắng chợp mắt, nhưng lòng vẫn ngổn ngang không yên.
Sáng hôm sau, tôi giả vờ như không biết gì, vẫn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà như thường lệ. Nhưng trong đầu tôi đã có sẵn kế hoạch. Tôi không muốn vội vàng đối chất ngay, mà quyết định tìm hiểu kỹ hơn trước khi hành động.
Tranh thủ lúc ba mẹ chồng ra cửa hàng, tôi lân la hỏi chuyện bà Sáu, hàng xóm cạnh nhà, người vẫn hay qua lại giúp mẹ chồng tôi việc lặt vặt.
“Bác Sáu ơi, dạo này con nghe nói cửa hàng nhà con ế ẩm quá, bác có biết vì sao không ạ?”
Bà Sáu nhìn quanh, hạ giọng:
“Ôi cái này thì cả xóm ai cũng biết, chỉ có trong nhà con là giấu nhau thôi. Thằng Tuấn, cháu họ bên ngoại của cụ Tư, mở cửa hàng tạp hóa mới cách đây bốn tháng, ngay đầu hẻm, giá cả rẻ hơn, lại còn giao hàng tận nhà. Khách quen của nhà con dạo này toàn chạy qua bên đó mua, ba con biết chuyện này lâu rồi nhưng không dám nói thẳng, sợ đụng chạm họ hàng bên vợ.”
Tôi nghe mà tim đập thình thịch. Đúng như tôi đoán, mọi chuyện chẳng liên quan gì đến “tuổi khắc mệnh” cả, mà là do chính cháu họ của cụ Tư cạnh tranh trực tiếp, khiến cửa hàng nhà chồng tôi mất khách. Nhưng vì sợ va chạm tình cảm gia đình, ba chồng tôi đã chọn cách im lặng, để mặc cho cụ Tư tin vào chuyện phong thủy, tuổi tác, và vô tình biến tôi thành vật tế thần cho sự sa sút đó.
Tôi cảm ơn bà Sáu rồi quay về nhà, lòng đầy quyết tâm. Tối đó, đúng như lời hứa, cụ Tư mời thầy bói đến nhà lần nữa, lần này mời hẳn ông thầy vào phòng khách, bày biện nhang đèn cẩn thận. Cả nhà ngồi quây quần, không khí căng thẳng bao trùm.
Ông thầy bói, dáng người gầy gò, giọng nói ề à, cầm lá số tử vi của tôi lên xem, gật gù ra vẻ nghiêm trọng:
“Tuổi Dần này khắc Thổ mạnh lắm, nhất là khắc trực tiếp người tuổi Tuất trong nhà. Nếu không hóa giải sớm, e rằng gia đạo còn lục đục dài dài, làm ăn khó mà khấm khá lên được.”
Cụ Tư gật gù đầy tin tưởng, quay sang nhìn tôi với ánh mắt càng thêm quả quyết:
“Đó, thầy nói rõ ràng chưa? Ngày mai cô dọn đồ ra khỏi nhà này, tôi không muốn nhìn thấy cô ở đây thêm ngày nào nữa!”
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, lấy điện thoại ra, mở sẵn đoạn tin nhắn đã chụp lại, đặt lên bàn trước mặt mọi người:
“Bà ơi, trước khi con dọn đi, con muốn cả nhà cùng đọc qua cái này đã.”
Cả nhà quay sang nhìn tôi, ba chồng tôi bỗng dưng tái mặt, có vẻ đã đoán ra điều gì. Tôi đọc to nội dung đoạn tin nhắn giữa ba chồng và người tên “Anh Ba”, từng câu từng chữ, đến đoạn cuối cùng thì cả phòng khách im phăng phắc.
“Ba, con xin lỗi vì đã tự ý xem tin nhắn của ba, nhưng con nghĩ cả nhà cần biết sự thật. Cửa hàng nhà mình ế ẩm không phải vì tuổi con khắc mệnh, mà vì anh Tuấn — cháu họ của bà — mở cửa hàng cạnh tranh ngay đầu hẻm, giá rẻ hơn, lại giao hàng tận nơi. Ba biết chuyện này từ lâu, nhưng chọn cách giấu bà, để bà tin vào chuyện phong thủy cho yên chuyện.”
Cụ Tư sững người, cầm lấy điện thoại từ tay tôi, run run đọc lại từng dòng tin nhắn. Gương mặt bà từ giận dữ chuyển sang bàng hoàng, rồi quay sang nhìn con trai mình, giọng lạc hẳn đi:
“Có thật vậy không? Thằng Tuấn cạnh tranh làm ăn với nhà mình, mà con giấu tôi bao lâu nay?”
Ba chồng tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng ấp úng:
“Con… con sợ nói ra mẹ buồn. Thằng Tuấn là cháu ruột bên ngoại của mẹ, con không muốn để mẹ phải khó xử giữa hai bên, nên mới nghĩ cách nói giảm nói tránh, để mẹ đỡ phải suy nghĩ nhiều.”
Cụ Tư đập gậy xuống nền nhà, lần này không phải vì giận tôi, mà vì giận chính con trai mình:
“Con giấu tôi chuyện lớn như vậy để làm gì? Tôi già rồi nhưng đâu có ngu, con cứ để tôi tin vào chuyện phong thủy vớ vẩn, đổ hết tội lên đầu con dâu, trong khi nguyên nhân thật sự lại là do người nhà mình cạnh tranh không lành mạnh với chính con cháu mình!”
Đăng Khoa ngồi cạnh tôi, từ đầu đến giờ im lặng quan sát, giờ mới lên tiếng, giọng vừa bất ngờ vừa có phần tức giận:
“Ba, sao ba lại giấu chuyện này? Nếu con biết sớm, con đã tìm cách giúp ba nghĩ hướng kinh doanh khác, hoặc nói chuyện thẳng thắn với anh Tuấn, đâu để mọi chuyện đi xa đến mức bà đòi đuổi vợ con ra khỏi nhà như vậy.”
Ba chồng tôi không nói được lời nào, chỉ biết cúi đầu im lặng. Ông thầy bói ngồi đó, thấy tình hình không ổn, len lén định đứng dậy ra về, nhưng cụ Tư đã kịp lên tiếng giữ lại:
“Thầy khoan đã. Thầy nói rõ cho tôi nghe, thầy phán tuổi con dâu tôi khắc mệnh nhà này, thầy dựa vào đâu mà phán chắc như vậy, hay chỉ đoán mò theo lời tôi kể?”
Ông thầy bói lúng túng, ấp úng không trả lời được câu hỏi trực tiếp, chỉ lảng tránh:
“Thì… thì bà kể tình hình nhà cửa dạo này khó khăn, tôi xem tuổi thấy có phần khắc kỵ, nên mới phán vậy thôi, chứ tôi đâu có biết chuyện cạnh tranh làm ăn gì đâu.”
Câu trả lời ấp úng đó càng khiến cụ Tư thêm phần thất vọng. Bà xua tay, giọng mệt mỏi:
“Thôi, thầy về đi. Chuyện nhà tôi tự tôi lo liệu, không cần xem bói xem toán gì nữa.”
Sau khi thầy bói ra về, không khí trong nhà vẫn còn nặng nề. Cụ Tư quay sang tôi, giọng đã dịu đi rất nhiều so với thái độ hống hách ban đầu:
“Vân à, bà xin lỗi con. Bà già rồi, cứ nghe người ta phán tuổi tác này nọ là tin ngay, không suy xét kỹ càng, để con phải chịu oan ức mấy hôm nay. Chuyện đuổi con ra khỏi nhà, bà rút lại lời, con đừng để bụng.”
Tôi nhìn cụ, trong lòng vẫn còn chút ấm ức nhưng cũng hiểu phần nào tâm lý người già, dễ tin vào những điều tâm linh khi đối mặt với khó khăn không lý giải được:
“Con không giận bà đâu. Nhưng con mong từ nay, có chuyện gì trong nhà, mọi người nên nói thẳng với nhau, đừng để những lời đồn đoán vô căn cứ làm tổn thương người khác như vậy nữa.”
Cụ Tư gật đầu, quay sang nhìn con trai, giọng nghiêm khắc trở lại:
“Còn con, chuyện thằng Tuấn cạnh tranh làm ăn với nhà mình, ngày mai mẹ sẽ đích thân qua nói chuyện với nó. Là người trong họ với nhau, làm ăn phải đàng hoàng, không thể để nó chơi xấu kiểu này mà cả nhà cứ giấu diếm, chịu đựng mãi được.”
Ba chồng tôi gật đầu, không dám cãi lại nửa lời. Tối đó, sau khi mọi chuyện tạm lắng xuống, Đăng Khoa kéo tôi ra ban công, giọng đầy áy náy:
“Anh xin lỗi vì mấy hôm nay không dám lên tiếng mạnh mẽ bảo vệ em trước mặt bà. Anh sợ làm bà giận thêm, không ngờ để em phải chịu ấm ức nhiều như vậy.”
Tôi nắm tay anh, không trách móc thêm:
“Chuyện qua rồi thì thôi anh. Nhưng lần sau có chuyện gì, em mong anh đứng về phía sự thật, đừng vì sợ mất lòng ai mà im lặng như vậy nữa.”
Đăng Khoa gật đầu, ôm tôi vào lòng, hứa sẽ thay đổi.
Ngày hôm sau, đúng như lời hứa, cụ Tư đích thân dẫn ba chồng tôi qua gặp anh Tuấn để nói chuyện rõ ràng. Tưởng chừng mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp trong nội bộ gia đình, nhưng khi cụ Tư vừa bước vào cửa hàng của anh Tuấn, bà bỗng khựng lại, nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu treo trước cửa, gương mặt biến sắc.
Trên tấm biển, ngoài tên cửa hàng, còn có dòng chữ nhỏ ghi rõ: “Chủ đầu tư: Công ty TNHH Thương mại H.T, người đại diện pháp luật: Trần Thị Hồng.”
Cụ Tư đứng chết lặng, giọng run run hỏi anh Tuấn đang đứng trong quầy:
“Cái tên Trần Thị Hồng này là ai mà đứng tên chủ đầu tư cửa hàng của cháu vậy? Sao bà chưa từng nghe cháu nhắc đến người này bao giờ?”
(Tiếp theo phần 2)
Anh Tuấn đứng sau quầy, mặt tái mét trước câu hỏi bất ngờ của cụ Tư. Anh ấp úng, tay siết chặt vào thành quầy:
“Bà… bà hỏi làm gì? Cô Hồng chỉ là người góp vốn thôi, cháu không tiện nói nhiều.”
Cụ Tư trừng mắt, giọng nghiêm khắc hiếm thấy:
“Cháu nói dối bà làm gì? Bà sống bằng này tuổi đầu, nghe cái tên là biết có chuyện. Trần Thị Hồng có phải là con gái cô Ba — em gái ruột của bà, người mà mấy chục năm trước đã cãi nhau với bà rồi bỏ đi biệt xứ không?”
Cả tôi và ba chồng đều sững sờ trước câu hỏi đó. Tôi chưa từng nghe ai trong nhà nhắc đến một người “cô Ba” nào cả. Anh Tuấn cúi gằm mặt, không dám chối thêm, giọng nhỏ hẳn:
“Dạ đúng. Mẹ cháu tên Hồng, là con gái của bà cố Ba. Mẹ cháu nhờ cháu đứng ra mở cửa hàng, mẹ cháu bỏ vốn, nhưng dặn cháu tuyệt đối không được nói cho bà biết.”
Cụ Tư đứng lặng người, tay run run vịn vào thành quầy hàng, ánh mắt xa xăm như đang lục lại một ký ức đã chôn giấu từ rất lâu. Bà chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế nhựa gần đó, thở dài:
“Mấy chục năm trước, bà với cô Ba tranh chấp miếng đất ông bà để lại. Bà là chị cả, đứng ra quản lý, cô Ba nói bà thiên vị, chia phần cho cô ấy ít hơn. Cãi nhau một trận lớn, cô Ba dắt díu chồng con bỏ đi nơi khác sinh sống, từ đó cắt đứt liên lạc, coi như không còn chị em gì nữa. Bà cũng không ngờ, bao nhiêu năm rồi, cô ấy vẫn còn giữ mối hận trong lòng đến vậy.”
Tôi nghe mà lặng người. Hóa ra đằng sau chuyện cạnh tranh làm ăn này, không đơn thuần là mâu thuẫn kinh doanh, mà là một mối hận thù gia đình kéo dài mấy chục năm, được người con gái tên Hồng âm thầm nuôi dưỡng, chờ cơ hội trả đũa.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trạc tuổi cụ Tư, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt sắc sảo, từ phía sau cửa hàng bước ra. Bà ta đứng khựng lại khi nhìn thấy cụ Tư, hai người nhìn nhau một lúc lâu không ai nói được lời nào.
“Chị Tư…”
Người phụ nữ lên tiếng trước, giọng có phần run rẩy. Cụ Tư đứng dậy, giọng nghẹn ngào:
“Là cô thật rồi. Bao nhiêu năm không có tin tức gì, giờ cô về đây, lại còn âm thầm cho thằng Tuấn mở cửa hàng cạnh tranh với cửa hàng nhà anh Bình, cô làm vậy là có ý gì?”
Bà Hồng cúi mặt, giọng chua xót:
“Em về đây gần một năm nay rồi, sống cùng con trai. Em vẫn còn giận chị vì chuyện ngày xưa, thấy cửa hàng nhà anh Bình mở gần đó, em nghĩ bụng, thôi thì mượn cớ giúp con trai làm ăn, cũng là cách để em trút bớt phần nào ấm ức trong lòng bao năm qua. Em không ngờ chuyện này lại làm ảnh hưởng đến cả người khác, làm khổ cả con dâu chị.”
Tôi đứng nghe câu chuyện, trong lòng vừa cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng ngọn nguồn mọi chuyện đã được phơi bày, vừa không khỏi chạnh lòng trước mối hận thù dai dẳng giữa hai chị em ruột thịt, kéo dài đến mấy chục năm chỉ vì một miếng đất.
Cụ Tư nắm lấy tay bà Hồng, giọng run run:
“Chị xin lỗi cô. Chuyện ngày xưa, có lẽ chị cũng có phần sai, không suy xét kỹ càng khi chia đất, để cô phải tủi thân bỏ đi bao nhiêu năm. Nhưng bây giờ cô về rồi, mình là chị em ruột thịt, có gì ngồi lại nói chuyện rõ ràng, đừng để chuyện làm ăn cạnh tranh kiểu này ảnh hưởng đến con cháu hai bên nữa.”
Bà Hồng bật khóc, ôm lấy cụ Tư, hai người chị em sau bao nhiêu năm xa cách cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện thẳng thắn với nhau. Ba chồng tôi đứng bên cạnh, cũng không giấu được sự xúc động, khẽ lên tiếng:
“Cô Hồng, cháu là Bình, con trai cô Sáu. Cháu xin lỗi vì mấy hôm nay không biết chuyện, cứ nghĩ đó đơn thuần là cạnh tranh làm ăn bình thường. Nếu biết sớm là chuyện gia đình, cháu đã tìm cách nói chuyện với cô từ trước, không để mọi chuyện căng thẳng đến mức này.”
Sau buổi gặp gỡ đầy nước mắt đó, cụ Tư mời bà Hồng cùng anh Tuấn về nhà dùng bữa cơm, coi như dịp để hai gia đình nối lại tình thân sau mấy chục năm xa cách. Trong bữa cơm, cụ Tư và bà Hồng ngồi cạnh nhau, ôn lại chuyện xưa, có những lúc bật cười, có những lúc rưng rưng nước mắt.
Bà Hồng quay sang tôi, giọng áy náy:
“Cô nghe chuyện cháu bị bà đây đòi đuổi ra khỏi nhà vì tin lời thầy bói, cô thấy có phần lỗi ở cô nữa. Nếu cô không âm thầm cho thằng Tuấn mở cửa hàng cạnh tranh, chắc mọi chuyện đã không đi xa đến mức này.”
Tôi mỉm cười, đáp lại chân thành:
“Con không trách cô đâu ạ. Chuyện gia đình mỗi nhà mỗi cảnh, con chỉ mừng vì cuối cùng mọi hiểu lầm cũng được hóa giải, hai bà cháu mình lại đoàn tụ sau bao nhiêu năm.”
Sau bữa cơm hôm đó, mối quan hệ giữa hai gia đình dần được hàn gắn. Bà Hồng quyết định để anh Tuấn chuyển hướng kinh doanh, không cạnh tranh trực tiếp mặt hàng với cửa hàng của ba chồng tôi nữa, mà chuyển sang bán thêm một số mặt hàng khác, đồng thời hai bên còn bàn nhau hợp tác, cùng nhập hàng chung để có giá tốt hơn, cùng nhau phát triển thay vì cạnh tranh triệt hạ lẫn nhau.
Cụ Tư, sau vụ việc lần này, cũng thay đổi hẳn thái độ. Bà không còn tin tưởng mù quáng vào chuyện bói toán, phong thủy như trước, mà bắt đầu học cách lắng nghe, tìm hiểu kỹ càng trước khi phán xét bất kỳ ai trong nhà. Có lần, bà kéo tôi ra một góc, giọng chân thành:
“Bà cảm ơn con vì đã đủ can đảm và bình tĩnh để tìm ra sự thật, không chỉ minh oan cho bản thân con, mà còn giúp bà tìm lại được người em gái thất lạc bao nhiêu năm. Nếu không có con, có lẽ bà vẫn cứ tin vào chuyện tuổi tác khắc kỵ vớ vẩn, mãi mãi không biết được sự thật đằng sau.”
Tôi nắm tay cụ, cảm động:
“Con cũng mừng vì mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp bà ạ. Con chỉ mong từ nay, cả nhà mình luôn tin tưởng, nói thẳng với nhau, đừng để những hiểu lầm nhỏ tích tụ thành chuyện lớn như vậy nữa.”
Ba chồng tôi, sau lần bị cả nhà trách móc vì tội giấu diếm sự thật, cũng rút ra bài học sâu sắc. Từ đó, ông không còn giữ thói quen giấu giếm chuyện làm ăn khó khăn trong lòng nữa, mà chủ động chia sẻ với cả gia đình, cùng nhau tìm cách giải quyết. Cửa hàng tạp hóa của ông, sau khi không còn bị cạnh tranh gay gắt từ phía cửa hàng anh Tuấn, dần dần lấy lại được lượng khách quen, doanh thu ổn định trở lại.
Đăng Khoa cũng thay đổi rõ rệt sau chuỗi sự việc đó. Anh không còn giữ thói quen im lặng, né tránh mỗi khi có mâu thuẫn giữa tôi và gia đình chồng, mà chủ động lên tiếng bảo vệ lẽ phải, đứng về phía sự thật một cách rõ ràng, dứt khoát hơn trước rất nhiều.
Một buổi chiều cuối tuần, cả nhà quây quần bên mâm cơm, có thêm sự hiện diện của bà Hồng và anh Tuấn — giờ đây đã trở thành khách quen thân thiết của gia đình. Không khí ấm cúng, rộn rã tiếng cười nói, khác hẳn hoàn toàn so với bầu không khí căng thẳng, nặng nề của những ngày đầu tháng trước.
Cụ Tư nhìn quanh mâm cơm đông đủ, giọng đầy xúc động:
“Bà sống đến từng này tuổi, chứng kiến bao nhiêu chuyện buồn vui, nhưng có lẽ đây là bài học lớn nhất bà học được. Đừng bao giờ vội tin vào những lời đồn đoán, những chuyện tâm linh mơ hồ mà quên đi việc tìm hiểu sự thật. Cũng đừng vì sợ mất lòng người này người kia mà giấu diếm nhau, để rồi hiểu lầm chồng chất, làm tổn thương chính những người thân yêu nhất của mình.”
Tôi nhìn cụ Tư, nhìn ba mẹ chồng, nhìn Đăng Khoa đang ngồi cạnh nắm chặt tay tôi, lòng cảm thấy nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Từ một cô con dâu suýt bị đuổi khỏi nhà chỉ vì một lời phán vô căn cứ về “tuổi khắc mệnh”, giờ đây tôi đã tìm lại được vị trí xứng đáng của mình trong gia đình chồng, không phải bằng sự nhẫn nhịn cam chịu, mà bằng sự bình tĩnh, khôn khéo đi tìm sự thật đến cùng.
Tôi hiểu ra rằng, những định kiến, những lời đồn đoán vô căn cứ về số mệnh, tuổi tác, chưa bao giờ là câu trả lời thật sự cho những khó khăn trong cuộc sống. Chỉ có sự thật, sự thẳng thắn và lòng bao dung mới có thể hàn gắn được những rạn nứt trong gia đình, dù đó là rạn nứt mới hình thành hay đã âm ỉ kéo dài suốt mấy chục năm.
-HẾT-