13 Năm Ly Hôn,Tỷ Phú Đưa Con Của B/ồ Đi Thi Sững Sờ Khi Vợ Cũ Cùng Cặp Song S/inh Lên Nhận Huy Chương Vàng…
Tôi đứng giữa hàng ghế VIP, tay cầm ly nước khoáng, khi người dẫn chương trình đọc tên.
“Giải thưởng cúp vàng đồng đội và huy chương vàng cá nhân xuất sắc nhất toàn đoàn thuộc về hai thí sinh đạt điểm tuyệt đối… Nguyễn Bình Minh và Nguyễn Bình Khôi.”
Hai luồng đèn vàng hội tụ. Hai thiếu niên mười ba tuổi đứng dậy. Sơ mi trắng, quần âu tối màu, bước lên thảm đỏ thẳng lưng. Gương mặt tuấn tú, sống mũi cao, lông mày rậm, bờ môi mỏng – giống tôi thời trai trẻ như đúc. Chỉ khác đôi mắt. Đôi mắt ấy trong trẻo, kiên định, thừa hưởng từ An.
Ti/m tôi th/ắt lại. Ly nước trong tay run, đá va vào thành thủy tinh lanh canh.
Thủy bên cạnh giật mình. “Hai đứa nào đây? Còn Bin nhà mình đâu?”
Tôi không nghe. Mọi âm thanh chìm xuống. Chỉ còn hai đứa trẻ nhận cúp, nhận huy chương, rồi cùng nhìn về một góc. An đứng dậy giữa tiếng vỗ tay. Áo dài xanh ngọc lục bảo giản dị, tóc búi gọn, mỉm cười nhẹ. Không gào thét, không vẫy tay. Chỉ nhìn hai con bằng ánh mắt kiêu hãnh thầm lặng.
Mười ba năm trước, tôi đã b/ỏ cô lại với cái th/ai đôi trong căn phòng thuê ẩm mốc.
Khi ấy tôi trắng tay, thất bại liên tiếp. Thủy xuất hiện với mối quan hệ và tiền bạc. Cô ta cần một người đàn ông bản lĩnh đứng tên tài sản. Điều kiện: sạch sẽ, không vướng bận. Tôi chọn. Về nhà gom đồ. An ngồi trên ghế gỗ, tay vịn mép bàn vì nghén. Tờ siêu âm hai túi thai còn mới. Tôi nói chúng ta không cùng tầng lớp, em chỉ là gánh nặng. Bỏ đứa bé đi hoặc tự nuôi. Tôi không có thời gian.
An không khóc, không níu. Cô nhìn tôi bằng khoảng xám ngắt, vuốt bụng, rồi nói nhẹ: “Anh đi. Đường anh anh đi, đường tôi tôi đi. Đứa trẻ này là của tôi.”
Tôi ra đi với cảm giác nhẹ nhõm. Tự huyễn hoặc rằng mình làm thế là tốt cho cô. Một kẻ nợ nần như tôi nuôi nổi ai. Rồi cô sẽ phải đầu hàng, phải cầu xin. Nhưng mười ba năm An biến mất hoàn toàn. Không điện thoại, không tin nhắn đòi tiền. Sự im lặng ấy thỉnh thoảng lại tát vào tôi.
Tôi cưới Thủy, tiếp quản mối quan hệ, nhân tài sản lên hàng chục lần. Biệt thự ngàn mét vuông, đồng hồ xa xỉ, sự kính trọng giả tạo. Thủy nuôi Cubin – con riêng của cô – bằng tiền và sự nuông chiều lệch lạc. Đứa trẻ được bao bọc nhung lụa nhưng lớn lên ích kỷ, rỗng tuếch. Điểm kém, Thủy dùng tiền làm đẹp. Nó quát mắng người làm vì sữa không đúng ý. Tôi nhìn cảnh ấy chỉ nhếch môi. Tự trấn an: đàn ông muốn làm việc lớn phải biết hy sinh tình cảm. Sự tàn nhẫn năm xưa đổi lấy ngai vàng hôm nay. Thương vụ hời.
Nhưng những đêm mất ngủ ngoài ban công, tôi vẫn tự hỏi hai đứa con ruột giờ ra sao. Chúng có được đi học không? Có phải sống tủi hổ không? Rồi tôi dập tắt bằng sự ngạo mạn: một người phụ nữ tay trắng như An làm sao tạo tương lai tốt được. Có khi chúng đã ngỗ ngược, thất học ở góc chợ nào đó.
Hôm nay thực tế đập thẳng vào mặt.
Cubin chỉ đứng ở giải khuyến khích với điểm trung bình nhạt nhòa. Thủy đập tay xuống ghế, đứng dậy. “Bất công! Tôi đầu tư bao nhiêu tiền, mời giáo sư hàng đầu, làm sao con tôi thua hai đứa vô danh?”
Tôi quay sang, giọng lạnh. “C/âm miệng ngay.”
Lần đầu tiên sau mười ba năm tôi nhìn Thủy bằng ánh mắt tỉnh ngộ. Tiền của tôi tạo ra một đứa trẻ tự cao nhưng rỗng. Sự hy sinh của An nhào nặn nên hai đứa trẻ kiên cường.
Tôi đứng dậy, bước về hành lang hậu trường. An đang chỉnh huy chương cho Khôi. Minh cầm cúp. Chúng cười với mẹ. Tôi dừng cách đó chục bước, tựa tường đá lạnh. Từ đây tôi thấy rõ: chúng cao gần bằng mẹ, rắn rỏi, không mang dáng nuông chiều của đứ/a tr/ẻ sinh ở vạch đích.
Minh phát hiện tôi trước. Ánh mắt dò xét, điềm tĩnh, lạnh lẽo. Khôi quay theo. Bốn mắt nhìn thẳng. Tôi thấy hình bóng mình phản chiếu trong mắt chúng – một người đàn ông thành đạt nhưng hoang mang trước chính những đứa con bị b/ỏ rơi.
An quay lại. Bốn mắt chạm nhau. Mười ba năm cô đọng trong khoảng không mười mét. Tôi run run bước tới, há miệng muốn gọi nhưng cổ họng nghẹn. An nhìn tôi như nhìn người quen cũ đã mờ nhạt. Không phẫn nộ, không oán thán. Sự thờ ơ tuyệt đối.
“Mẹ ơi, mình về thôi ạ.” Giọng Minh trầm ấm, chín chắn.
An nắm tay Khôi, Minh bước song song. Ba mẹ con quay lưng. Tà áo dài xanh lay động. Tôi gọi “An!” Nghẹn ngạo. Khôi dừng, quay đầu nhìn tôi, rồi khẽ lắc đầu một cái rất nhẹ. Cái lắc đầu ấy như bức tường thép.
Bóng chúng khuất sau cửa kính. Gió lạnh tràn vào. Tôi đứng cô độc giữa hành lang, hai tay buông thõng. Đế chế ảo tưởng sụp đổ.
Trong xe về, Thủy vẫn cằn nhằn. Tôi bảo cô câ/m miệng. Rồi nói thẳng:……….
……………………………………………
“Chúng là con tôi. Cặp song sinh tôi bỏ rơi mười ba năm trước.”
Xe rơi vào im lặng rợn người. Về biệt thự, tôi khóa cửa phòng làm việc, mở két lấy hộp ảnh cũ. An thời trẻ, cười dưới nắng chiều, túi xách giản dị. Tôi từng hứa xây mái ấm. Khi cám dỗ đến, tôi gạt cô sang một bên.
Sáng hôm sau bão truyền thông. Ảnh tôi chết lặng nhìn ba mẹ con An lan khắp nơi. Gương mặt giống nhau như đúc. Thủy đập máy tính bảng. “Họ bảo tôi kẻ thứ ba, con tôi vô dụng sống bằng tiền.”
Tôi nói chúng ta dừng lại. Tôi chuyển nhượng cổ phần gia đình cô, kèm tài sản đủ sống. Tập đoàn tôi tự gánh. Cô không cần gánh lớp vỏ hạnh phúc nữa.
Với Cubin tôi nói: “Ba đã sai. Ba để mẹ ép con sống cuộc đời không phải của con. Từ hôm nay con thích làm gì cứ nói.” Nó ôm cổ tôi khóc. Không phải khóc thua cuộc, mà khóc giải tỏa.
Mấy tháng sau tôi rút khỏi điều hành, thu hẹp quy mô. Lần đầu cảm thấy lồng ngực biết thở.
Một chiều cuối thu, tôi đến khuôn viên quỹ giáo dục tự lập của An. Cô đang hướng dẫn tình nguyện viên xếp sách. Tôi đứng dưới bóng xà cừ, ôm thùng sách toán cổ. Không tiến gần, không làm gián đoạn.
Minh và Khôi bước ra. Khôi huých anh trai. Minh nhìn tôi, không còn lạnh băng. Cậu bước lại: “Chú mang sách đến cho quỹ ạ?”
Tôi hạ thùng xuống. “Ừ. Chú nghĩ quỹ sẽ cần.”
Minh gật. “Nếu chú rảnh, chiều thứ bảy quý có buổi nói chuyện chuyên đề. Chú có thể ghé dự.”
Lời mời nhẹ như chiếc lá rơi. Không phải sự thừa nhận ngay, không phải tiếng “bố”, nhưng là cánh cửa khép hở.
“Cảm ơn con. Chú nhất định sẽ đến.”
Minh quay về bên An. An ngẩng lên, trao tôi ánh nhìn phẳng lặng. Như nhắc con đường còn dài, mỗi người phải tự bước để chữa lành.
Tôi đứng rất lâu nhìn ba mẹ con cùng học sinh quây quần. Tiếng cười trẻ con quyện tiếng lá. Nắng chiều đổ bóng dài. Tôi quay bước ra cổng.
Mười ba năm tôi đuổi theo ảo ảnh rực rỡ nhưng trống rỗng. Cái giá đắt. Hôm nay rũ bỏ lớp vỏ, đứng đây như người xa lạ bắt đầu học cách vun đắp từng chút tự trọng và tình thương, tôi biết mình đang tìm đường trở về với chính mình.
Cửa căn hộ 602 đã khép. Cái lắc đầu của đứa con trai mười ba tuổi vẫn còn đó. Tôi không biết liệu một ngày nào đó chúng có gọi tôi bằng hai tiếng khác không. Chỉ biết từ nay tôi sẽ chờ, bằng cách sống thật với những gì còn lại, không còn dùng tiền để khỏa lấp nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Leave a Reply