Vừa nghe tin vợ được thưởng Tết 600 triệu chồng ra lệnh: “Đưa hết anh mua cho chú cái ô tô để nó làm ăn”.

Vừa nghe tin vợ được thưởng Tết 600 triệu chồng ra lệnh: “Đưa hết anh mua cho chú cái ô tô để nó làm ăn”. Vợ bảo luôn: “Đây là công sức cống hiến gần chục năm cho công ty năm nay mới được thưởng lớn thế này, anh muốn mua cho em anh thì cả nhà anh bỏ tiền ra mua”. Ai ngờ vừa dứt lời chồng tát vợ rồi kéo vợ đuổi vợ ra khỏi nhà ngay trong đêm. Nhưng cuộc điện thoại sau đó của bố vợ khiến anh ta mất tất cả…

Ánh đèn chùm trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính bầu không khí đang bao trùm lấy đôi vợ chồng trẻ. Tùng ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào tờ thông báo thưởng Tết vừa rơi ra từ túi xách của Mai. Con số 600 triệu đồng hiện lên rành rành, lấp lánh như một lời mời gọi đầy ma lực khiến lòng th:am trong gã trỗi dậy mạnh mẽ.

Không có mô tả ảnh.

Mai vừa cởi chiếc áo khoác dày, mệt mỏi sau một ngày làm việc kiệt sức thì tiếng của Tùng vang lên, lạnh lùng và đầy tính ra lệnh. “Nghe này, cái khoản 600 triệu này em đưa hết đây cho anh. Chú Lâm đang cần mua cái ô tô để chạy dịch vụ làm ăn, là anh em trong nhà thì phải biết đùm bọc nhau chứ đừng có giữ khư khư như mèo giấu c:ứ:t.”

Mai s:ữ:ng người, đôi bàn tay đang treo áo khựng lại giữa không trung, cô quay lại nhìn chồng bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cô đã quá quen với sự đ:ộ:c đo:án của anh, nhưng việc anh thản nhiên định đoạt số tiền xương máu của cô cho người em chồng lười biếng là một sự s:ỉ nh:ục quá lớn. “Anh nói cái gì? 600 triệu đó là mồ hôi nước mắt, là công sức cống hiến gần chục năm trời của em ở công ty, năm nay mới có được sự bứt ph:á như vậy.”

Tùng nh:ếch m:ép, một nụ cười đầy vẻ mỉ:a m:ai và c:oi thư:ờng hiện rõ trên khuôn mặt vốn đã hằn học. “Ôi dào, công sức gì cái loại ngồi văn phòng máy lạnh, gõ vài cái bàn phím mà cũng gọi là cống hiến à? Đừng có nâng quan điểm lên thế, chẳng qua là em gặp may thôi, mà đã là vợ chồng thì tiền của em cũng là tiền của anh, hiểu chưa?”

Mai tiến lại gần, giọng cô r:un lên nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự u:ất ứ:c dồn nén bấy lâu nay đang chực trào.

Mai tiến lại gần, giọng cô run lên nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự uất ức dồn nén bấy lâu nay đang chực trào.

“Anh nói nghe dễ quá nhỉ? Nếu đơn giản vậy thì sao anh không tự đi mà kiếm lấy? Em không có nghĩa vụ phải gánh vác cả cái gia đình bên anh, nhất là khi họ chẳng bao giờ coi em ra gì!”

Không khí trong phòng đặc quánh lại. Tùng đứng bật dậy, ánh mắt sầm xuống. Cái tôi của hắn bị chạm đến, và như mọi lần, hắn chọn cách thể hiện quyền lực bằng bạo lực.

“Cô dám cãi tôi à?”

Chát!

Cái tát giáng xuống khiến Mai choáng váng, tai ù đi. Nhưng lần này, cô không khóc. Cô chỉ đứng đó, ôm má, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt—người mà cô từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.

“Cút! Cút ra khỏi nhà tôi ngay! Đã không biết điều thì đừng ở đây nữa!”

Tùng kéo tay cô, lôi xềnh xệch ra cửa, ném túi xách theo sau. Cánh cửa đóng sầm lại, chấm dứt mọi thứ trong tích tắc.

Đêm đông lạnh buốt. Mai đứng ngoài hiên, đôi chân run lên không chỉ vì lạnh mà còn vì cú sốc vừa xảy ra. Cô không quay lại gõ cửa. Lần này, cô biết… nếu quay lại, cô sẽ mất hết lòng tự trọng còn sót lại.

Cô lặng lẽ bước đi.


Trong khi đó, trong nhà, Tùng hậm hực rót rượu uống. Hắn nghĩ mình đã “dạy cho vợ một bài học”. Điện thoại reo lên.

“Alô?”

Giọng bên kia trầm, lạnh và đầy uy lực.

“Tôi là bố của Mai.”

Tùng thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại giọng điệu cứng cỏi.

“À… bố gọi có việc gì?”

“Con bé vừa gọi cho tôi. Tôi chỉ hỏi một câu: cậu có chắc với những gì mình vừa làm không?”

Tùng cười khẩy: “Chuyện gia đình, bố không cần can thiệp đâu.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng người đàn ông vang lên chậm rãi:

“Được. Vậy từ ngày mai, công ty cậu không cần hợp tác với bên tôi nữa. Hợp đồng hiện tại tôi sẽ cho người xem xét lại. À… chiếc xe cậu đang chạy, căn nhà này… đều đứng tên Mai. Tôi nghĩ cậu nên chuẩn bị tinh thần.”

“Cái… cái gì?”

Tùng đứng bật dậy, rượu trong tay rơi xuống sàn vỡ tan.

“Cậu tưởng Mai chỉ là nhân viên văn phòng bình thường à?” – giọng người bố lạnh lùng – “Con bé chưa bao giờ muốn dựa vào gia đình, nên tôi tôn trọng. Nhưng không có nghĩa là tôi để nó bị đối xử như vậy.”

Cuộc gọi kết thúc.


Sáng hôm sau, Tùng nhận được hàng loạt cuộc gọi. Công ty thông báo tạm dừng hợp đồng lớn nhất. Ngân hàng gọi về khoản vay đứng tên Mai. Chủ nhà—cũng chính là luật sư đại diện của gia đình Mai—xuất hiện với giấy tờ.

Trong vòng chưa đầy 24 giờ, mọi thứ Tùng có… biến mất.

Hắn đứng giữa căn nhà trống, đầu óc quay cuồng.


Còn Mai, cô ngồi trong căn phòng ấm áp tại nhà bố mẹ. Trên bàn là ly trà nóng. Khuôn mặt vẫn còn dấu đỏ của cái tát, nhưng ánh mắt đã khác—bình tĩnh và kiên định.

“Con muốn ly hôn.”

Bố cô gật đầu, không hỏi thêm.


Vài tháng sau, Mai trở lại công việc, thăng chức nhờ chính năng lực của mình. Cô không còn là người phụ nữ nhẫn nhịn ngày nào.

Còn Tùng… thỉnh thoảng đứng trước cổng công ty cô, mong gặp lại, nhưng chưa bao giờ có cơ hội.

Có những thứ, một khi đã đánh mất… sẽ không bao giờ lấy lại được.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*