Vợ đ:ột ng:ột qu:a đ:ời, 3 ngày sau tôi vô tình phát hiện tủ lạnh b::ốc m:;ùi h::ôi lúc mở ra thì h::ãi h::ùng khi thấy thứ bên trong

Vợ tôi mất đột ngột vào một chiều thứ Bảy. Không có lời trăng trối, không có cái nắm tay cuối cùng. Cô ấy gục xuống ngay trong gian bếp khi đang chuẩn bị bữa tối, bác sĩ bảo là do tai biến mạch máu não. Sự ra đi của cô ấy nhanh đến mức tôi cảm giác như mình đang gặp một cơn ác mộng dài, chỉ cần mở mắt ra là thấy cô ấy vẫn đang lúi húi trong bếp, miệng cười nói rôm rả.

Có thể là hình ảnh về văn bản

Đám tang diễn ra trong ba ngày. Ba ngày ấy, tôi như người mất hồn, chỉ biết quỳ bên linh cữu vợ, đầu óc trống rỗng. Họ hàng, làng xóm đến chia buồn, ai cũng chép miệng thương xót cho người phụ nữ bạc mệnh, và ái ngại nhìn hai đứa con thơ của tôi – đứa lớn mới vào lớp 1, đứa bé chưa cai sữa.

Sau khi đưa tiễn vợ về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi trở về căn nhà trống hoác. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lên mọi ngóc ngách. Mới mấy ngày trước thôi, căn nhà này còn ấm áp hơi thở của cô ấy, còn rộn rã tiếng cười đùa. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người.

Tôi nhốt mình trong phòng, mặc kệ lũ trẻ cho bà ngoại chăm sóc. Tôi không dám bước xuống bếp, nơi vợ tôi đã ngã xuống. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng cô ấy đã vĩnh viễn không còn nữa.

Đến ngày thứ ba sau đám tang, tức là gần một tuần kể từ khi vợ mất, tôi buộc phải bước ra khỏi phòng vì nghe tiếng con khóc đòi bố. Vừa mở cửa bước xuống cầu thang, một mùi hôi nồng nặc, khó chịu xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi này giống như mùi thịt thối rữa, mùi của sự phân hủy.

Tôi nhíu mày, bịt mũi đi xuống bếp. Mùi hôi càng lúc càng nồng, phát ra từ phía chiếc tủ lạnh hai cánh to đùng ở góc bếp. Tôi rùng mình nhớ lại, hôm vợ mất, trong lúc hoảng loạn đưa cô ấy đi cấp cứu, có lẽ ai đó đã rút nhầm phích cắm tủ lạnh hoặc cửa tủ bị hở mà không ai để ý. Suốt mấy ngày tang lễ, nhà bao việc, lại ăn uống cỗ bàn bên ngoài nên chẳng ai đụng đến cái tủ lạnh này.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi sợ hãi nghĩ đến viễn cảnh bên trong là những tảng thịt, những mớ rau đã thối rữa, giòi bọ lúc nhúc. Nhưng không thể để cái mùi này ám ảnh ngôi nhà mãi được. Tôi nín thở, lấy hết can đảm giật mạnh cánh cửa tủ lạnh ra.

Một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi chết lặng, chân tay bủn rủn.

Không phải là sự bừa bộn hay bẩn thỉu như tôi tưởng tượng. Ngăn mát tủ lạnh được sắp xếp gọn gàng đến mức đau lòng. Nhưng thứ khiến tôi “hãi hùng” và bật khóc nức nở ngay tại chỗ không phải là mùi hôi thối của thực phẩm hỏng, mà là những dòng chữ nắn nót trên từng chiếc hộp nhựa.

Hàng chục chiếc hộp xếp chồng lên nhau, bên trong là những món ăn đã được chế biến sẵn, tẩm ướp gia vị cẩn thận, chỉ chờ nấu chín. Nhưng vì mất điện (hoặc tủ hỏng) mấy ngày nay, chúng đã bắt đầu chảy nước và bốc mùi.

Trên nắp hộp thịt kho tàu, dòng chữ quen thuộc của vợ tôi ghi trên giấy nhớ: “Thịt kho tàu cho bố Tùng. Nhớ hâm nóng kỹ, anh hay đau dạ dày đừng ăn nguội.”

Trên hộp cá bống kho tiêu: “Cá bống kho cho con gái rượu. Nhớ gỡ xương kỹ nhé chồng, con hay ăn vội dễ hóc.”

Trên hộp súp gà: “Súp gà cho cu Bin. Em xay nhuyễn rồi, anh chỉ cần đun sôi lại là con ăn được.”

Và còn rất nhiều hộp khác: bò sốt vang, nem rán, canh măng… Tất cả đều là những món khoái khẩu của ba bố con tôi. Ở ngăn dưới cùng là một chiếc bánh kem nhỏ, méo mó vì lớp kem đã chảy xệ, bên trên ghi nguệch ngoạc dòng chữ: “Mừng kỷ niệm 7 năm ngày cưới sớm. Yêu bố nó nhiều!”

Tôi khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu gào khóc. Hóa ra, trước khi gục ngã, vợ tôi đã dành cả buổi chiều hôm đó, và có lẽ là cả những ngày trước đó để chuẩn bị cho “tuần lễ vắng nhà” của cô ấy.

Tôi chợt nhớ ra, vợ tôi từng bảo tuần sau cô ấy phải đi công tác xa vài ngày. Cô ấy lo ba bố con ở nhà ăn uống linh tinh, không đảm bảo, nên đã tranh thủ đi chợ, nấu nướng, chia nhỏ từng bữa ăn rồi cấp đông, dán nhãn cẩn thận. Cô ấy chuẩn bị cho một chuyến đi xa, nhưng không ngờ đó là chuyến đi mãi mãi không có ngày về.

Ngay cả cái bánh kem kia… Hôm vợ mất là ngày 10, còn kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi là ngày 15. Cô ấy sợ đi công tác không về kịp đúng ngày nên đã mua bánh để sẵn, định bụng sẽ tạo bất ngờ cho tôi trước khi đi.

Vậy mà tôi, người chồng vô tâm, suốt thời gian qua chỉ biết cắm đầu vào công việc, về nhà là nằm ườn ra xem tivi, để mặc vợ loay hoay với bếp núc, con cái. Tôi đâu biết rằng, trong những giây phút cuối đời, trong những nhịp đập cuối cùng của trái tim, cô ấy vẫn chỉ nghĩ đến chồng, đến con.

Mùi hôi từ tủ lạnh vẫn bốc ra nồng nặc, nhưng với tôi lúc này, đó là mùi của sự hy sinh, mùi của tình yêu thương vô bờ bến mà vợ dành cho gia đình. Những món ăn này đã hỏng, không thể ăn được nữa, nhưng tâm ý của vợ thì tôi đã “ăn” trọn, nuốt trọn vào trong tim, đắng ngắt và đau đớn.

Tôi vừa khóc vừa lúi húi dọn dẹp từng chiếc hộp. Tôi không nỡ vứt chúng vào sọt rác như những thứ bỏ đi. Tôi đem chúng ra sau vườn, đào một cái hố nhỏ chôn xuống. Tôi muốn giữ lại chút gì đó, dù chỉ là nắm đất thấm đẫm công sức của vợ.

Tối hôm đó, tôi ngồi bên mâm cơm chỉ có mì tôm úp vội. Nhìn sang di ảnh vợ trên bàn thờ, nụ cười cô ấy vẫn rạng rỡ như thế. Tôi tự hứa với lòng mình, và hứa với cô ấy, sẽ thay cô ấy chăm sóc các con nên người, sẽ học cách nấu món cá bống kho, món súp gà mà cô ấy đã cẩn thận ghi chú.

Cánh cửa tủ lạnh đã đóng lại, mùi hôi đã bay đi, nhưng bài học về sự trân trọng người bên cạnh thì sẽ còn mãi. Đừng đợi đến khi chỉ còn là những di vật vô tri mới nhận ra mình đã được yêu thương nhiều đến thế nào.

Hai anh em xin cơm thừa chạy về cho mẹ nằm l:iệt – không ngờ gặp lại ba trong hình hài một t:ỷ phú…

Chiều muộn.
Thành phố lên đèn, dòng người đổ ra đường sau tan ca, hối hả như mắc cửi. Giữa ngã tư đông đúc, hai đứa trẻ lom khom bên thùng rác, cố nhặt nhạnh những hộp xốp còn sót lại.

Đứa anh mười tuổi, gầy gò, mái tóc cháy nắng hoe hoe. Đứa em gái bảy tuổi, mặc chiếc váy cũ sờn vai, tay ôm chặt túi nylon đựng cơm thừa.

– Anh ơi, cơm này có mùi rồi… – con bé nhăn mặt.

– Không sao, mẹ ăn đỡ đói. Mình lựa phần chưa hư, anh em mình ăn sau.

Cậu bé xốc lại chiếc ba lô rách, cột chặt túi cơm, nắm tay em băng qua đường, hướng về con hẻm sâu hun hút.

Căn phòng trọ chưa đầy 10 mét vuông, vách ẩm mốc, mùi ẩm xộc lên. Người phụ nữ ngoài ba mươi nằm bất động trên chiếc giường tre cũ kỹ. Khuôn mặt chị hốc hác, ánh mắt mệt mỏi nhìn con.

– Mẹ ơi, tụi con có cơm rồi nè. Mẹ ráng ăn chút nha…

Chị khẽ gật, cố gượng nở một nụ cười. Đôi môi khô nứt run run. Gần một năm trước, chị bị tai biến, nửa người liệt, mất khả năng lao động. Cả nhà sống lay lắt nhờ ve chai và cơm thừa hai đứa nhỏ đi xin về.

Đêm đó, mưa tầm tã.

Hai anh em ôm nhau ngủ bên mẹ. Trong cơn mơ chập chờn, cậu bé thấy bóng một người đàn ông. Một khuôn mặt lờ mờ, không rõ nét… nhưng có gì đó đau đáu quen thuộc.

Ba… – người mà mẹ từng nhắc đến vài lần, bằng những câu ngắt quãng, chua xót:

“Lúc ba con đi, con mới ba tuổi, em mới thôi nôi…

Ba con đi nước ngoài làm ăn… rồi mất liên lạc… có thể… sẽ không quay về nữa…”

Từ đó, cậu không hỏi thêm. Với cậu, “ba” là một từ xa lạ, là một vệt mờ trong ký ức, chẳng rõ hình dung.

Sáng hôm sau, trời vừa dứt mưa. Gió lạnh buốt mặt. Hai đứa dắt nhau đến khu phố giàu để xin ăn. Trước cổng một tòa cao ốc mới xây – nơi chuẩn bị khai trương trung tâm thương mại – tiệc buffet bày sẵn: bánh mì bơ, salad, súp kem ngô, xúc xích nướng… Mùi thơm lan ra tận vỉa hè.

Hai đứa trẻ đứng lặng, mắt dán vào bàn tiệc, nuốt nước bọt.

Một bảo vệ cau có:

– Đi chỗ khác chơi! Đừng đứng đây!

Con bé sợ hãi níu tay anh. Nhưng cậu bé không bỏ cuộc, cúi đầu lễ phép:

– Chú ơi, cho tụi con xin ít đồ ăn mang về cho mẹ con được không? Mẹ con bị liệt… không đi được…

Người bảo vệ hơi chần chừ. Nhiều vị khách sang trọng lướt qua, ánh mắt lạnh lùng như thể hai đứa trẻ vô hình. Nhưng rồi, một người đàn ông trung niên mặc vest đen, tay cầm ly cà phê Starbucks, dừng lại.

Ông sững sờ.

Mái tóc cháy nắng. Đôi mắt buồn sâu hun hút. Và… chiếc nốt ruồi nhỏ bên má trái…

Không thể nhầm được.

Đó là đứa con trai ông. Là đứa con gái út ông chưa từng ẵm bồng. M: áu thịt của ông.

Bảy năm trước, Nguyễn Thành Minh bỏ lại người vợ trẻ cùng hai đứa con còn đỏ hỏn – con trai mới lên ba, con gái mới biết gọi tiếng “mẹ” – để ra nước ngoài làm ăn, ôm theo giấc mộng đổi đời. Nhưng rồi ông bị đối tác lừa sạch. Từ một người đàn ông từng tự hào “sẽ lo cho vợ con một cuộc sống đủ đầy,” ông trở thành kẻ trắng tay, lang bạt nơi xứ người.

Có lần ông viết thư, gửi ít tiền, nhưng không nhận được hồi âm. Có lẽ địa chỉ đã đổi. Có lẽ chị giận đến mức không muốn liên lạc nữa. Lòng tự ái và mặc cảm tội lỗi khiến ông không dám quay về.

“Chắc họ vẫn sống được… không có mình có khi đỡ khổ…”

Nhưng giờ đây, hai đứa con ông – máu thịt ông – đang xin cơm thừa để cứu mẹ.

Ông siết chặt ly cà phê đến run tay, rồi quay sang:

– Mẹ các con… đang ở đâu?

Cậu bé nhìn ông, dè chừng. Nhưng đôi mắt ấy… không có sự dữ dằn, chỉ có gì đó như nghẹn lại.

– Ở xóm trọ số 48, gần chợ nhỏ cuối đường… căn thứ ba… có cây me trước cửa.

Ông quay đi, tim đập loạn. Nhân viên vội chạy đến gọi ông vào cắt băng khánh thành, nhưng ông chỉ khoát tay. Ly cà phê rơi vào thùng rác, chưa kịp uống giọt nào.

Chưa đầy 30 phút sau, một chiếc xe cứu thương và vài trợ lý tìm đến xóm trọ. Trong căn phòng ẩm thấp, người phụ nữ nhìn người đàn ông vừa bước vào – đôi mắt ấy… năm xưa từng ấm áp, giờ đầy nếp nhăn và xót xa.

– Anh… tới làm gì? – chị thều thào, cố gượng dậy.

Ông quỳ xuống sàn gạch, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của chị. Đôi tay ngày xưa từng đan vào nhau trong đêm mưa nghèo khó.

– Anh xin lỗi… Anh biết mình không xứng đáng làm chồng em, làm ba tụi nhỏ. Nhưng nếu em cho phép… hãy để anh chăm sóc em… và hai con. Anh không thể tiếp tục trốn chạy…

Người mẹ bật khóc. Bảy năm qua, chị từng oán, từng giận, từng hy vọng… nhưng chưa bao giờ ngừng yêu người đàn ông này.

– Các con… ba tụi con đó… – chị nghẹn lời, quay sang con.

Hai đứa trẻ tròn xoe mắt.

– Ba… thật hả mẹ? – con bé lí nhí hỏi, giọng run run.

Người đàn ông gục đầu xuống tay chị, nước mắt nhỏ xuống sàn nhà mốc cũ.

Căn phòng vang lên tiếng nức nở của ba con người tưởng chừng đã mãi mãi lạc nhau.

Ngày hôm đó, Nguyễn Thành Minh – doanh nhân được mệnh danh là “cá mập bất động sản” – tuyên bố rút lui khỏi thương trường. Ông đưa vợ con về căn biệt thự bên sông, bắt đầu lại từ đầu.

Không còn là vì tiền.

Mà là vì ông nhận ra:
Giàu có không phải là có bao nhiêu tiền –
Mà là giữ lại được bao nhiêu yêu thương… trước khi quá muộn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*