Tôi bị cả làng k-hinh vì nhà dột nát, mẹ b-ệnh nặng không tiền ch-ữa, ngày ngày đi nhặt ve chai bị người ta x-ua đ-uổi

Tôi bị cả làng k-hinh vì nhà dột nát, mẹ b-ệnh nặng không tiền ch-ữa, ngày ngày đi nhặt ve chai bị người ta x-ua đ-uổi, vậy mà suốt nhiều năm vẫn lặng lẽ giữ một thói quen kỳ lạ không ai hiểu, cho đến một buổi chiều sau 10 năm, khi một đoàn xe đỗ kín đầu làng, ai nấy nhìn nhau mà không dám tin điều sắp xảy ra… TRUYỆN NGẮN

Ngày tôi còn nhỏ, căn nhà lợp tôn của hai mẹ con luôn là thứ khiến người ta nhìn vào rồi lắc đầu. Mỗi mùa mưa đến, nước dột xuống thành từng vũng nhỏ trên nền đất. Mẹ tôi nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, ho khan từng cơn kéo dài, còn tôi thì lom khom dùng chậu hứng nước, hết chỗ này lại chạy sang chỗ khác. Có hôm mưa lớn quá, tôi vừa che cho mẹ, vừa r-un vì lạnh, chỉ mong trời mau sáng.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'ẢNHMINHHOA,ĐƯỢC ÁNH MINH HOẠ, TẠO BỜI 1A AT'' TRUYỆN NGẮN TRUYỆNNGẮNHAY HAY HAY VỀCUỘCSỐNG VỀ CUỘC SỐNG NOIDUNG NOI , TRUYỆN RUY RUYÊNNGAN MANG TÍNH NÖICUNGTRUYENNGANMANGTIH CHẤT CÁL CẤU, AU.G ឲក្4 ืม TRÍ'

Người trong xóm không ghét bỏ ra mặt, nhưng ánh nhìn của họ đủ khiến tôi hiểu vị trí của mình. Có người thương thì cũng chỉ dám cho vài lon gạo, vài bộ quần áo cũ. Còn lại, phần nhiều là tránh né. Trẻ con cùng tuổi không chơi với tôi, người lớn thấy tôi thì chỉ nói qua loa vài câu rồi thôi. Tôi quen dần với việc bị c-oi th-ường như một cái bóng lặng lẽ đi ngang cuộc sống của họ.

Mẹ b-ệnh nặng, không có tiền ch-ữa trị. Tôi nghỉ học từ sớm, ngày ngày kéo chiếc bao tải cũ đi nhặt ve chai. Sáng sớm đã ra khỏi nhà, len lỏi qua từng con hẻm, nhặt từng vỏ chai, miếng bìa, lon sắt. Có hôm đang cúi nhặt, người ta quát: “Đi chỗ khác đi, bẩn thỉu quá!” Tôi chỉ cúi đầu, lặng lẽ kéo bao đi tiếp.

Nhưng có một thói quen mà suốt nhiều năm, tôi chưa từng bỏ.

Mỗi chiều, sau khi bán ve chai xong, tôi không về nhà ngay. Tôi thường ghé qua một bãi đất trống ở cuối làng. Ở đó có vài cây non tôi trồng từ những ngày đầu đi nhặt ve chai. Chúng là những cây con tôi xin được từ chỗ người ta vứt bỏ khi dọn vườn, có khi là cây bị gãy cành, tưởng chừng không sống nổi.

Tôi mang chúng về, đào đất trồng xuống, rồi mỗi ngày đều ghé qua tưới nước. Nước thì không có nhiều, tôi tận dụng những chai nước nhặt được còn sót lại, hoặc xin thêm ở đâu đó. Có hôm mệt rã rời, chân tay đ-au nhức, nhưng tôi vẫn lê bước ra đó, chỉ để nhìn xem cây có lớn thêm chút nào không.

Người ta thấy vậy thì cười.

“Rảnh quá ha, lo thân chưa xong còn đi trồng cây!”

“Trồng mấy cái đó làm gì? Đất đó có phải của nhà mày đâu.”

Tôi không trả lời. Tôi cũng không biết phải giải thích thế nào. Chỉ là mỗi lần nhìn những chiếc lá non xanh lên, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ đi một chút. Như thể trong cuộc sống chật vật này, vẫn còn thứ gì đó đang lớn lên, dù chậm chạp.

Mẹ tôi biết chuyện đó. Có lần bà gọi tôi lại, giọng yếu ớt:

“Con trồng cây… để làm gì?”

Tôi ngập ngừng một lúc rồi nói thật:

“Con không biết… chỉ thấy vui thôi.”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt hiền mà buồn:

“Vui thì cứ làm… miễn là con không làm điều xấu.”

Từ đó, tôi càng chăm chút cho mảnh đất nhỏ ấy hơn. Năm này qua năm khác, những cây non lớn dần. Từ vài cành lá yếu ớt, chúng bắt đầu vươn cao, tỏa bóng mát. Có cây ra hoa, có cây kết trái nhỏ xíu. Tôi chẳng biết tên hết các loại, chỉ biết chúng còn sống, vậy là đủ.

Cuộc sống vẫn khó khăn. Có những ngày tôi đói lả, có lúc mẹ b-ệnh nặng hơn, phải nằm liệt giường. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ cuộc, bỏ luôn cái thói quen “vô ích” ấy để dành thời gian kiếm thêm tiền. Nhưng rồi chiều xuống, chân tôi vẫn tự bước ra bãi đất.

Có lẽ vì ở đó, tôi không bị ai x-ua đ-uổi.

Mười năm trôi qua như vậy.

Căn nhà vẫn cũ, nhưng tôi đã quen với việc sửa chữa từng chút một. Mẹ tôi dù không khỏi hẳn, nhưng nhờ uống th-uốc đều đặn từ những đồng tiền ít ỏi, bà cũng cầm cự được. Tôi lớn lên, dáng người g-ầy nhưng rắn rỏi, quen với nắng gió.

Còn bãi đất trống ngày nào, giờ đã thành một khoảng xanh mát. Những cây tôi trồng đã cao quá đầu, tán lá xum xuê. Người trong làng bắt đầu đi ngang qua đó nhiều hơn, có người dừng lại nghỉ chân. Trẻ con đôi khi chạy vào chơi, hái những quả nhỏ rồi cười đùa.

Dù vậy, chẳng ai nhắc đến tôi như người đã trồng nên chúng. Với họ, đó chỉ là “mảnh đất tự nhiên có cây”.

Tôi cũng không cần ai biết.

Cho đến một buổi chiều, mọi thứ thay đổi.

Hôm đó, tôi vừa bán xong mớ ve chai, đang định ghé qua bãi đất như thường lệ thì thấy đầu làng náo động. Tiếng xe cộ ồn ào, khác hẳn mọi ngày. Tôi ngẩng lên, thấy một đoàn xe đỗ kín cả lối vào. Người trong làng tụ tập đông nghịt, ai cũng bàn tán xôn xao… HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…
#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác

PHẦN 2 TRUYỆN NGẮN
Hôm đó, tôi vừa bán xong mớ ve chai, đang định ghé qua bãi đất như thường lệ thì thấy đầu làng náo động. Tiếng xe cộ ồn ào, khác hẳn mọi ngày. Tôi ngẩng lên, thấy một đoàn xe đỗ kín cả lối vào. Người trong làng tụ tập đông nghịt, ai cũng bàn tán xôn xao. Tôi đứng xa xa, không dám lại gần. Một lúc sau, có vài người ăn mặc chỉnh tề bước xuống xe. Họ đi quanh làng, nhìn ngó khắp nơi, rồi dừng lại khá lâu ở khu đất tôi trồng cây. Tôi thấy họ chỉ trỏ, trao đổi gì đó rất lâu. Tôi định quay đi thì bất ngờ có người gọi: “Cậu kia, lại đây một chút.” Tôi giật mình. Lâu rồi không ai gọi tôi bằng giọng lịch sự như vậy. Tôi bước tới, lúng túng: “Dạ… có chuyện gì không ạ?” Một người trong số họ hỏi: “Những cây ở khu đất kia… ai trồng?” Tôi im lặng vài giây. Người trong làng cũng bắt đầu nhìn về phía tôi. Ánh mắt họ vừa tò mò vừa nghi ngờ. Tôi nói nhỏ: “Dạ… con trồng.” Có tiếng xì xào vang lên. “Thằng đó á?” “Không tin được…”
Người đàn ông kia nhìn tôi một lúc, rồi mỉm cười nhẹ: “Cậu trồng từ bao giờ?” “Từ… lâu rồi ạ. Hơn mười năm.” Ông gật đầu, quay sang những người đi cùng như xác nhận điều gì đó. Sau đó, ông quay lại nói với tôi: “Chúng tôi đang tìm người đã chăm sóc khu cây này. Đây là một phần trong kế hoạch xây dựng một khu sinh hoạt chung cho cộng đồng. Nhưng điều kiện là phải giữ lại và phát triển mảng xanh sẵn có.” Tôi nghe mà chưa hiểu hết. Ông nói tiếp: “Những cây này phát triển rất tốt, chứng tỏ người chăm sóc có tâm và kiên trì. Chúng tôi muốn mời cậu tham gia cùng, phụ trách việc chăm sóc và phát triển khu vực này. Sẽ có hỗ trợ tài chính ổn định.” Tôi đứng sững. Cả làng cũng im lặng. Một người trước đây từng xua đuổi tôi nhặt ve chai, giờ chen lên hỏi: “Có nhầm không vậy? Nó chỉ là thằng nhặt rác thôi mà!” Người đàn ông kia bình tĩnh trả lời: “Chúng tôi không nhìn vào nghề nghiệp. Chúng tôi nhìn vào việc làm và kết quả.” Câu nói đó khiến không khí như chùng xuống. Tôi vẫn chưa dám tin. Tay tôi run nhẹ: “Con… con làm được không ạ?” Ông mỉm cười: “
Cậu đã làm suốt mười năm rồi. Chúng tôi tin là cậu làm tốt hơn bất kỳ ai mới bắt đầu.” Không biết từ lúc nào, mắt tôi đã cay. Tôi nhớ lại những buổi chiều một mình tưới từng gốc cây, nhớ những lần bị cười chê, nhớ cả lúc mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ. Nếu ngày đó tôi bỏ cuộc, có lẽ sẽ không có ngày hôm nay. Tin tức lan nhanh khắp làng. Những người từng khinh thường tôi bắt đầu thay đổi thái độ. Có người đến hỏi han, có người ngỏ ý giúp đỡ. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là khi về nhà, kể lại mọi chuyện cho mẹ. Bà im lặng rất lâu, rồi nắm tay tôi, giọng run run: “Vậy là… những việc con làm… không vô ích.” Tôi lắc đầu, nước mắt rơi lúc nào không hay: “Con cũng không nghĩ sẽ có ngày này…” Mẹ cười, nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm:
“Chỉ cần con sống tử tế… rồi sẽ có lúc được nhìn thấy kết quả.” Sau đó, cuộc sống của tôi dần thay đổi. Tôi không còn phải đi nhặt ve chai mỗi ngày nữa. Tôi dành toàn bộ thời gian chăm sóc khu cây, học thêm cách trồng trọt, cắt tỉa, bảo vệ cây xanh. Những người trong làng cũng dần quen với việc gọi tôi bằng cái tên khác, không còn là “thằng nhặt rác” nữa. Khu đất ngày nào trở thành nơi sinh hoạt chung, có ghế đá, có lối đi, có bóng mát. Trẻ con đến chơi, người lớn đến nghỉ ngơi. Mỗi lần nhìn thấy họ cười nói dưới những tán cây ấy, tôi lại thấy lòng mình ấm lên.
Không phải vì tôi được công nhận, mà vì tôi biết mình đã làm được điều có ích. Nhiều người hỏi tôi, tại sao ngày xưa lại kiên trì với một việc chẳng ai hiểu. Tôi chỉ cười: “Vì lúc đó, đó là điều duy nhất khiến tôi thấy cuộc sống này còn hy vọng.” Và có lẽ, chính niềm hy vọng nhỏ bé ấy đã dẫn tôi đi suốt một chặng đường dài, để rồi một ngày, khi nhìn lại, tôi mới nhận ra: những điều tưởng chừng vô nghĩa, nếu được giữ gìn đủ lâu, sẽ trở thành giá trị.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*