Thợ xây bị khinh miệt trước biệt thự, 30 phút sau Chủ tịch tập đoàn quỳ lạy gọi ‘CHA!’

Thợ xây bị khinh miệt trước biệt thự, 30 phút sau Chủ tịch tập đoàn quỳ lạy gọi ‘CHA!’

Người đàn ông mặc đồ thợ xây đến trước cổng biệt thự thì bị vệ sĩ canh gác không cho vào, 30 phút sau tất cả người ở trong nhà ch/ết lặng khi biết được ông lại là…

Buổi sáng mùa hè nắng gắt, tại cổng căn biệt thự sang trọng nằm giữa khu nhà giàu nổi tiếng, một người đàn ông mặc bộ đồ thợ xây lấm lem đất cát xuất hiện, lưng đeo túi vải cũ sờn, tay cầm mũ bảo hộ.

Vừa bước tới, hai gã vệ sĩ áo đen lập tức chắn đường.

– “Đi chỗ khác! Ở đây không nhận thợ vặt.”

Người đàn ông không nói gì, chỉ lấy trong túi ra một mảnh giấy nhàu, giơ lên. Một vệ sĩ giằng lấy xem rồi cười khẩy, vo tròn ném xuống đất.

– “Thứ này mà cũng đòi gặp ông chủ? Bi-ế-n đi!”

Gã đàn ông vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng vào cánh cổng sắt nặng trịch phía sau như đang đợi ai. Một lát sau, bị đẩy mạnh ra lề đường, ông chỉ khẽ gật đầu, nói nhỏ:

– “Tôi sẽ quay lại. Trong vòng 30 phút thôi.”

Nửa tiếng sau, bên trong căn biệt thự đang diễn ra tiệc mừng sinh nhật 70 tuổi của ông Trịnh – Chủ tịch tập đoàn Trịnh Gia, đế chế bất động sản lẫy lừng. Cả dòng họ đều tề tựu, nào con cháu, dâu rể, người thân quen, truyền thông rình rang. Bài phát biểu ông Trịnh đang đọc dở thì một quản gia hớt hải chạy vào thì thầm gì đó vào tai ông.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt ông Trịnh tái xanh. Ông đứng hình, tay run rẩy, miệng lắp bắp:

– “Ông ấy… đang ở đâu?”

Cả hội trường nín lặng, không ai hiểu chuyện gì. Ông Trịnh gạt mọi người sang bên, bước nhanh ra cửa trong ánh mắt hoang mang của đám con cháu.

Khi ông già vừa đến cổng, người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó. Cả hai nhìn nhau. Hóa ra người đàn ông này chính là… 👇👇

Ông Trịnh vừa nhìn thấy Người đàn ông mặc đồ thợ xây đứng lặng lẽ trước cổng, sắc mặt tái xanh của ông lập tức chuyển sang vẻ hoảng loạn tột độ. Đôi mắt già nua trợn trừng, đồng tử co rút lại như chứng kiến một bóng ma. Mọi sự uy nghi, bệ vệ của vị Chủ tịch tập đoàn Trịnh Gia phút chốc tan biến.

Ông Trịnh không thèm để ý đến những ánh mắt hiếu kỳ của đám vệ sĩ hay quản gia đang đứng gần đó. Với một tiếng thở dốc nặng nề, ông lao nhanh về phía Người đàn ông mặc đồ thợ xây, cơ thể run rẩy như không còn chút sức lực nào. Những bước chân loạng choạng, dồn dập, tựa như có thứ gì đó vô hình đang thôi thúc ông.

Khi chỉ còn cách Người đàn ông mặc đồ thợ xây vài bước, Ông Trịnh đột ngột quỳ sụp xuống. Tiếng đầu gối va mạnh xuống nền đá lát vang lên khô khốc, xé tan không khí tĩnh lặng. Vạt áo vest hàng hiệu của ông chạm đất, dính bụi bẩn nhưng Ông Trịnh dường như không hề hay biết. Ông ngước nhìn khuôn mặt lấm lem, phong trần của Người đàn ông mặc đồ thợ xây, hai tay ôm lấy ống quần cũ sờn của ông ấy.

“Cha! Cha ơi… sao cha lại… lại ở đây thế này?” Ông Trịnh lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào, lẫn lộn giữa kinh ngạc, sợ hãi và một nỗi hổ thẹn khôn tả. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông.

Cảnh tượng ấy như một tia sét đánh xuống căn biệt thự đang rộn ràng tiếng cười nói. Từ bên trong, đám con cháu, dâu rể, người thân quen và cả những phóng viên đang chen chúc ở cửa, bỗng chốc hóa đá. Những ly rượu vang, những nụ cười kiểu cách, những lời chúc tụng xa hoa đều đóng băng. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Ông Trịnh – vị chủ tịch quyền lực, người vừa mới đọc diễn văn hùng hồn về thành tựu của tập đoàn, giờ đây lại đang quỳ gối trước một người đàn ông mặc đồ thợ xây rách rưới.

Hai gã vệ sĩ áo đen, những kẻ vừa ném mảnh giấy và khinh thường đuổi Người đàn ông mặc đồ thợ xây đi, giờ đây đứng chết trân, mặt tái mét. Quản gia già nua, người đã báo tin cho Ông Trịnh, cũng bàng hoàng không kém, ông ta không dám tin vào tai mình. Tất cả đều không thể tin vào mắt mình. Vị chủ tịch lẫy lừng của tập đoàn Trịnh Gia lại gọi một thợ xây nghèo khổ là… “Cha”? Khung cảnh bất ngờ và đầy kịch tính này khiến tất cả mọi người có mặt đều bàng hoàng, kinh ngạc đến tột độ.

Tiếng “Cha!” nghẹn ngào của Ông Trịnh như một tiếng sét giữa trời quang, đánh thẳng vào trung tâm của buổi tiệc sinh nhật xa hoa. Toàn bộ con cháu, dâu rể, người thân quen và những vị khách sang trọng đang đứng bên trong căn biệt thự, đang nhấm nháp ly rượu vang trên tay, đều đồng loạt đứng hình. Mọi khuôn mặt bỗng chốc hóa đá, những nụ cười kiểu cách tắt lịm, những lời chúc tụng sang trọng chìm vào im lặng. Đôi mắt họ trợn trừng, há hốc mồm kinh ngạc, không ai dám tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

Ly rượu vang trên tay một cô cháu gái trẻ tuổi trượt khỏi những ngón tay thon dài, rơi xuống thảm nhung đỏ thẫm mà không ai kịp để ý. Một doanh nhân lão làng, người vừa cười nói sang sảng, giờ đây môi mấp máy không thành lời, ánh mắt thất thần. Cảnh tượng Chủ tịch Trịnh Gia, một đế chế bất động sản lẫy lừng, người vừa đứng trên bục phát biểu đầy uy nghi, giờ lại đang quỳ sụp dưới chân một Người đàn ông mặc đồ thợ xây lấm lem, cũ kỹ, khiến tất cả mọi định nghĩa về quyền lực và địa vị trong tâm trí họ sụp đổ.

Hai gã vệ sĩ áo đen, những kẻ vừa cao ngạo ném mảnh giấy và đuổi Người đàn ông mặc đồ thợ xây đi, giờ đây đứng chết trân như pho tượng. Mặt họ tái mét, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Trong đầu họ, một nỗi sợ hãi tột độ bắt đầu len lỏi. Hóa ra, kẻ mà họ khinh thường, xua đuổi lại là… cha của Chủ tịch Trịnh? Tai họa lớn rồi! Họ thầm rủa bản thân vì sự kiêu căng, khinh suất của mình.

Quản gia già nua, người đã gắn bó với gia đình họ Trịnh mấy chục năm, cũng không khỏi bàng hoàng. Đôi mắt ông hằn lên những nếp nhăn nhìn chằm chằm vào Ông Trịnh. Ông đã biết một phần câu chuyện, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được cảnh này sẽ xảy ra, công khai và đầy cay đắng đến vậy.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như những con sóng nhỏ dập dềnh rồi lớn dần, phá tan sự tĩnh lặng ban đầu.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Ông Trịnh… quỳ lạy một người thợ xây ư?”
“Tôi không nhìn lầm chứ? Người đàn ông kia… là cha của Chủ tịch?”
“Trời đất ơi! Chủ tịch Trịnh Gia, người quyền lực như vậy…”
“Thật không thể tin được!”

Những lời thì thầm xen lẫn tiếng hít hà kinh ngạc lan nhanh như cháy rừng. Tất cả đều đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ, phán xét và đầy ngờ vực về phía Ông Trịnh đang quỳ gối, và Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó, lặng lẽ, phong trần, tay vẫn cầm chiếc mũ bảo hộ cũ sờn. Ông Trịnh, với gương mặt đầy nước mắt và nỗi hổ thẹn, vẫn ôm chặt lấy ống quần cũ kỹ của Người đàn ông mặc đồ thợ xây, cầu xin một sự tha thứ vô hình. Không khí tại căn biệt thự sang trọng bỗng chốc trở nên đặc quánh, căng như dây đàn.

Giữa không khí đặc quánh như dây đàn, nơi Ông Trịnh vẫn còn quỳ gối ôm ống quần Người đàn ông mặc đồ thợ xây, Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó, lặng lẽ và vững chãi. Gương mặt lấm lem bụi bẩn của ông không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào – không vui mừng, không giận dữ, cũng chẳng có vẻ ngạc nhiên hay bàng hoàng. Đôi mắt sâu thẳm của ông quét qua đám đông đang xì xào, rồi dừng lại trên đỉnh đầu Ông Trịnh.

Một cách chậm rãi, Người đàn ông mặc đồ thợ xây khẽ nâng bàn tay chai sạn của mình lên. Cử chỉ nhỏ nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, như một mệnh lệnh không lời. Ông Trịnh, đang cúi gằm mặt, bỗng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dù trong cơn hoảng loạn và hổ thẹn tột cùng, một bản năng đã ăn sâu vào máu thịt vẫn khiến ông rùng mình và bắt đầu chầm chậm đứng dậy. Đôi mắt đỏ hoe, Ông Trịnh ngước nhìn Người đàn ông mặc đồ thợ xây, gương mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt.

Đúng lúc đó, giọng nói của Người đàn ông mặc đồ thợ xây vang lên, không hề to tát nhưng lại trầm ấm và mang theo một uy quyền không thể chối cãi. Tiếng nói ấy như một luồng gió lạnh thổi qua toàn bộ căn biệt thự đang ồn ào.

“Con đã quên lời cha dạy rồi sao?”

Câu hỏi ngắn gọn, tưởng chừng như nhẹ nhàng ấy, lại mang sức nặng của ngàn cân. Nó không phải là một lời trách móc gay gắt, mà là một sự thất vọng sâu sắc, một lời nhắc nhở ẩn chứa quyền lực tuyệt đối. Toàn bộ tiếng xì xào trong căn phòng bỗng chốc tắt lịm, nhường chỗ cho sự im lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt một lần nữa đổ dồn về phía hai cha con, tự hỏi lời dạy nào đã bị lãng quên, và sự xuất hiện của Người đàn ông mặc đồ thợ xây trong bộ dạng này ẩn chứa điều gì. Ông Trịnh đứng thẳng, nhưng dáng vẻ vẫn khúm núm, đôi mắt không dám đối diện trực tiếp với ánh nhìn của Người đàn ông mặc đồ thợ xây.

Ông Trịnh, với đôi mắt đỏ hoe và dáng vẻ khúm núm, từ từ nâng tầm nhìn, ánh mắt đầy hối lỗi và sợ hãi đổ dồn vào gương mặt lấm lem của Người đàn ông mặc đồ thợ xây. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đến ngột ngạt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hai cha con, chờ đợi một điều gì đó kinh thiên động địa. Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó, như một pho tượng đá vững chãi, không hề nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của ông lại tạo ra áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của Ông Trịnh.

Đột nhiên, Ông Trịnh, như bừng tỉnh khỏi cơn mê, quay phắt sang phía hai Vệ sĩ đang đứng sững sờ như trời trồng ở gần cửa, mặt cắt không còn một giọt máu. Hai gã Vệ sĩ, chính là những kẻ đã lớn tiếng khinh thường Người đàn ông mặc đồ thợ xây khi ông mới đến, giờ đây đang run rẩy, cố gắng ẩn mình vào đám đông. Nhưng không thể, Ông Trịnh đã nhìn thấy bọn họ.

“Hai người các ngươi!” Giọng Ông Trịnh gằn lên, đầy giận dữ và quyết đoán, trái ngược hẳn với sự khúm núm ban nãy. “Cút ngay đi! Từ nay không còn là người của Trịnh Gia nữa!”

Lời phán xét như sấm sét đánh thẳng vào tai hai Vệ sĩ. Chúng lập tức tái mặt, đôi chân loạng choạng như mất hết sức lực. Hiểu được mức độ nghiêm trọng của lời nói này – mất việc ở Trịnh Gia đồng nghĩa với việc mất tất cả và không bao giờ tìm được chỗ đứng trong ngành an ninh nữa – hai gã không hẹn mà cùng quỳ sụp xuống sàn cẩm thạch lạnh lẽo.

“Chủ tịch! Xin ngài tha cho chúng tôi! Chúng tôi sai rồi! Chúng tôi không biết… xin chủ tịch cho chúng tôi một cơ hội nữa!” Một tên Vệ sĩ vội vã van xin, nước mắt nước mũi tèm lem, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.

Tên còn lại cũng cúi rạp người, liên tục dập đầu xuống đất, miệng lắp bắp: “Chủ tịch, chúng tôi không hề cố ý! Xin ngài rộng lượng! Chúng tôi xin hứa sẽ làm việc chăm chỉ gấp mười lần để chuộc lỗi!”

Sự hối lỗi muộn màng và những lời van xin thảm thiết của hai gã Vệ sĩ càng làm không khí thêm phần căng thẳng. Những Khách dự tiệc, những con cháu, dâu rể Trịnh Gia, đều đứng chết lặng, chứng kiến màn kịch đầy bi hài này. Không ai dám lên tiếng, bởi họ hiểu rằng, cơn thịnh nộ của Ông Trịnh lúc này, lại có nguồn gốc từ chính Người đàn ông mặc đồ thợ xây – vị cha già mà họ vừa được diện kiến.

Sự hối lỗi muộn màng và những lời van xin thảm thiết của hai gã Vệ sĩ càng làm không khí thêm phần căng thẳng. Những Khách dự tiệc, những con cháu, dâu rể Trịnh Gia, đều đứng chết lặng, chứng kiến màn kịch đầy bi hài này. Không ai dám lên tiếng, bởi họ hiểu rằng, cơn thịnh nộ của Ông Trịnh lúc này, lại có nguồn gốc từ chính Người đàn ông mặc đồ thợ xây – vị cha già mà họ vừa được diện kiến.

Ông Trịnh quay lại, ánh mắt nhìn Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn còn nguyên sự kính sợ, khúm núm. Ông Trịnh vội vàng đỡ cánh tay lấm lem của Người đàn ông mặc đồ thợ xây, nhẹ nhàng dẫn ông đi sâu hơn vào trong sảnh chính của biệt thự. Mỗi bước chân của Người đàn ông mặc đồ thợ xây dường như đều kéo theo hàng trăm ánh mắt. Sự xuất hiện của ông, với bộ dạng của một Người đàn ông mặc đồ thợ xây cùng chiếc túi vải cũ sờn và mũ bảo hộ, hoàn toàn lạc lõng giữa không gian xa hoa, nhưng lại trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.

Những Khách dự tiệc, ban đầu chỉ đứng bất động vì sốc, giờ đây bắt đầu xì xào, bàn tán với những ánh mắt dè dặt xen lẫn sợ hãi. Họ nhận ra sự cung kính tột độ của Ông Trịnh đối với vị khách lạ này không hề tầm thường. “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ông ta là ai mà Chủ tịch Trịnh phải cung kính đến thế?” Một người thì thầm. “Ông ta… chẳng lẽ là…” một người khác lắp bắp.

Khi Người đàn ông mặc đồ thợ xây và Ông Trịnh bước qua, đi ngang qua từng nhóm người, sự hoang mang ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự thật khủng khiếp và hiển nhiên. Những ánh mắt dò xét, đầy vẻ khó chịu trước đó, giờ chuyển sang kinh hoàng và cuối cùng là run sợ.

Bỗng, một người cháu gái của Trịnh Gia, người từng liếc nhìn Người đàn ông mặc đồ thợ xây với vẻ khinh bỉ khi ông mới bước vào, đột ngột quỳ gối xuống. “Chào Lão Gia!” cô ta lắp bắp, giọng nói run rẩy, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi. Hành động của cô ta như một hiệu lệnh. Từng người, từng người một trong đám đông Khách dự tiệc, từ những người con, dâu, rể cho đến các cháu chắt, những người vẫn còn mang dòng máu Trịnh Gia, đều giật mình bừng tỉnh. Khuôn mặt họ tái mét, sự kiêu căng, khinh thường biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho vẻ mặt sợ hãi và kinh kính tột độ. Họ vội vàng cúi rạp người, không hẹn mà cùng cất lên một tiếng chào trang trọng, đầy thành kính và run rẩy:

“Chào Lão Gia!”

Giữa hàng loạt tiếng “Chào Lão Gia!” run rẩy, Ông Trịnh, với vẻ mặt căng thẳng tột độ, nhẹ nhàng dẫn Người đàn ông mặc đồ thợ xây đi qua đám đông đang cúi rạp. Từng bước chân của Trịnh Lão Gia – người vẫn còn nguyên bộ đồ thợ xây lấm lem – dường như giẫm lên nỗi sợ hãi tột cùng của những kẻ vừa kiêu căng khinh bỉ. Ông Trịnh đưa ông đến chiếc ghế sofa danh dự lớn nhất trong phòng khách, nơi thường dành cho những vị khách quý trọng nhất của Trịnh Gia.

Người đàn ông mặc đồ thợ xây, giờ đây chính là Trịnh Lão Gia, chậm rãi ngồi xuống. Chất vải cũ sờn của chiếc áo thợ xây cọ vào lớp da bọc đắt tiền của ghế sofa, tạo nên một sự tương phản đến nhức nhối. Ông Trịnh lập tức đứng nép mình bên cạnh, đầu hơi cúi, biểu cảm căng như dây đàn. Những vị Khách dự tiệc còn lại vẫn duy trì tư thế cúi chào, không ai dám ngẩng đầu lên hay nhúc nhích. Cả căn biệt thự rộng lớn chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và hơi thở gấp gáp.

Trịnh Lão Gia đưa mắt nhìn khắp lượt những gương mặt đang giả vờ ngoan ngoãn, cúi gằm xuống dưới chân mình. Ánh mắt ông như một mũi kim sắc lạnh, lướt qua từng đứa con, đứa cháu, từng cô dâu, chàng rể. Dưới cái nhìn đó, sự sợ hãi của họ càng thêm tột cùng.

Khóe miệng ông khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng không hề có chút ấm áp nào. Sau vài giây căng thẳng như vô tận, Trịnh Lão Gia khẽ cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ để xuyên thấu từng trái tim đang run rẩy trong căn phòng:

“Hôm nay, ta đến để xem ‘gia phong’ Trịnh Gia thế nào.”

Người đàn ông mặc đồ thợ xây nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh như dao vẫn lướt qua từng gương mặt đang cúi gằm. Rồi, ánh mắt ông dừng lại, như một mũi tên găm chặt vào một cô gái trẻ. Đó là Thảo, cháu gái của Ông Trịnh, người đã từng cười khẩy, liếc mắt đầy khinh bỉ khi thấy Người đàn ông mặc đồ thợ xây lấm lem đứng trước cổng biệt thự. Giờ đây, gương mặt Thảo cắt không còn một giọt máu, đôi môi tái nhợt run bần bật. Cô ta lùi lại một bước nhỏ một cách vô thức, như muốn hòa vào đám đông phía sau để trốn tránh. Nhưng ánh mắt Người đàn ông mặc đồ thợ xây quá mạnh mẽ, như xuyên thấu mọi lớp mặt nạ. Nó ghim chặt Thảo, khiến cô ta không dám ngẩng đầu, chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, hệt như một kẻ tội đồ đang chờ phán xét. Từng thớ thịt trên cơ thể cô như đông cứng lại, không dám nhúc nhích.

Người đàn ông mặc đồ thợ xây chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao găm xuyên qua gương mặt tái nhợt của Ông Trịnh. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm căn phòng tiệc lộng lẫy, chỉ còn nghe tiếng những nhịp thở gấp gáp, nặng nề.

“Mảnh giấy… mà tên vệ sĩ khinh thường đã vo tròn và ném xuống đất,” Trịnh Lão Gia cất lời, giọng nói không quá lớn nhưng từng câu từng chữ như những viên đá lạnh lẽo rơi xuống, vang vọng khắp đại sảnh, “Đem nó đến đây cho ta.”

Cả người Ông Trịnh lập tức run rẩy bần bật. Hắn biết rõ đó là mảnh giấy gì, ký ức về khoảnh khắc hắn thờ ơ với người cha lấm lem bụi bặm vừa bị đuổi khỏi cửa vụt qua đầu. Khuôn mặt hắn tái xanh như tàu lá, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, thấm ướt lớp áo vest đắt tiền.

“Mau lên!” Trịnh Lão Gia gằn nhẹ một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo không rời khỏi Ông Trịnh. Chỉ một từ đó, nhưng sức nặng của nó khiến toàn bộ không khí như đóng băng.

“Vâng! Vâng, thưa cha!” Ông Trịnh giật mình hoàn hồn, vội vàng quay sang Quản gia, người đang đứng sững sờ cạnh đó. Hắn gần như hét lên trong sự hoảng loạn. “Mau! Mau đi tìm! Tìm bằng được mảnh giấy bị vứt ở cổng! Nhanh lên!”

Quản gia cũng không kém phần sợ hãi, vội vàng cúi đầu thật thấp, rồi quay gót chạy như bay ra khỏi căn phòng. Tiếng bước chân dồn dập của ông ta nhanh chóng tắt dần trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Căn biệt thự lại chìm vào một sự im lặng chết chóc. Toàn bộ Khách dự tiệc, từ những người thân cận nhất đến những người quen biết xã giao, đều nín thở, không ai dám hó hé lấy nửa lời. Họ trân trân nhìn Trịnh Lão Gia, ánh mắt hoang mang xen lẫn kinh hãi tột độ. Mọi cử động nhỏ nhất của ông đều bị theo dõi một cách căng thẳng, như thể mỗi hơi thở của ông đều có thể quyết định số phận của cả gia tộc Trịnh Gia. Không khí đặc quánh sự lo sợ, chờ đợi một phán quyết vô hình sắp giáng xuống.

Chỉ vài phút sau, tiếng bước chân hối hả lại vang lên, Quản gia xuất hiện ở ngưỡng cửa, khuôn mặt tái mét, hơi thở dồn dập. Trên tay ông ta là một mảnh giấy nhàu nát, cuộn tròn, đúng như Trịnh Lão Gia đã miêu tả. Bước chân Quản gia nặng nề như đeo chì, toàn thân ông run rẩy bần bật khi tiến lại gần Trịnh Lão Gia, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào ông, chỉ cúi gằm xuống đất.

“Thưa… thưa Lão Gia… đây ạ,” Quản gia lí nhí nói, cẩn trọng đặt mảnh giấy lên bàn trước mặt Trịnh Lão Gia, rồi lùi lại vài bước, như thể sợ hãi hơi thở của ông.

Trịnh Lão Gia không nói gì, ánh mắt ông vẫn lạnh lùng như băng. Ông từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy mảnh giấy. Từng cử chỉ của ông đều được Khách dự tiệc dõi theo trong sự nín thở. Ông chậm rãi mở từng nếp gấp nhăn nheo của tờ giấy. Mảnh giấy vốn trắng tinh giờ đã lấm lem bụi bẩn, dấu vân tay bám đầy.

Khi mảnh giấy được mở ra hoàn toàn, những con chữ viết tay đơn giản, hơi run rẩy hiện rõ mồn một. Phía dưới cùng, một dấu mộc đỏ thẫm của gia tộc Trịnh Gia nổi bật trên nền giấy. Không khí trong căn phòng tiệc đột nhiên trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.

Trịnh Lão Gia nhìn lướt qua nội dung trên tờ giấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua Ông Trịnh đang đứng như trời trồng, mặt cắt không còn một giọt máu.

“Đây là di chúc mà ta đã viết từ năm ngoái,” Trịnh Lão Gia cất lời, giọng nói đều đều nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp đại sảnh, “ngay sau khi ta quyết định rời đi.”

Lời nói của ông như một tiếng sét đánh ngang tai. Ông Trịnh, và toàn bộ Khách dự tiệc, đều đứng chết lặng. Một bản di chúc! Di chúc của Trịnh Lão Gia! Tất cả mọi người đều hiểu, khoảnh khắc này sẽ định đoạt số phận của cả tập đoàn Trịnh Gia, của cả một đế chế. Ánh mắt tham lam, sợ hãi, hoang mang giao nhau trong không khí, tất cả đổ dồn vào mảnh giấy nhàu nát trên tay Trịnh Lão Gia.

Ông Trịnh đứng sững sờ, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, hai mắt mở trừng trừng nhìn cha mình. Cổ họng ông khô khốc, giọng nói lắp bắp không thành tiếng.

“Cha… sao cha lại…” Ông Trịnh khó khăn thốt ra từng chữ, như thể mỗi từ là một viên đá mắc kẹt trong họng.

Trịnh Lão Gia không thèm liếc nhìn con trai, ánh mắt ông vẫn tập trung vào mảnh giấy nhàu nát trên tay. Ông ngắt lời Ông Trịnh một cách lạnh lùng, dứt khoát.

“Ta chưa nói xong.” Giọng ông vang lên, uy nghiêm và quyền lực, khiến Ông Trịnh phải nuốt khan, im bặt.

Cả đại sảnh vẫn chìm trong không khí nặng nề, tất cả Khách dự tiệc nín thở, chờ đợi. Trịnh Lão Gia từ từ giở từng trang của bản di chúc, chậm rãi và rõ ràng đọc lên từng điều khoản một.

“Điều khoản thứ nhất: Toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Trịnh Gia sẽ được chia đều cho các con cháu theo tỷ lệ…”

Ông Trịnh và Khách dự tiệc như bừng tỉnh, bắt đầu xôn xao to nhỏ. Một số người lén lút trao đổi ánh mắt tham lam, hy vọng được hưởng phần lớn. Ông Trịnh cũng thoáng hiện lên tia mừng rỡ trong mắt, nghĩ rằng cuối cùng quyền lực cũng sẽ về tay mình.

Nhưng Trịnh Lão Gia chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo không lộ một chút cảm xúc. Ông đọc tiếp, giọng nói vẫn đều đều, không một chút biểu cảm.

“…tùy thuộc vào việc đáp ứng các tiêu chuẩn đạo đức và trách nhiệm xã hội do Hội đồng Quản trị độc lập đánh giá hàng năm.”

Đám đông bắt đầu nhốn nháo. Tiêu chuẩn đạo đức? Đánh giá hàng năm? Điều này chưa từng có trong lịch sử gia tộc Trịnh Gia. Những ánh mắt tham lam lập tức chuyển sang nghi ngại, lo lắng.

Trịnh Lão Gia dừng lại một chút, như để cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người, rồi ông tiếp tục đọc, giọng nói đột nhiên trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết, như lưỡi dao cắt ngang không khí.

“Và điều khoản cuối cùng,” Trịnh Lão Gia nhấn mạnh từng chữ, “nếu bất kỳ cá nhân nào trong số con cháu, dâu rể không đáp ứng đủ các tiêu chuẩn đạo đức đã nêu, hoặc có hành vi làm tổn hại đến danh tiếng và giá trị cốt lõi của gia tộc… TOÀN BỘ tài sản của Tập đoàn Trịnh Gia, bao gồm cả quyền sở hữu và tài sản cá nhân của ta, sẽ được CHUYỂN GIAO HOÀN TOÀN cho Quỹ Từ Thiện Trịnh Gia, một quỹ phi lợi nhuận mới thành lập, để phục vụ mục đích an sinh xã hội.”

Không khí trong phòng đột nhiên đông đặc lại. Mắt Ông Trịnh trợn tròn, miệng há hốc, mặt cắt không còn giọt máu. Các Khách dự tiệc khác cũng chết lặng, có người suýt bật thành tiếng kêu kinh ngạc. Toàn bộ tài sản chuyển giao cho quỹ từ thiện? Điều đó có nghĩa là họ sẽ không được gì cả! Nếu họ không đạt “tiêu chuẩn đạo đức”? Trịnh Lão Gia đang muốn làm gì? Một sự hoảng loạn tột độ bắt đầu len lỏi trong từng ánh mắt, từng hơi thở. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn chằm chằm vào Trịnh Lão Gia, người đàn ông đang nắm giữ số phận của tất cả.

Không khí trong phòng vẫn đặc quánh. Mọi ánh mắt đầy hoảng loạn đổ dồn vào Trịnh Lão Gia. Đúng lúc đó, từ giữa đám Khách dự tiệc, một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ ngoài bảnh bao, nhưng đôi mắt hiện rõ sự kiêu ngạo và bất cần, đột nhiên đứng phắt dậy. Đó là Long, một người cháu trai nổi tiếng ăn chơi trác táng, khinh thường người nghèo khó và luôn tự cho mình là trung tâm. Gương mặt Long tái mét, lộ rõ sự phẫn nộ xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ khi khối tài sản khổng lồ đang vuột khỏi tầm tay. Anh ta chỉ vào tờ di chúc trên tay Trịnh Lão Gia, giọng nói cất lên gay gắt, chói tai, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

“Không thể nào! Ông muốn tước đoạt công sức của chúng tôi ư? Chuyện này thật vô lý!” Long hét lên, hai tay nắm chặt, khớp xương trắng bệch. Anh ta cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Suốt bao năm qua, anh ta đã quen với cuộc sống xa hoa, với suy nghĩ rằng tài sản của Trịnh Gia nghiễm nhiên là của mình. Giờ đây, một tờ di chúc vô lý như vậy lại đe dọa tước đi tất cả. Sự tức giận bùng lên dữ dội trong lòng Long, trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng khi viễn cảnh nghèo khó, không tiền bạc đột ngột hiện ra.

Trịnh Lão Gia vẫn bình thản. Nụ cười nhạt thếch trên môi Long chợt tắt ngấm khi ông Trịnh từ tốn hạ tờ di chúc xuống bàn, rồi chậm rãi, lạnh lùng hướng ánh mắt sắc như dao cau về phía Long. Không một chút dao động, không một tia cảm xúc. Cả căn phòng như nín thở chờ đợi lời phán xét.

Ông Trịnh giơ ngón tay trỏ, chỉ thẳng vào Long, mỗi lời thốt ra như một nhát dao găm sâu vào sự tự mãn của gã cháu trai: “Ngươi nói vô lý? Công sức? Ta nói cho ngươi biết, Long à. Ngươi đã bao giờ bỏ ra một chút công sức nào cho cái gia nghiệp này chưa? Hay chỉ quen thói ăn chơi trác táng, phá phách, bòn rút của công ty để phục vụ cho những thú vui hoang đàng của mình?”

Long tái mặt, lắp bắp, đôi mắt đảo liên hồi cố tìm lời biện minh nhưng cổ họng khô khốc.

Ông Trịnh không đợi. Giọng ông càng lúc càng trầm xuống, nhưng lại đầy sức nặng, vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng: “Từ việc ngươi dùng tiền quỹ marketing của tập đoàn để bao nuôi đám người mẫu chân dài ở những buổi tiệc thác loạn tại khu resort X, cho đến việc cấu kết với nhà cung cấp Y để thổi phồng giá trị hợp đồng, rút ruột hàng tỷ đồng mỗi năm. Hay là việc ngươi đã chỉ đạo bộ phận kế toán tạo ra những khoản chi khống, chuyển tiền vào tài khoản cá nhân đứng tên người thân ở nước ngoài? Rồi việc ngươi đã bán tháo những lô đất vàng của công ty với giá rẻ mạt cho các đối tác của mình để hưởng lợi ‘hoa hồng’ không nhỏ?”

Mỗi lời ông Trịnh nói ra là một đòn giáng mạnh vào Long, khiến gã co rúm lại, mồ hôi túa ra trên trán. Những Khách dự tiệc xung quanh thì thầm, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khinh bỉ.

Ông Trịnh cuối cùng chốt lại, giọng nói đanh thép, vang như sấm: “Đừng nghĩ ta già rồi thì không biết gì. Ta biết hết tất cả những gì các ngươi đã làm! Từ những đồng tiền các ngươi đã bòn rút, cho đến những âm mưu các ngươi đã ấp ủ!”

Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa sổ rộng lớn. Những Khách dự tiệc, những khuôn mặt rạng rỡ vừa mới đây còn cười nói, giờ đây đều tái mét, cúi gằm mặt. Không ai dám ho hé một lời, không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ông Trịnh. Nụ cười chế giễu đã đông cứng trên môi Long, gã đứng như trời trồng, toàn thân run rẩy, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không.

Ông Trịnh, người vừa dứt lời phán xét, cũng không lên tiếng nữa. Ông vẫn đứng thẳng, nhưng ánh mắt sắc lạnh ban nãy chợt trở nên đục ngầu, chất chứa một nỗi đau giằng xé. Ông nhìn quanh một lượt, từ Long đang co rúm, đến những Khách dự tiệc đang cố gắng trở nên vô hình. Mỗi khuôn mặt cúi gằm, mỗi ánh mắt lảng tránh, đều như một nhát dao cứa vào lòng ông.

Tất cả là lỗi của ông. Ông Trịnh thầm nhủ. Tất cả những sa đọa này, sự tham lam và ích kỷ này, đều xuất phát từ chính sự buông lỏng của ông. Ông đã quá mải mê với việc xây dựng Tập đoàn Trịnh Gia thành một đế chế bất động sản lẫy lừng, mà quên đi việc bồi đắp nền tảng đạo đức cho thế hệ sau. Ông đã biến họ thành những kẻ phụ thuộc vào vật chất, những con rối của đồng tiền, thay vì những con người có trí tuệ và nhân cách.

Ông Trịnh chậm rãi cúi đầu. Cái cúi đầu nặng trĩu, không phải vì hổ thẹn trước những gì Long đã làm, mà vì nỗi đau đớn nhận ra sai lầm cốt lõi của chính mình. Ông đã thất bại. Một thất bại to lớn hơn bất kỳ thành công nào của Tập đoàn Trịnh Gia. Đau đớn và hối hận bóp nghẹt lồng ngực. Ông đã tự tay tạo ra một thế hệ chỉ biết sống vì vật chất, đẩy chúng sa đọa vào vòng xoáy kim tiền không lối thoát. Sự im lặng bao trùm khắp Bên trong căn biệt thự lúc này chính là bản án nặng nề nhất dành cho ông.

Ông Trịnh vẫn cúi đầu, nỗi hối hận giằng xé. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực ông, xé toạc màn im lặng đang đè nặng căn phòng. Ông Trịnh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đã lấy lại sự sắc bén quen thuộc, nhưng sâu thẳm vẫn còn vương vấn nỗi đau. Ông đưa tay, khẽ gấp lại tập di chúc đặt trên bàn. Âm thanh giấy sột soạt nhỏ nhoi vang vọng như tiếng xét xử.

Ông Trịnh nhìn thẳng vào những Khách dự tiệc đang run rẩy, những con cháu đang co rúm. Giọng ông trầm ấm nhưng vang dội, mỗi từ như một nhát búa đóng xuống.

“Ta đã suy nghĩ rất kỹ…” Ông bắt đầu, từng chữ như xuyên thấu tâm can của những người đang nghe. “Về quỹ từ thiện mà ta đã tuyên bố trước đó…”

Tất cả Khách dự tiệc, bao gồm cả Long, đều ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy căng thẳng. Liệu có phải ông Trịnh sẽ hủy bỏ tất cả?

“…Ta sẽ rút lại quyết định đó.” Ông Trịnh dứt khoạc tuyên bố. Một làn sóng xì xào nhỏ chạy khắp phòng, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt của ông dập tắt.

“Tuy nhiên,” ông nói tiếp, giọng nói vang lên kiên định, “Đó chỉ là phần mở đầu.”

“Kể từ hôm nay, toàn bộ ban lãnh đạo và cơ cấu quản lý của Tập đoàn Trịnh Gia sẽ được thay đổi triệt để.”

Một sự chấn động mạnh mẽ lan tỏa. Những khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, những tiếng thở hổn hển vang lên. Mọi quyền lực, mọi vị trí béo bở mà họ đang nắm giữ, hoặc đang thèm khát, bỗng chốc trở nên lung lay.

Ông Trịnh đưa ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người đều mang một vẻ hoang mang, sợ hãi riêng.

“Và ta sẽ trao toàn bộ quyền lực, toàn bộ trọng trách điều hành Trịnh Gia, cho một người cháu. Một người cháu đã được ta bí mật theo dõi bấy lâu nay. Một người cháu có phẩm chất tốt nhất, không bị vấy bẩn bởi sự tham lam và ích kỷ của các người!”

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên hỗn loạn với những tiếng thì thầm, những ánh mắt dò xét nhau. Ai? Ai là người đó? Long mở to mắt, hy vọng xen lẫn nghi ngờ.

Ông Trịnh giơ tay lên, ra hiệu cho tất cả im lặng. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của những người đang đứng đó.

Ông Trịnh hít một hơi thật sâu, ánh mắt cương nghị như dao. “Kể từ hôm nay, Trịnh Gia sẽ phải thay đổi tận gốc rễ!”

Cả căn phòng chìm trong sự ngỡ ngàng tột độ, mỗi `Khách dự tiệc` đều cảm thấy như vừa bị một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực. Không ai hiểu nổi chuyện gì đang thực sự diễn ra. Vừa rồi, Ông Trịnh, vị Chủ tịch quyền lực, đã đưa ra những tuyên bố long trời lở đất, định đoạt số phận của cả một đế chế. Nhưng rồi, ông lại quay sang một hướng khác, ánh mắt chất chứa nỗi thống khổ và sự hạ mình mà chưa ai từng thấy.

Ông Trịnh, Chủ tịch Tập đoàn, từ từ đứng thẳng dậy khỏi vị trí chủ tọa, nhưng rồi lại chậm rãi cúi mình thật sâu. Ánh mắt ông dán chặt vào bóng hình `Người đàn ông mặc đồ thợ xây` đang đứng lặng lẽ ở một góc phòng, giữa những `Khách dự tiệc` đang xì xào, hoảng loạn. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm không gian, chỉ còn nghe tiếng nuốt nước bọt khan của những người chứng kiến.

“Con… con xin lỗi, thưa cha.” Giọng Ông Trịnh run rẩy, đầy hối hận.

Lời “thưa cha” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những `Khách dự tiệc`. Họ đồng loạt quay nhìn về phía `Người đàn ông mặc đồ thợ xây` lấm lem, người mà họ đã khinh miệt, xua đuổi chỉ vài giờ trước. Những ánh mắt kinh hoàng, không thể tin vào những gì đang diễn ra, như thể nhìn thấy một vị thần quyền năng hiện hữu giữa trần gian.

Ông Trịnh ngẩng đầu lên một chút, nhưng vẫn giữ tư thế cúi mình, giọng quả quyết hơn. “Con đã hiểu rõ tất cả. Con sẽ hoàn toàn tuân thủ mọi quyết định của cha… dù cho con có phải mất đi bất cứ quyền lực nào mà con đang nắm giữ.”

Một làn sóng chấn động mạnh mẽ hơn nữa lan tỏa khắp căn phòng. Sự hy vọng, tham vọng hay cả những âm mưu thầm kín của các `Khách dự tiệc` đã hoàn toàn sụp đổ. Họ biết, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu, và họ không hề có tiếng nói trong đó. Mọi quyền lực thực sự, hóa ra, lại nằm trong tay người đàn ông mà họ đã không ngừng miệt thị.

Ông Trịnh từ từ đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào `Người đàn ông mặc đồ thợ xây`, ánh mắt cương nghị nhưng đầy thành kính. “Con đã hiểu, thưa cha. Con sẽ sửa chữa sai lầm của mình và đưa Trịnh Gia trở lại đúng quỹ đạo.”

Lời tuyên bố của Ông Trịnh không chỉ là lời sám hối, mà còn là một cam kết sắt đá, một lời thề nguyện trước mặt tất cả những kẻ từng khinh miệt cha mình. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn những ánh mắt bàng hoàng, kinh hãi của những `Khách dự tiệc` đang đổ dồn vào `Người đàn ông mặc đồ thợ xây` lấm lem. Ông ấy, kẻ bị xem thường, nay lại là trung tâm của mọi quyền lực, của sự thật và công lý.

Cả căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn những ánh mắt bàng hoàng, kinh hãi của những Khách dự tiệc đang đổ dồn vào Người đàn ông mặc đồ thợ xây lấm lem. Ông ấy, kẻ bị xem thường, nay lại là trung tâm của mọi quyền lực, của sự thật và công lý.

Người đàn ông mặc đồ thợ xây khẽ gật đầu, ánh mắt ông không chứa sự đắc thắng hay phẫn nộ, mà chỉ là một vẻ thâm trầm, sâu sắc. Ông không đáp lời Ông Trịnh, chỉ lặng lẽ quay lưng, bước chầm chậm về phía cửa ra vào. Từng bước chân của ông dường như mang theo sức nặng của một lời phán quyết, của một chương đã khép lại. Ông Trịnh đứng bất động, nhìn theo bóng lưng cha mình, dáng vẻ cung kính và nặng trĩu. Ông muốn nói điều gì đó, muốn níu giữ, nhưng một lực vô hình dường như đã ngăn lại tất cả.

Những Khách dự tiệc còn lại trong căn biệt thự thì hoàn toàn chết lặng. Họ nhìn Người đàn ông mặc đồ thợ xây đi khỏi mà không dám hó hé nửa lời. Khuôn mặt họ tái mét, những nụ cười chế giễu, những lời thì thầm khinh miệt giờ đây biến thành nỗi sợ hãi tột độ và sự hối hận muộn màng. Họ đã xúc phạm một người đàn ông quyền lực hơn tất cả những gì họ có thể tưởng tượng. Một tương lai bất định đang chờ đón họ, một tương lai mà địa vị và danh vọng của họ có thể tan biến bất cứ lúc nào dưới sự định đoạt của người đàn ông mặc đồ thợ xây ấy.

Khi Người đàn ông mặc đồ thợ xây bước ra khỏi cánh cửa biệt thự, không quay đầu nhìn lại, một làn gió nhẹ lùa vào, mang theo sự tĩnh lặng đến rợn người. Buổi tiệc sinh nhật đã kết thúc, nhưng dư âm của nó sẽ còn vang vọng mãi trong mỗi thành viên của Trịnh Gia, và cả những Khách dự tiệc chứng kiến đêm nay. Ông Trịnh vẫn đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt thất thần nhìn về phía cha mình đã đi khuất. Đế chế Trịnh Gia, sau đêm nay, sẽ không còn là Trịnh Gia của ngày hôm qua.

Sau khi Người đàn ông mặc đồ thợ xây đã đi xa, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và những ánh mắt bàng hoàng của những Khách dự tiệc, căn biệt thự chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Không còn tiếng nhạc xập xình, không còn những tiếng cười nói giả tạo, chỉ còn lại sự nặng nề của những suy tư và dằn vặt. Ông Trịnh, Chủ tịch Tập đoàn, đứng giữa căn phòng rộng lớn, cảm thấy một khoảng trống mênh mông trong lòng. Những lời nói của cha, sự cúi mình của chính ông, tất cả đã phơi bày một sự thật đau đớn: quyền lực và danh vọng mà ông từng cố công gây dựng, hóa ra lại mong manh đến thế. Chúng không thể mua được sự tôn trọng thực sự, càng không thể bù đắp cho những giá trị gia đình đã bị lãng quên.

Đêm đó, không một ai trong Trịnh Gia có thể ngủ yên. Bài học về lòng hiếu thảo, về đạo đức gia đình và sự khiêm nhường đã được khắc sâu bằng một cú sốc không thể ngờ tới. Tập đoàn Trịnh Gia đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, không chỉ về mặt cơ cấu mà còn về triết lý hoạt động. Có lẽ, đây là thời điểm để nhìn lại, để định nghĩa lại những gì thực sự quan trọng. Sự bình thản của Người đàn ông mặc đồ thợ xây khi rời đi, giống như một sự tha thứ thầm lặng, một cơ hội để làm lại, nhưng cũng là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng công lý và tình thân luôn có tiếng nói cuối cùng. Trịnh Gia sẽ phải học cách hàn gắn, không phải bằng tiền bạc hay địa vị, mà bằng tình yêu thương và sự hối cải chân thành, để một ngày nào đó, họ có thể tìm lại được sự bình yên đích thực, như chính người cha đã bình thản quay lưng bước đi trong đêm tối.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*