Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li:;ệt giường, vợ mới về thăm nhưng lại…
Suốt hai năm chung sống, tôi chưa từng gửi về cho bố mẹ một đồng nào.
Nghe thì vô lý, nhưng đó là sự thật.
Không phải vì tôi không có tiền. Cũng không phải vì tôi không thương bố mẹ. Mà là vì… tôi không dám.
Vợ tôi là người giữ toàn bộ tài chính trong nhà. Lương tháng của tôi bao nhiêu, thưởng bao nhiêu, tiêu gì, mua gì—tất cả đều phải “báo cáo”. Ban đầu, tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Cô ấy nói quản lý để tiết kiệm, để lo cho tương lai, cho con cái sau này. Tôi tin.
Nhưng dần dần, mọi thứ trở nên ngột ngạt.
Tôi muốn mua một cái áo mới cũng phải hỏi. Muốn đi uống cà phê với bạn cũng phải giải thích. Có lần tôi lén gửi về quê cho mẹ 500 nghìn—chỉ là chút tiền nhỏ thôi, nhưng khi vợ phát hiện, cô ấy làm ầm lên như thể tôi vừa làm chuyện gì ghê gớm lắm.
“Anh lấy tiền ở đâu ra?” cô ấy hỏi, giọng lạnh tanh.
“Tôi… để dành.”
“Để dành? Tức là anh giấu tiền tôi?”
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt như muốn xuyên thấu.

“Anh có biết chúng ta đang phải tiết kiệm để mua nhà không? Anh có biết mỗi tháng chi tiêu bao nhiêu không? Hay anh chỉ biết nghĩ đến nhà anh thôi?”
Câu nói đó… khiến tôi im lặng.
Không phải vì tôi thấy mình sai.
Mà vì tôi không muốn cãi nhau.
Tôi chọn cách… nhịn.
Và rồi, tôi không gửi tiền về nữa.
Mỗi lần mẹ gọi hỏi: “Dạo này con có khỏe không?”, tôi chỉ trả lời qua loa. Bà không hỏi tiền. Chưa bao giờ hỏi. Nhưng tôi biết… ở quê, cuộc sống của bố mẹ không dễ dàng gì.
Bố tôi già rồi, sức khỏe yếu. Mẹ thì quanh năm đau lưng, vẫn phải cố gắng làm lụng.
Có lần, mẹ nói đùa:
“Bao giờ con giàu thì nhớ cho mẹ ít tiền tiêu vặt nhé.”
Tôi cười.
Nhưng sau đó… thấy nghẹn.
Hai năm.
Hai năm tôi sống trong một cuộc hôn nhân mà mọi thứ đều “ổn định”—trên bề mặt.
Cho đến một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ em gái.
“Anh ơi… mẹ nhập viện rồi.”
Tim tôi thắt lại.
“Sao vậy?”
“Bác sĩ nói mẹ bị tai biến… giờ liệt nửa người rồi…”
Tôi chết lặng.
Ngay chiều hôm đó, tôi xin nghỉ làm, bắt xe về quê.
Vợ tôi ban đầu không đồng ý.
“Anh đi thì công việc ai làm? Cuối tháng còn dự án.”
“Tôi phải về. Mẹ tôi đang nằm viện.”
Cô ấy im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Thế thì đi nhanh rồi về. Đừng ở lâu.”
Câu nói đó… khiến tôi có gì đó vỡ ra trong lòng.
Nhưng tôi không nói gì.
Tôi về đến bệnh viện thì trời đã tối. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tiếng máy móc kêu đều đều.
Mẹ tôi nằm đó.
Gầy hơn rất nhiều.
Nửa người bên trái gần như không cử động được.
Khi thấy tôi, bà cố gắng cười.
“Con… về rồi à…”
Giọng bà méo mó, không còn rõ ràng như trước.
Tôi nắm tay bà.
Lạnh.
“Con xin lỗi… con về muộn…”
Mẹ lắc đầu.
“Không… sao…”
Tôi quay sang em gái.
“Nằm đây lâu chưa?”
“Ba ngày rồi. Nhà mình… không có tiền nên chỉ điều trị cầm chừng…”
Câu nói đó như một cú tát.
Ba ngày.
Ba ngày mẹ nằm viện… mà tôi không biết.
Không phải vì họ không báo.
Mà vì… họ sợ tôi khó xử.
Tôi đứng đó, nhìn mẹ, nhìn căn phòng bệnh đơn sơ, rồi nghĩ đến những con số trong tài khoản ngân hàng—những con số mà tôi không có quyền sử dụng.
Tối hôm đó, tôi gọi cho vợ.
“Mẹ tôi cần tiền để điều trị.”
Cô ấy im lặng một lúc.
Rồi hỏi:
“Bao nhiêu?”
“Tạm thời… khoảng 20 triệu.”
“Không có.”
Câu trả lời nhanh gọn.
“Tài khoản tiết kiệm là để mua nhà. Không thể đụng vào.”
“Nhưng mẹ tôi đang nằm viện!”
“Tôi hiểu. Nhưng anh cũng phải hiểu cho gia đình mình.”
“Gia đình mình?” tôi lặp lại.
“Đúng. Anh không thể vì bên nội mà bỏ hết kế hoạch của chúng ta.”
Tôi cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Vậy còn mẹ tôi thì sao?”
Cô ấy không trả lời.
Tôi cúp máy.
Đêm đó, tôi ngồi bên giường bệnh của mẹ, không ngủ.

Sáng hôm sau, vợ tôi về quê.
Cô ấy bước vào phòng bệnh, ăn mặc gọn gàng, tay cầm túi xách hàng hiệu—nổi bật giữa không gian chật chội và cũ kỹ.
“Chào mẹ.”
Giọng cô ấy nhẹ nhàng, lịch sự.
Mẹ tôi cố gắng gật đầu.
“Con… dâu…”
Tôi đứng bên cạnh, không nói gì.
Vợ tôi nhìn quanh phòng, ánh mắt thoáng qua một chút… khó chịu.
“Điều kiện ở đây… không tốt lắm.”
Cô ấy nói nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe.
Rồi cô ấy quay sang tôi:
“Anh ra ngoài, em muốn nói chuyện riêng với mẹ.”
Tôi do dự.
Nhưng rồi cũng bước ra.
Tôi đứng ngoài hành lang, lòng nóng như lửa đốt.
Khoảng mười lăm phút sau, cô ấy gọi tôi vào.
Mẹ tôi… đang khóc.
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt gầy gò.
Tim tôi thắt lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi hỏi.
Mẹ không trả lời.
Chỉ quay mặt đi.
Tôi nhìn vợ.
“Em nói gì với mẹ?”
Cô ấy bình thản:
“Em chỉ nói sự thật.”
“Sự thật gì?”
“Rằng chúng ta không có khả năng chu cấp lâu dài. Rằng nếu điều trị tiếp sẽ rất tốn kém, mà khả năng hồi phục cũng không cao…”
Tôi chết lặng.
“Em… bảo mẹ tôi… bỏ điều trị?”
“Em chỉ khuyên thôi,” cô ấy nhún vai. “Đó cũng là một lựa chọn hợp lý.”
Tôi nhìn cô ấy.
Người phụ nữ mà tôi đã sống chung hai năm.
Người mà tôi từng nghĩ là sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.
Bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ.
“Mẹ tôi vẫn còn sống,” tôi nói, giọng run lên.
“Nhưng sống thế này… có ý nghĩa gì?” cô ấy đáp lại.
Câu nói đó…
Khiến tôi mất kiểm soát.
“Im đi!”
Tôi quát.
Cả phòng bệnh im bặt.
Vợ tôi sững sờ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi lớn tiếng với cô ấy.
“Từ lúc nào… em có quyền quyết định mẹ tôi nên sống hay nên chết?”
Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt không còn chút tình cảm nào.
“Em không có quyền.”
Cô ấy định nói gì đó.
Nhưng rồi im lặng.
Tôi quay sang mẹ.
“Con sẽ lo. Mẹ đừng lo gì cả.”
Mẹ nắm tay tôi, lắc đầu.
“Đừng… tốn tiền…”
Tôi siết chặt tay bà.
“Con có tiền.”
Nói xong câu đó, tôi như vừa đưa ra một quyết định.
Một quyết định mà lẽ ra tôi nên làm từ lâu.
Tôi quay sang vợ.
“Chúng ta nói chuyện.”
Ra ngoài hành lang, tôi nhìn thẳng vào cô ấy.
“Tôi sẽ rút tiền tiết kiệm.”
“Anh dám?” cô ấy hỏi, giọng lạnh lẽo.
“Tôi dám.”
“Đó là tiền chung!”
“Đó là tiền tôi làm ra.”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Nếu anh làm vậy… chúng ta coi như xong.”
Cô ấy nói.
Tôi im lặng vài giây.
Rồi gật đầu.
“Vậy thì xong.”
Cô ấy nhìn tôi, không tin vào tai mình.
“Anh chọn mẹ anh… thay vì gia đình này?”
Tôi nhìn cô ấy.
Chậm rãi đáp:
“Gia đình không phải là nơi bắt tôi phải bỏ rơi mẹ mình.”
Câu chuyện của tôi, khi kể ra, luôn khiến người ta tranh cãi.
Có người nói vợ tôi thực tế.
Rằng cô ấy chỉ đang bảo vệ tương lai của hai vợ chồng.
Có người nói tôi nhu nhược suốt hai năm.
Rằng tôi đã để mọi thứ đi quá xa.
Cũng có người hỏi tôi:
“Nếu mẹ anh không qua khỏi… thì anh có hối hận vì đã đánh đổi cuộc hôn nhân không?”
Tôi không biết.
Thật lòng.
Nhưng tôi biết một điều:
Nếu ngày hôm đó tôi không đứng lên…
Thì cả đời này, tôi sẽ không bao giờ dám nhìn lại chính mình.
Mẹ tôi sau đó được chuyển lên bệnh viện tuyến trên. Việc điều trị rất tốn kém. Tôi phải bán xe, rút hết tiền tiết kiệm, vay mượn thêm.
Còn cuộc hôn nhân của tôi…
Kết thúc.
Không ồn ào.
Không nước mắt.
Chỉ là hai con người… không còn chung đường.
Đôi khi tôi nghĩ, giá như tôi can đảm hơn sớm một chút.
Giá như ngay từ đầu, tôi không để ai đó quyết định thay mình…
Thì có lẽ, tôi đã không phải trả một cái giá đắt như vậy.
Nhưng cuộc đời không có “giá như”.
Chỉ có lựa chọn.
Và tôi… cuối cùng cũng đã chọn.
Leave a Reply