Sự u:ất ngh:ẹ:n dâng trào khi mẹ chồng thản nhiên nói “ch:ế:t làm sao được” về bệnh tình của mẹ tôi. Sáng hôm sau, chính bà cũng ngã bệnh. Tôi đã im lặng xếp đồ về nhà ngoại và buông một lời nói khiến mẹ chồng tôi ch:ế:t lặng, phản ánh sự vô tâm của bà.
Đã gần mười giờ đêm, cái lạnh ẩm ướt của đêm đầu đông len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng căn bếp nhà bà Nguyệt vẫn hừng hực. Hằng, dâu trưởng của nhà, đang cặm cụi thái hành tăm cho nồi cháo tôm. Mùi thơm của hành phi và gạo nếp quyện vào nhau, làm dịu đi không khí căng thẳng thường trực trong ngôi nhà này.
Chuông điện thoại của Hằng reo lên, cắt ngang tiếng xì xèo của dầu ăn. Là chị gái cô. Hằng vội vàng lau tay vào tạp dề, tim đập thình thịch một cách vô cớ.

“Alo, chị à?”
Giọng chị gái cô ở đầu dây bên kia nghẹn lại, r:un r:ẩy: “Hằng ơi… Mẹ bị nặng rồi. Bác sĩ nói… phải chuẩn bị tinh thần.”
Chiếc dao trên tay Hằng rơi xuống mặt thớt với một tiếng “cạch” khô khốc. Cả người cô như bị rút hết sức lực. Mẹ cô, người phụ nữ tần tảo một đời, giờ lại nằm giữa ranh giới sinh t:ử. Nước mắt Hằng trào ra, nóng hổi, làm nhòe đi ánh đèn vàng vọt.
Đúng lúc đó, bà Nguyệt, mẹ chồng Hằng, từ phòng khách bước vào. Bà khoác chiếc áo choàng lụa đắt tiền, khuôn mặt vốn đã khắc khổ nay càng thêm vẻ lạnh lùng khi nhìn thấy bộ dạng th:ảm h:ại của con dâu.
“Gì mà ầm ĩ giữa đêm khuya thế hả? Tưởng nhà có ch:á:y à?” Bà Nguyệt buông một câu, giọng sắc như dao, kèm theo cái liếc mắt khi:nh mi:ệ:t về phía chiếc điện thoại đang phát ra tiếng khóc thút thít.
Hằng cố gắng nuốt xuống những tiếng n:ấc ngh:ẹ:n, r:un r:ẩy nói: “Mẹ… Mẹ ơi, mẹ con… bà ấy bị bệnh nặng lắm rồi. Bác sĩ… nói không qua khỏi.”
Bà Nguyệt dừng lại, bàn tay đang định với lấy ấm trà khựng lại giữa không trung. Hằng ngước nhìn, mong chờ một chút sự đồng cảm, một lời an ủi, dù là giả tạo, từ người phụ nữ đã làm mẹ chồng cô gần mười năm.
Thay vào đó, bà Nguyệt nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ m:ỉ:a m:a:i, lạnh lẽo hơn cả sương đêm: “Chà, hóa ra là bệnh hiểm ngh:è:o à? Thôi kệ đi. Người già, ai mà chẳng phải ch:ế:t. Có gì mà phải làm lo:ạ:n lên thế? Cậu mợ cô còn khỏe re, ch:ế:t làm sao được? Cô lo làm xong nồi cháo đi, rồi mang lên phòng cho chồng cô. Đừng có lấy lý do linh tinh để trốn việc nhà.”
Câu nói của bà Nguyệt như một nh:á:t d:a:o đ:â:m thẳng vào tim Hằng. Cô cảm thấy lồng ngực mình bị b:ó:p ngh:ẹ:t, một sự u:ất ngh:ẹ:n không thể tả xi:ết dâng trào. Những giọt nước mắt nóng hổi lúc trước giờ trở nên lạnh băng, hóa thành sự c:ă:m ph:ẫn và thất vọng tột cùng.
“Mẹ… mẹ nói gì cơ?” Giọng Hằng khản đặc, lạc đi, như thể cô không tin vào những gì mình vừa nghe.
Bà Nguyệt nhún vai, thản nhiên xoa tay vào nhau: “Tôi nói gì thì cô nghe rõ rồi đấy. Đừng có giả vờ ngây thơ. Con dâu là phải lo cho nhà chồng, chứ cứ bám ri:ết lấy cái nhà mẹ đ:ẻ mãi thì làm sao mà khá được? Suốt ngày chỉ thấy ốm đau, bệnh tật. Cô mà cứ ôm rịt cái xui xẻo ấy vào người thì đừng trách sao tôi không vừa mắt.” Bà vừa nói vừa điềm nhiên rót trà, không hề nhìn vào khuôn mặt đang t:ái m:ét của con dâu.
Sự vô cảm, đ:ộ:c á:c và thái độ bề trên của bà Nguyệt đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của Hằng. Mười năm làm dâu, cô đã cắn răng chịu đựng những lời c:a:y nghi:ệ:t, những sự xét nét vô lý, những yêu cầu oái oăm của mẹ chồng. Cô đã chấp nhận làm một cái bóng, một người giúp việc không công để đổi lấy sự yên ấm hão huyền cho gia đình nhỏ của mình. Nhưng đêm nay, trước cái chết đang cận kề của mẹ ruột, sự tàn nhẫn của bà Nguyệt đã trở thành giọt nước tràn ly.
Hằng siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén cơn bão tố đang gầm thét trong lòng. Cô nhìn thẳng vào mẹ chồng, ánh mắt đã không còn sự nhẫn nhịn hay sợ hãi, mà chỉ còn là một sự kiên quyết lạnh lùng: “Vâng. Con đã nghe rõ. Con sẽ làm xong nồi cháo.”
Sau câu nói đó, Hằng quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình. Không khí trong bếp đặc quánh lại, căng như dây đàn. Bà Nguyệt cảm thấy hơi khó chịu trước thái độ khác thường của con dâu, nhưng bà gạt đi, cho rằng Hằng chỉ đang giận dỗi vì chuyện mẹ đ:ẻ.
Đêm đó, Hằng thức trắng. Cô nằm cạnh chồng, anh Tuấn, nhưng đầu óc cô quay cuồng. Cô nghĩ về mẹ, về những năm tháng mẹ vất vả nuôi cô khôn lớn, và nghĩ về bà Nguyệt, về những lời lẽ t:àn nh:ẫn đã gieo vào lòng cô một vết thương không bao giờ lành.
Sáng hôm sau, khi tiếng gà gáy vang lên, một sự kiện không ngờ đã xảy ra.
Sáng hôm sau, khi tiếng gà gáy còn chưa dứt hẳn, một tiếng động mạnh vang lên từ phòng khách.
“Rầm!”
Hằng giật mình bật dậy. Cô chạy vội ra ngoài thì thấy bà Nguyệt đang nằm sõng soài dưới nền gạch lạnh, tay ôm ngực, mặt tái mét, hơi thở gấp gáp. Chiếc tách trà vỡ tan bên cạnh, nước trà loang lổ như một điềm báo chẳng lành.
“Bà… bà sao vậy?” – giọng Hằng bình thản đến lạ.
Anh Tuấn từ trong phòng lao ra, hốt hoảng:
“Mẹ! Mẹ ơi!”
Anh quỳ xuống lay người bà Nguyệt, giọng run rẩy:
“Mẹ nói đi! Mẹ đau ở đâu?”
Bà Nguyệt cố mở mắt, môi run lên:
“Ngực… khó thở… gọi… bác sĩ…”
Không khí trong nhà lập tức đảo lộn. Người giúp việc cuống cuồng gọi cấp cứu. Anh Tuấn vừa đỡ mẹ vừa liên tục gọi tên bà trong hoảng loạn.
Chỉ có Hằng là đứng lặng.
Cô nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng không còn sóng gió như đêm qua. Không còn nước mắt. Không còn đau đớn. Chỉ còn một sự lạnh lẽo đến tĩnh lặng.
Xe cấp cứu đến, đưa bà Nguyệt vào viện. Anh Tuấn vội vã đi theo, quên cả quay lại nhìn vợ.
Cánh cửa đóng sập.
Căn nhà rộng lớn bỗng im phăng phắc.
Hằng quay vào phòng, mở tủ, lấy ra chiếc vali nhỏ. Từng bộ quần áo được gấp gọn gàng. Những món đồ cá nhân ít ỏi – như chính vị trí của cô trong ngôi nhà này – được xếp vào một cách dứt khoát.
Không do dự.
Không ngoái lại.
Khi kéo vali ra phòng khách, cô dừng lại một chút. Ánh mắt lướt qua căn bếp – nơi cô đã đứng suốt mười năm, qua từng bữa ăn, từng lời mắng nhiếc, từng lần nuốt nước mắt vào trong.
Cô khẽ cười.
Một nụ cười nhạt.
Đúng lúc đó, điện thoại reo. Là anh Tuấn.
Hằng bắt máy.
“Em à… mẹ đang cấp cứu… bác sĩ nói tình hình không tốt… em vào viện ngay đi!”
Giọng anh gấp gáp, hoảng loạn – giống hệt giọng cô tối qua.
Hằng im lặng vài giây.
Rồi cô nói, giọng nhẹ như không:
“Người già… ai mà chẳng phải chết.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Hằng tiếp lời, chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
“Anh lo cho mẹ anh đi. Còn em… em phải về với mẹ em. Bà ấy đang cần em hơn.”
“Em… em nói gì vậy?” – giọng Tuấn nghẹn lại, không tin nổi.
Hằng siết chặt tay cầm vali, ánh mắt lạnh đi:
“À… mà chắc không sao đâu. Mẹ anh còn khỏe re mà. Chết làm sao được.”
Một khoảng lặng dài.
Đủ để những lời nói đêm qua của bà Nguyệt quay trở lại – nguyên vẹn, sắc lạnh.
Ở đầu dây bên kia, Tuấn chết lặng.
Không phải vì giận.
Mà vì lần đầu tiên, anh nghe thấy chính sự vô tâm của gia đình mình… vang lên từ miệng người vợ đã nhẫn nhịn suốt mười năm.
Hằng cúp máy.
Không thêm một lời nào.
Cô kéo vali, bước ra khỏi căn nhà.
Cánh cửa khép lại phía sau – dứt khoát, nhẹ tênh.
Ngoài trời, gió đầu đông vẫn lạnh.
Nhưng lần này, Hằng không còn thấy rét.
Vì trong lòng cô, thứ lạnh nhất… đã ở lại phía sau rồi.
Leave a Reply