Sáng sớm bảnh mắt ra đã thấy mẹ đ:ẻ đến ngồi ngay ở trước cổng, tay cầm 2 con gà, 1 con vịt
Sáng sớm, tiếng gà kêu quang quác trước cổng khiến tôi bực bội. Vừa mở cửa ra, mùi hôi nồng nặc từ bao tải bay thẳng vào mũi. Mẹ đẻ tôi ngồi chễm chệ ngay bậc thềm, tay xách hai con gà, một con vịt, còn cười hề hề:
– “Mẹ mang quà cho vợ chồng con đây!”
Tôi nhăn mặt, gắt gỏng:
– “Mẹ mang mấy cái này làm gì, hôi hám lắm, thôi cầm về đi.”
Chưa kịp kéo bà đứng lên thì chồng tôi từ trong nhà đi ra. Trái ngược với tôi, anh vui vẻ đón lấy, còn xách cả bao tải nặng trịch vào nhà. Tôi chép miệng, lắc đầu bất lực.

Nhưng đúng lúc ấy, thằng bé con tôi mới hơn bảy tuổi, mắt tròn xoe, run run chỉ tay vào góc nhà, nơi bao tải vừa được đặt xuống. Giọng nó lạc đi:
– “Bố mẹ… gọi chú cảnh sát đi! Trong đó có… người…”
Cả nhà giật mình. Tim tôi như rơi xuống đất. Chồng tôi run rẩy xé vội sợi dây buộc. Bao tải bật tung ra – mùi hôi thối kinh khủng ập ra nồng nặc. Bên trong không phải gà vịt như vẫn tưởng, mà là… một bàn tay người dính đầy máu, lộ ra giữa lớp rơm rạ lẫn lông gà.
Mẹ tôi đứng trân trân, mặt trắng bệch, hai tay run run đến mức suýt đánh rơi con gà đang cầm.
Cả nhà tá hỏa, chưa kịp định thần thì mẹ bỗng khuỵu xuống, ấp úng:
– “Mẹ… mẹ không ngờ… nó lại… nhét cái đó vào bao…”
Chồng tôi quát lớn, vội khóa cửa nhà, sợ hàng xóm nghe thấy. Tôi thì toàn thân tê dại, nhìn sang mẹ, tim đập thình thịch:
– “Mẹ, rốt cuộc… chuyện này là sao? Ai… ai ở trong đó?”
Và rồi chỉ một câu trả lời của bà khiến tất cả chúng tôi chết lặng…
Mẹ tôi bật khóc, giọng run bần bật:
– “Là… là thằng Tín…”
Tôi chết sững.
Tín là em họ tôi, con dì út. Nó từng ở cùng mẹ tôi mấy tháng để làm công trình gần quê. Nhưng hơn tuần nay nghe nói nó bỏ đi đâu không ai liên lạc được.
Chồng tôi lùi lại một bước:
– “Ý mẹ là… đây là xác của thằng Tín?”
Mẹ ôm đầu khóc nức nở:
– “Không… mẹ không biết… mẹ thật sự không biết…”
Căn nhà chìm trong hỗn loạn.
Tôi run tới mức đứng không vững. Chồng tôi lập tức kéo tôi và con trai tránh xa cái bao tải rồi gọi công an.
Mười lăm phút sau, cả con hẻm chật kín người.
Tiếng còi xe, tiếng hàng xóm bàn tán khiến đầu tôi ong ong.
Công an phong tỏa hiện trường, đưa mẹ tôi lên làm việc. Trước khi đi, bà còn quay lại nhìn tôi, nước mắt giàn giụa:
– “Mẹ không giết nó… con tin mẹ…”
Tôi nghẹn họng, không nói nổi câu nào.
Kết quả khám nghiệm khiến ai cũng lạnh người.
Phần thi thể trong bao tải đúng là của Tín. Nhưng không đầy đủ. Hung thủ đã cố phi tang bằng cách chia nhỏ rồi nhét vào các bao tải khác nhau.
Riêng cái bao mẹ tôi mang đến nhà… là bao cuối cùng.
Điều đáng sợ hơn là dấu vân tay trên miệng bao có của mẹ tôi.
Hàng xóm bắt đầu xì xào:
– “Có khi bà ấy giết thật…”
– “Nhìn hiền vậy mà ghê quá…”
Tôi nghe mà đau như dao cứa.
Dù mẹ khó tính, quê mùa, hay làm tôi xấu hổ… nhưng tôi không tin bà dám giết người.
Ba ngày sau, tôi lên đồn gặp mẹ.
Bà già đi thấy rõ chỉ sau vài hôm.
Vừa thấy tôi, bà òa khóc:
– “Con ơi… mẹ bị oan…”
Tôi nắm chặt tay bà:
– “Mẹ nói thật cho con biết, hôm đó chuyện gì xảy ra?”
Mẹ lau nước mắt, kể trong tiếng nấc:
– “Đêm trước có người gọi mẹ ra đầu làng nhận đồ. Họ bảo là quà quê gửi cho vợ chồng con. Mẹ thấy bao tải có gà vịt thật nên tin…”
– “Ai gọi?”
– “Một thằng đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang… mẹ không nhìn rõ mặt.”
Tôi cau mày.
– “Sao mẹ không mở ra xem?”
– “Nó buộc kín lắm… mà mẹ đâu ngờ…”
Bà lại bật khóc.
Nhìn đôi tay run rẩy của mẹ, lòng tôi quặn lại.
Tối hôm đó, chồng tôi bỗng nói:
– “Anh thấy lạ.”
– “Lạ gì?”
– “Nếu hung thủ muốn phi tang… tại sao lại đưa cái bao cuối cùng cho mẹ mang đến nhà mình?”
Tôi sững người.
Đúng vậy.
Tại sao?
Chồng tôi tiếp tục:
– “Có người muốn đổ tội cho mẹ.”
Tim tôi đập mạnh.
Ai lại ác độc đến mức đó?
Hai hôm sau, công an tìm được camera gần đầu làng.
Trong đoạn video mờ mờ lúc gần 4 giờ sáng, có một người đàn ông chở bao tải đến đưa cho mẹ tôi.
Khi phóng to hình ảnh, tôi lạnh sống lưng.
Là chồng của dì út.
Là bố của Tín.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao ông ta lại đưa xác con trai mình cho mẹ tôi?
Công an lập tức triệu tập ông ta.
Ban đầu ông vẫn chối.
Nhưng đến khi bị đưa bằng chứng, ông bỗng gục xuống.
Rồi khai ra tất cả.
Hóa ra Tín nghiện cờ bạc từ lâu.
Nó nợ xã hội đen gần một tỷ đồng.
Mấy ngày trước khi chết, Tín về nhà đòi bố bán đất trả nợ. Hai cha con cãi nhau dữ dội.
Trong lúc xô đẩy, Tín ngã đập đầu vào cạnh bàn.
Chết tại chỗ.
Hoảng loạn, ông ta nghĩ cách phi tang.
Nhưng sợ bị nghi ngờ, ông liền nghĩ đến mẹ tôi.
Vì trước đó hai bên họ hàng từng mâu thuẫn chuyện đất cát.
Ông ta định đổ tội cho bà để thoát thân.
Ngày sự thật được phơi bày, cả xóm chết lặng.
Người từng chỉ trỏ mẹ tôi bắt đầu im thin thít.
Nhưng tổn thương gây ra… đâu dễ biến mất.
Mẹ tôi được thả sau đó.
Ngày bà về nhà, tôi chạy ra ôm chầm lấy mẹ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi mới nhận ra mẹ đã già đến vậy.
Mái tóc bạc nhiều hơn tôi tưởng.
Đôi vai gầy hơn tôi nhớ.
Mẹ bật khóc:
– “Mẹ tưởng… con cũng nghi mẹ…”
Tôi òa lên:
– “Con xin lỗi…”
Xin lỗi vì sáng hôm đó tôi đã thấy mẹ quê mùa, hôi hám.
Xin lỗi vì từng xấu hổ khi có một người mẹ lúc nào cũng tay xách nách mang gà vịt từ quê lên.
Trong khi thứ mẹ mang theo… luôn là tình thương thật lòng.
Một tuần sau, tôi dọn dẹp lại góc nhà nơi cái bao tải từng được đặt.
Con trai tôi ngồi cạnh, lí nhí hỏi:
– “Mẹ ơi… bà ngoại không phải người xấu đúng không?”
Tôi xoa đầu con:
– “Ừ. Bà ngoại là người tốt.”
Nó gật gù:
– “Con biết mà. Vì bà ngoại lúc nào cũng đem đồ ăn ngon cho con.”
Nghe con nói, mắt tôi cay xè.
Từ sau chuyện đó, mẹ tôi không còn lên thành phố thường xuyên nữa.
Có lẽ bà sợ điều tiếng.
Nhưng cuối tuần nào tôi cũng đưa chồng con về quê.
Lần đầu tiên trong đời, tôi chủ động ngồi ăn cơm với mẹ, nghe bà kể chuyện linh tinh về đàn gà, ruộng rau.
Mẹ cứ cười mãi.
Như thể chỉ cần vậy thôi… bà đã hạnh phúc lắm rồi.
Còn người đàn ông kia – bố của Tín – cuối cùng vẫn phải trả giá trước pháp luật.
Trong phiên tòa, ông ta cúi gằm mặt không dám nhìn ai.
Chỉ có mẹ tôi là bật khóc khi nghe tuyên án.
Dù bị hại, bà vẫn thương cho cái tình máu mủ ruột rà.
Đêm hôm đó, trước khi ngủ, chồng tôi ôm tôi rồi khẽ nói:
– “May mà chúng ta đã tin mẹ.”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi khẽ đáp:
– “Không… người đáng trách nhất hôm đó là em.”
Bởi người ngoài nghi ngờ mẹ còn dễ hiểu.
Nhưng tôi… là con gái của bà.
Vậy mà ngay khoảnh khắc thấy cái bao tải ấy, điều đầu tiên tôi nghĩ đến… lại là sợ hãi và xấu hổ.
Chứ không phải bảo vệ mẹ mình.
Ngoài sân, tiếng gà mẹ mang lên vẫn còn kêu quang quác trong chiếc lồng nhỏ.
Tôi bật cười trong nước mắt.
Có những thứ tưởng quê mùa, phiền phức…
Nhưng đến lúc suýt mất đi rồi mới hiểu:
Đó chính là tình thương chân thật nhất trên đời.
Leave a Reply