Ông bố giả làm bảo vệ khu chung cư để âm thầm theo dõi bạn trai của con gái, không ngờ lại cứu con thoát khỏi cú l-ừa lớn…
Ông Hải chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày mặc bộ đồng phục bảo vệ cũ kỹ, đội chiếc mũ lưỡi trai bạc màu, đứng lặng lẽ trước cổng một khu chung cư đông đúc như vậy. Ở tuổi ngoài năm mươi, từng là một người đàn ông điềm đạm, sống nguyên tắc và có phần bảo thủ, ông luôn tin rằng cách tốt nhất để bảo vệ con cái là dạy chúng phân biệt đúng sai. Nhưng khi con gái ông – Lan – bắt đầu thay đổi, ông nhận ra có những điều không thể chỉ dạy bằng lời.

Lan là niềm tự hào của ông. Cô học giỏi, hiền lành, và luôn biết nghĩ cho gia đình. Từ ngày mẹ mất, hai cha con nương tựa vào nhau, tình cảm càng thêm gắn bó. Thế nhưng vài tháng gần đây, Lan trở nên khép kín, hay cười một mình rồi lại lén lút nghe điện thoại. Những lần ông hỏi, cô chỉ đáp qua loa: “Con có bạn trai rồi, bố đừng lo.”
Người con trai đó tên Minh. Lan kể rằng anh làm kinh doanh, có chí tiến thủ, rất yêu cô và đang chuẩn bị mở rộng công việc. Nhưng mỗi lần ông Hải ngỏ ý muốn gặp mặt, Minh luôn tìm cách từ chối. Khi thì bận đi công tác, khi thì chưa sẵn sàng. Càng né tránh, ông càng thấy có gì đó không ổn.
Đỉnh điểm là khi ông vô tình nghe được cuộc điện thoại của Lan. Giọng cô r-un r-un: “Anh nói thật đi, khoản đầu tư đó có chắc chắn không? Em đã đưa hết tiền tiết kiệm cho anh rồi…” Ở đầu dây bên kia, giọng người đàn ông trầm ấm, đầy thuyết phục: “Em tin anh đi, chỉ cần thêm chút nữa là chúng ta sẽ thành công.”
Ông Hải lặng người. Số tiền tiết kiệm đó là tất cả những gì hai cha con dành dụm bao năm. Không suy nghĩ nhiều, ông quyết định phải làm gì đó.
Sau vài ngày dò hỏi, ông biết được Minh thường xuyên xuất hiện ở khu chung cư nơi Lan thuê trọ. Ông liền xin làm bảo vệ tạm thời ở đó, viện lý do cần thêm thu nhập. Bộ đồng phục rộng thùng thình khiến ông trông già nua và lẫn vào đám người lao động bình thường. Không ai nhận ra ông là cha của Lan.
Những ngày đầu, ông chỉ đứng quan sát. Minh xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm, ăn nói trôi chảy, luôn tỏ ra chu đáo với Lan. Nhưng có điều gì đó trong ánh mắt anh ta khiến ông không yên tâm – một sự tính toán lạnh lùng mà người ngoài khó nhận ra.
Một buổi tối, khi Lan đi vắng, ông thấy Minh đứng ở góc kh-uất, gọi điện thoại với giọng khác hẳn thường ngày…
HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…
Leave a Reply