Những Phận Người Dưới Mái Tôn 2

Cô gái miễn cưỡng ngồi lên xe và chỉ đường cho Thành đi qua một con ngõ nhỏ hun hút sâu rồi vào một căn nhà trọ khá rộng. Đó là một căn nhà cấp bốn có chiều rộng khoảng ba mét nhưng kéo dài khoảng hơn hai mươi mét. Có khoảng năm cô gái vẫn đang nằm dài trên những tấm ván được trải dọc theo chiều dài của nhà. Mùi khói thuốc lá quyện với mùi nước hoa rẻ tiền tạo nên một thứ mùi lợm giọng. Có hai cô gái vẫn phì phèo điếu thuốc. Không khí vốn nóng bức lại cảng trở nên ngột ngạt. Thành phải lấy vạt áo che mũi.

– Con bé giờ thế nào rồi? – Cô gái hỏi người bạn cùng phòng.

– Không sốt nữa rồi. Ngủ ngon lắm. Nhưng nãy nó đói đói sữa, tao cho nó uống rồi.

– Để tao cho nó bú thêm.

Thành ngại ngùng quay mặt đi khi cô gái cho con bú. Chợt có hai gã đàn ông bặm trợn bước vào. Cả hai gã nhìn Thành với ánh mắt đầy dò xét rồi. Một gã hất hàm hỏi:

– Anh đến đây làm gì?

– Tôi là bạn của Mai, tôi đưa cô ấy về đây.

– Con kia – gã kia rít qua kẽ răng – Sao mày dám đưa người lai vào đây?

– Dạ, anh ấy là bạn em, đưa em về, anh ấy đi ngày đây ạ – vừa nói, cô gái vừa ra hiệu cho Thành bước ra ngoài nhưng Thành vẫn đứng im không hề di chuyển.

– Mấy ngày nay mày không nộp tiền cho bọn anh là sao hả Mai?

– Con em nó ốm nên em không có tiền.

– Mày đừng có lý do. Bây giờ mày đứng lên tao kiểm tra người mày xem. Nếu có tiền thì mày chết với tao.

Cô gái run rẩy đứng dậy, người đàn ông thô bạo thọc tay vào người, lần mò khắp cơ thể cô gái rồi rút ra ba tờ tiền năm trăm ngàn cô gái để trong áo ngực.

– Thế này mà mày nói là không có tiền à? Mày đi mười khách, lẽ ra là phải nộp lại cho bọn tao một triệu thôi. Nhưng vì mày láo, lừa các ông nên bọn tao thu cả triệu rưỡi của mày.

– Các anh thông cảm cho em, con em đang ốm, em cần tiền để mua thuốc cho con.

Gã đàn ông thứ hai tiến tới tát mạnh vào mặt cô gái tội nghiệp khiến cô ngã xuống sàn nhà.

– Đã láo lại còn già mồm. Mày mang trẻ con đến ông đã không nói gì rồi. Giờ lại kéo thêm thằng này vào nữa. Mày định làm gì?

Đến lúc này, Thành không thể nhịn được nữa. Từ nhỏ, Thành vẫn được tiếng là một tay lì lợm và chẳng biết sợ gì. Sự liều lĩnh của anh khiến nhiều kẻ cũng phải khiếp sợ. Thành lao tới đạp thật mạnh vào tay đàn ông đang đứng phía sau. Bị đánh bất ngờ, gã lao đầu vào tường. Máu chảy ra lênh láng. Một cái đầu đinh còn thừa ra đâm thẳng vào đầu hắn. Rất may đầu đinh ngắn nên không tổn thương quá nặng nhưng vẫn khiến hắn không thể ngồi dậy ngay được.

Thành nhanh chóng lao tới, dùng tay kẹp cổ gã đàn ông còn lại rồi đấm túi bụi vào bụng hắn. Bị tấn công bất ngờ, gã này đưa tay lấy con dao bấm từ trong túi quần ra đâm loạn xạ về phía sau. Thành thủ thế vật hắn nằm ngửa ra đất. Anh dùng chân giẫm lên tay cầm dao khiến hắn đau đớn. Thành nhanh chóng cầm lấy con dao và lột lại số tiền của gã đàn ông đang cầm trên tay.

– Đàn ông sức dài vai rộng, đi bắt nạt mấy con đàn bà chân yếu tay mềm. Chúng mày không biết nhục à.

Gã đàn ông bị đánh đập đầu vào tường đã đỡ đau hơn, hắn nhanh chóng ôm đầu chạy ra ngoài. Chắc sẽ đi gọi đồng bọn đến. Gã còn lại vừa chửi bới, đe dọa vừa cố gắng vùng vẫy. Thành vẫn ngồi đè chặt hắn trên sàn nhà. Mấy cô gái sợ hãi đứng nhìn.

– Không ở được chỗ này nữa. Thu dọn quần áo rồi chạy khỏi đây mau – Thành nói như quát với cô gái tự xưng là Mai.

Cô gái giật mình vội vàng thu dọn quần áo. Đứa bé vì tiếng ồn ào, quát tháo đã dậy và đang khóc ngằn ngặt. Thành tháo thắt lưng, buộc ngược chân và tay của gã đàn ông kia ra đằng sau khiến hắn gào thét trong đau đớn. Anh cắm con dao phía cổ hắn.

– Mày câm đi không con dao này nó sẽ bắt mày câm đấy.

Gã đàn ông bặm trợn miệng vẫn lẩm bẩm chửi. Hắn không thể ngờ hai tên lại bị một thằng nhỏ thó, gầy trơ xương đánh úp một cách nhục nhã như thế.

Thành kéo tay cô gái chạy ra ngoài rồi nhanh chóng lên xe máy chạy ra đường lớn. Cô gái sợ hãi ôm chặt con trong lòng. Vừa đi, cô vừa ngoái lại đằng sau xem có người đuổi theo không. Thành đi xe lòng vòng một lúc rồi chạy về phòng trọ của mình. Cô gái tỏ ra khá thận trọng khi cùng Thành bước vào căn nhà đó.

– Hai mẹ con em ở tạm đây. Ngày mai tính tiếp. Em ở đấy, bọn nó bóc lột như thế mà cũng chịu được à.

– Thì còn cách nào khác đâu em.

– Ngoài đời người ta vẫn cố gắng lao động để sống đấy. Chỉ có những cô gái lười biếng mới làm cái nghề bán chôn nuôi miệng ấy thôi.

Cô gái nhìn Thành với ánh mắt kỳ lạ. Biết mình hơi lỡ lời, Thành vội vã lảng sang chuyện khác.

– Con bé ngủ rồi à em?

– Vâng. Ngồi trên xe mát nên nó ngủ rồi.

– Thôi hai mẹ con ở tạm đây. Phòng này anh thuê còn hơn tháng nữa mới hết hạn. Cần thì lại đống thêm. Anh chuyển ra ngoài ở với cánh thợ ngoài công trường rồi nên cũng không dùng đến. Nếu cần gì thì cứ bảo.

– Nãy vội quá, em chả mang hết đồ đạc của con. Giờ đang không có bỉm anh ạ.

– Để anh ra ngoài kia mua.

– Thôi, giờ này còn ai bán đâu mà mua anh. Gần mười một giờ đêm rồi.

– Thế chịu khó để mai vậy. Em có sợ bọn nó tìm em trả thù không?

– Sợ chứ anh. Chắc khoảng một tuần nữa là em không dám hoạt động gì rồi.

– Thôi cứ nghỉ đi cho con bé khỏe lại đã rồi tính.

– Vâng. Tên em không phải là Mai. Đấy là tên giả thôi. Em tên là Nhi. Hai vợ chồng em vừa ly hôn được gần tháng. Có đứa bạn rủ em đi xuống dưới Hà Nội làm việc này nên em đi. Nghĩ đằng nào thì cũng thế. Cứ kiếm được nhiều tiền đã rồi tính. Nhưng không ngờ mấy thằng bảo kê ở đây nó kinh khủng quá. Nên chả để ra được đồng nào. Chúng nó đếm từng khách một để thu tiền anh ạ.

– Anh tên là Thành. Mình làm bạn nhé. Em ở đây thì yên tâm là chúng nó không tìm được. Em mang số điện thoại của em đây. Mai anh sẽ mua cho một cái sim mới. Đừng liên lạc với chúng nữa là sẽ yên chuyện.

– Hôm nay anh ở đây với em đi. Không em sợ lắm. Với lại, em muốn trả ơn anh…

– Ơn huệ gì? Với lại nếu em có ý định trả ơn anh bằng thân thể mình thì anh cũng chả còn gì để nói. Không hiểu sao anh lại giúp mẹ con em nữa. Nhưng hoàn toàn không phải vì muốn được em trả ơn theo cách đấy.

– Nhưng giờ ngoài tấm thân tàn tạ này thì chả có gì cả. Mà lấy không của anh thì không được.

– Thế thì để sau đi.

Thành vội vàng đi ra ngoài. Thực ra, những ham muốn xác thịt không phải không có. Thành cũng là con người và anh hoàn toàn có những khao khát ấy. Nhưng giày vò một cô gái đang cô đơn, sợ hãi và mệt mỏi chẳng thể đem lại cho anh một cảm giác sung sướng. Ngược lại, nó còn khiến anh thấy mình là một kẻ thô bạo và bất nhân. Nếu anh cũng muốn chiếm đoạt thân xác của Nhi bằng được thì anh cũng chẳng khác gì mấy gã bặm trợn kia. Có thể bỏ tiên ra để mua dâm nhưng với một người có thể coi là quen biết thì làm điều đó hoàn toàn không dễ.

Thành đi rồi, một mình Nhi ngồi lặng lẽ nhìn con gái đang ngủ thiếp đi vì mệt. Chưa đầy một tuổi, con đã phải theo mẹ lang bạt giang hồ. Chẳng biết đâu là nhà. Cái nghề bán thân nuôi miệng thật chẳng danh giá gì. Nhưng ít ra cô cũng có thời gian để ở cùng con. Một thân một mình nơi phố phường đông đúc này chẳng ai có thể giúp cô. Nhi vừa vui mừng, vừa lo lắng khi được Thành giúp đỡ. Nhưng nhìn ánh mắt và hành động của anh khi đánh hai tên đầu gấu bảo kê cũng khiến cô lo lắng. Rõ ràng Thành cũng không phải là người hiền lành gì. Cô bạn giới thiệu cho Nhi công việc này cũng nói, cố gắng kiếm một gã nào đó nhiều tiền để nó nuôi thì phần đời về sau không phải lo lắng chuyện tiền bạc. Nhưng Thành thì không có tiền. Cái phòng trọ tồi tàn này, quần áo lao động luôn khét mùi mồ hôi của anh đã cho cô biết điều đó. Nhưng giờ có lẽ, Nhi cũng chỉ có thể bám víu vào người đàn ông ấy. Phận đàn bà không nghề nghiệp, không tiền bạc, không quen biết thì chỉ cần có người chấp nhận cho mình dựa vào đã là hạnh phúc lắm rồi.

Buổi tối hôm sau, Thành đến khá sớm. Anh mua một chiếc sim điện thoại mới. Thành không kịp mua bỉm vì cũng không biết kích cỡ của bé như thế nào.

– Em thay số điện thoại này vào dùng nhé. Lưu số của anh vào. Có việc gì thì gọi. Bọn kia nó sẽ tìm em một vài ngày không thấy thì sẽ nghỉ em sợ mà bỏ trốn khỏi thành phố rồi. Như thế là an toàn em ạ. Con bé hôm nay còn sốt không?

– Cám ơn anh, bé nay hết sốt rồi. May quá anh ạ. Bỉm của bé em mua rồi. Anh không cần mua nữa đâu. Sao hôm nay không đến sớm hơn một chút để cùng ăn cơm với mẹ con em.

– Nay anh làm nghỉ muộn quá. Với lại ăn cơm với cánh thợ ngoài kia cho thoải mái.

– À, nãy có một người nhận là chủ nhà đến hỏi em.

– Anh có nói chuyện với bà ấy rồi. Em cứ yên tâm mà ở đây.

– Vâng. Không có anh thì không biết mẹ con em sẽ thế nào nữa.

CÒN NỮA…

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*