Ngày tân gia, tôi tình cờ nghe được mẹ chồng â/m m/ưu đưa mẹ con chị gái chồng vào căn hộ 3 tỷ mới xây của tôi để chi/ếm đ/oạt.

Ngày tân gia, tôi tình cờ nghe được mẹ chồng â/m m/ưu đưa mẹ con chị gái chồng vào căn hộ 3 tỷ mới xây của tôi để chi/ếm đ/oạt. Tôi giả vờ để họ đóng gói đồ đạc, khoe khoang về ‘ngôi nhà mới’ của họ… rồi tôi mới âm thầm ra tay khiến tất cả s/ốc ng/ất….

Căn nhà 3 tầng khang trang, mùi sơn mới còn thơm phức là thành quả 5 năm tôi “cày cuốc” không ngừng nghỉ. Với giá trị hoàn thiện lên đến 3 tỷ đồng, nó là niềm tự hào lớn nhất của tôi trước tuổi 30. Huy – chồng tôi – là người hiền lành nhưng nhu nhược, lương ba cọc ba đồng, nên toàn bộ chi phí xây dựng đều là tiền riêng tôi tích cóp và được bố mẹ đ/ẻ hỗ trợ thêm.

Ngày tân gia, tôi làm 10 mâm cỗ mời họ hàng hai bên và bạn bè thân thiết. Từ sáng sớm, mẹ chồng và chị chồng (chị Lan) đã có mặt. Chị Lan lôi thôi, dắt theo hai đứa con nghị/ch như qu/ỷ s/ứ, vừa vào nhà đã chạy nhảy rầm rầm, tay bôi đầy bánh kẹo lên bộ sofa da bò tôi mới tậu. Tôi chưa kịp nhắc nhở thì mẹ chồng đã xua tay: – “Ôi dào, tr/ẻ co/n nó nghịch tí có sao. Nhà rộng thế này cơ mà, tha hồ mà chạy”.

Tôi nén giận, đi xuống bếp chuẩn bị cỗ. Nhưng vừa đến cửa phòng khách phụ – nơi tôi định làm phòng đọc sách, tôi khựng lại khi nghe tiếng thì thầm to nhỏ bên trong. Cửa khép hờ, tiếng mẹ chồng oang oang: – “Cái phòng này rộng, lại có ban công, mày với hai đứa nhỏ ở là đẹp nhất. Tí nữa ăn uống xong, mẹ sẽ tuyên bố trước họ hàng là vợ chồng nó đón mẹ con mày về ở cùng cho vui cửa vui nhà.”

Tiếng chị Lan hí hửng: – “Nhưng con Thảo nó có chịu không mẹ? Nhà này nó bỏ tiền nhiều mà”. – “Mày ng/u lắm! Thuyền theo lái, gái theo chồng. Nó lấy thằng Huy thì tài sản là của chung. Mẹ bảo thằng Huy rồi, nó không dám ho he đâu. Mày cứ dọn đồ vào, lát nữa xe tải chở giư/ờng tủ của mày đến, mẹ bảo bọn nó khuân thẳng lên đây. Sự đã rồi thì nó làm gì được? Đu/ổi chị chồng ra đường thì cả cái họ này nh/ổ b/ọt vào mặt nó.”…

…Tôi đứng chết lặng sau cánh cửa, tim đập thình thịch nhưng môi lại khẽ cong lên một nụ cười lạnh.
Hóa ra bấy lâu nay, họ nhắm vào căn nhà này chứ chẳng phải tình thân gì.

Tôi lặng lẽ quay xuống bếp, giả vờ như chưa nghe thấy gì.

Ngày tân gia diễn ra rộn ràng đúng như kịch bản mẹ chồng mong muốn. Chị Lan liên tục khoe với họ hàng rằng “sắp tới mẹ con chị cũng về đây ở cho đỡ tốn tiền thuê nhà”. Mẹ chồng thì cười mỉm, gật gù ra vẻ chủ nhà đích thực. Huy – chồng tôi – ngồi giữa, mặt tái mét nhưng vẫn im lặng như mọi khi.

Ăn uống xong, tôi chủ động đề nghị:

– “Nhà mới còn nhiều phòng trống, hay để chị Lan dẫn mấy cháu đi xem cho vui?”

Mắt mẹ chồng sáng lên, chị Lan hí hửng như trúng số. Chẳng mấy chốc, cả ba mẹ con đã bắt đầu đóng gói đồ đạc mang từ xe tải vào, còn gọi điện khoe với hàng xóm rằng “chuẩn bị ở nhà mới ba tỷ”.

 

Tôi vẫn tươi cười, còn tự tay chỉ phòng:
– “Phòng này nắng đẹp, phòng kia rộng, mẹ thích phòng nào cứ chọn.”

Đến tối, khi họ hàng vẫn còn ngồi uống trà nói cười, tôi bước ra giữa phòng khách, tay cầm một tập hồ sơ dày.

– “Con xin phép nói một chút, coi như quà tân gia.”

Cả nhà im bặt.

Tôi mở tập giấy:
– “Thứ nhất, căn nhà này đứng tên duy nhất tôi. Đây là sổ hồng, công chứng rõ ràng trước hôn nhân.”

Mặt mẹ chồng cứng đờ. Chị Lan khựng tay, chiếc chăn vừa gấp rơi phịch xuống đất.

– “Thứ hai,” tôi tiếp, giọng vẫn nhẹ nhàng,
– “Toàn bộ nội thất, kể cả sofa, giường tủ mà chị Lan vừa cho người khiêng vào… đều đang xâm phạm tài sản cá nhân của tôi.”

Huy bật dậy:
– “Thảo… em…”

Tôi quay sang nhìn chồng, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh người:
– “Anh biết hết đúng không?”

Huy cúi đầu. Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Tôi quay lại phía mẹ chồng:
– “Con đã nghe hết cuộc nói chuyện sáng nay. Từ ‘sự đã rồi’, ‘đuổi chị chồng ra thì cả họ nhổ bọt’… từng chữ một.”

Căn phòng đông cứng.

Tôi rút điện thoại, mở sẵn một đoạn ghi âm:
– “Con quen thói tự bảo vệ mình. Đoạn này nếu gửi cho luật sư, thì hành vi chiếm đoạt tài sản có giá trị bao nhiêu, mẹ chắc rành hơn con.”

Mẹ chồng run tay, mặt tái xanh. Chị Lan lắp bắp:
– “Thảo… chị… chị chỉ đùa thôi…”

Tôi mỉm cười, nhưng nụ cười không hề có nhiệt:
– “Đùa xong rồi thì mời dọn đồ ra ngoài. Ngay tối nay.”

Một bác họ định lên tiếng:
– “Nhưng dù sao cũng là người nhà…”

Tôi quay sang:
– “Vâng, người nhà. Nhưng người nhà không có quyền cướp nhà.”

Cuối cùng, dưới ánh mắt của cả họ, mẹ con chị Lan lặng lẽ kéo đồ lên xe, không ai dám nói thêm một lời. Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế, như già đi cả chục tuổi chỉ trong một buổi chiều.

Đêm đó, khi căn nhà yên ắng, tôi đặt chìa khóa trước mặt Huy:
– “Anh có hai lựa chọn. Một là làm chồng tôi. Hai là làm con trai mẹ anh.”

Huy khóc.
Còn tôi thì lần đầu tiên trong đời, ngủ yên trong chính căn nhà do mình tạo ra, không còn nỗi sợ bị ai đó chiếm đoạt nhân danh gia đình.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*