Một sinh viên chạy bàn vụng về làm vỡ chiếc laptop đắt tiền của khách VIP trong quán café, nhưng hành động tiếp theo của vị khách khiến cả quán ngỡ ngàng…
Quán cà phê nằm nép mình dưới một con phố đông đúc, nơi tiếng xe cộ hòa lẫn với mùi cà phê rang thơm nồng tạo thành một nhịp sống vừa vội vã vừa thân thuộc. Ở đó, Minh – một sinh viên năm hai – làm thêm công việc chạy bàn để trang trải học phí. Cậu vốn hiền lành, chăm chỉ nhưng lại rất vụng về, thường xuyên làm rơi ly, nhầm order hoặc quên ghi chú của khách. Dù vậy, quản lý quán vẫn giữ cậu lại vì sự thật thà và tinh thần cầu tiến.
Hôm ấy là một buổi chiều mưa nhẹ. Quán đông hơn thường lệ. Khách ra vào liên tục, tiếng gọi món, tiếng máy pha cà phê, tiếng thìa chạm vào ly thủy tinh tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn. Minh tất bật chạy giữa các bàn, mồ hôi lấm tấm trên trán dù không khí mát lạnh từ máy điều hòa vẫn đang hoạt động.

Ở góc trong cùng của quán là một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi. Ông ăn mặc chỉnh tề, gọn gàng, toát lên vẻ điềm tĩnh và có phần nghiêm nghị. Trước mặt ông là một chiếc laptop đang mở dở, bên cạnh là tách cà phê gần như chưa động đến. Ông thỉnh thoảng gõ phím, ánh mắt tập trung cao độ, như đang xử lý một công việc quan trọng. Nhân viên trong quán đều ngầm hiểu đây là một khách “khó làm phiền”.
Minh được giao nhiệm vụ mang thêm một ly nước lọc cho bàn đó. Cậu bước đi nhanh vì đang vội quay lại quầy nhận thêm order mới. Sàn quán hôm đó vừa được lau, có vài chỗ còn hơi trơn mà Minh không để ý. Khi đến gần bàn, một khách khác vô tình đứng dậy làm Minh khựng lại, chân cậu trượt nhẹ.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây. Ly nước trên tay Minh nghiêng đi, và theo phản xạ, cậu cố giữ thăng bằng nhưng lại va mạnh vào cạnh bàn. Chiếc laptop đang mở bị hất xuống theo lực va chạm, rơi thẳng xuống sàn gạch cứng.
Một tiếng “rầm” vang lên khô khốc.
Cả quán như đứng hình.
Minh chết lặng. Cậu nhìn chiếc laptop nằm nghiêng trên nền đất, màn hình nứt thành những đường dài như mạng nhện. Tim cậu đập dồn dập, tay run lên không kiểm soát. “Chết rồi…” – ý nghĩ đó lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một cơn ám ảnh.
Người đàn ông từ từ đứng dậy. Không lớn tiếng. Không quát tháo. Ông chỉ lặng lẽ nhìn chiếc laptop, rồi nhìn Minh. Ánh mắt ông không có sự giận dữ bộc phát như Minh tưởng tượng, nhưng lại khiến cậu càng hoảng hơn – một sự im lặng nặng nề.
Quản lý quán vội vàng chạy tới, liên tục xin lỗi. Những nhân viên khác đứng từ xa, không ai dám lại gần. Minh cúi gằm mặt, gần như muốn biến mất. Cậu lắp bắp:
“Cháu… cháu xin lỗi chú… cháu không cố ý…”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Minh biết chiếc laptop đó chắc chắn rất đắt tiền. Có thể là toàn bộ tiền học của cậu trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm cũng không đủ bù đắp.
Người đàn ông im lặng vài giây. Sau đó ông khẽ thở ra, kéo ghế ngồi xuống lại. Ông không nhìn chiếc laptop nữa mà nhìn thẳng vào Minh.
“Cháu làm ở đây lâu chưa?” – ông hỏi, giọng trầm và chậm rãi.
Minh ngạc nhiên, không hiểu vì sao ông lại hỏi như vậy trong lúc này. Cậu lắp bắp trả lời:
“Dạ… cháu mới làm được vài tháng…”
Ông gật đầu, rồi lại hỏi:
“Cháu đang học à?”
“Dạ… vâng ạ.”
Không khí vẫn căng thẳng, nhưng có gì đó lạ lùng đang thay đổi. Không phải sự giận dữ, mà giống như ông đang quan sát cậu.
Quản lý vội nói:
“Anh thông cảm giúp bên em, tụi em sẽ chịu trách nhiệm đền bù…”HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…
Leave a Reply