Một nhân viên khách sạn lén cho người đàn ông vô gia cư ngủ tạm trong phòng trống — sáng ra ông biến mất, anh bị ph-ạt nặng… nhưng buổi chiều một vị khách đặc biệt xuất hiện gọi đúng tên anh…
Một đêm mưa lớn, gió giật từng cơn, đường phố ngập nước. Khoảng gần nửa đêm, khi Minh đang chuẩn bị khóa sổ, một người đàn ông trung niên, quần áo ướt sũng, bước vào. Ông có vẻ ngoài lam lũ, đôi dép cũ mòn, ánh mắt mệt mỏi.
Ông chỉ xin một chỗ trú mưa qua đêm, nói giọng khàn khàn: “Chú cho bác ngồi tạm ở góc nào cũng được, mưa lớn quá…”
Quy định khách sạn rất nghiêm: không tiếp nhận người không đăng ký. Minh chần chừ. Nhưng nhìn người đàn ông r-un lên vì lạnh, lòng cậu không đành.
Sau vài phút suy nghĩ, Minh liều mình mở một phòng trống – phòng 307 – cho ông nghỉ tạm, không ghi sổ. Cậu còn l-én lấy thêm một chiếc khăn và chai nước đặt trên bàn.

Trước khi đi, người đàn ông chỉ nói nhẹ: “Cảm ơn cháu… sau này nếu có dịp, bác nhất định không quên.”
Minh chỉ cười, nghĩ đó là lời nói xã giao.
Sáng hôm sau, Minh vừa tan ca thì quản lý phát hiện phòng 307 đã có người sử dụng mà không có đăng ký. Camera cho thấy chính Minh đưa người đàn ông lên.
Người khách kia đã biến mất từ sớm, không để lại bất cứ thông tin gì.
Minh bị gọi lên phòng quản lý. Những lời trách mắng dồn dập:
“Em có biết làm vậy là vi ph-ạm quy định không?”
“Khách sạn mất uy tín thì ai chịu trách nhiệm?”
“Nếu người đó là kẻ xấu thì sao?”
Minh không biện minh, chỉ cúi đầu nhận lỗi. Kết quả, cậu bị ph-ạt t-iền gần hết tháng lương và bị cảnh cáo.
Đồng nghiệp bắt đầu xì xào: “Đúng là tốt bụng không đúng chỗ.” “Thời buổi này còn tin người lạ…”
Minh buồn, nhưng không hối hận. Cậu chỉ thấy tiếc vì đã gây rắc rối cho công việc.
Chiều hôm đó, khi Minh đang làm lại ca, một chiếc xe hơi sang trọng dừng trước khách sạn. Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước xuống, đi cùng vài trợ lý.
Ông bước vào sảnh, nhìn quanh rồi hỏi: “Ở đây có cậu Minh làm ca đêm không?”… HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP…
Leave a Reply