Một anh bảo vệ cho người đàn ông lạ mặt trú mưa qua đêm trong phòng trực. Sáng ra người đó biến mất, anh bị cấp trên trách phạt — cho đến khi một chiếc xe sang dừng trước cổng và gọi tên anh…
Vào mùa mưa, những hạt nước đập xuống mái tôn lộp bộp không ngớt. Trước cổng một tòa nhà văn phòng, anh Hùng – người bảo vệ ca đêm – khoác chiếc áo mưa mỏng, đứng nép dưới mái hiên, mắt dõi ra con đường vắng.
Hùng hơn 40 tuổi, mưu sinh đã hơn chục năm. Công việc bảo vệ không lương cao, nhưng đủ để anh gửi chút tiền về nuôi mẹ già và đứa con đang học cấp hai.
Khoảng gần nửa đêm, trong làn mưa trắng xóa, một người đàn ông lạ mặt xuất hiện. Ông mặc áo sơ mi ướt sũng, dáng vẻ m-ệt m-ỏi, tay ôm một chiếc túi nhỏ.
“Chú ơi… cho tôi trú mưa nhờ chút được không?” – giọng ông khàn đặc.

Hùng chần chừ. Nội quy tòa nhà không cho người lạ vào sau giờ làm. Nhưng nhìn người đàn ông r-un lên vì lạnh, anh không đành lòng.
“Thôi… chú vào phòng trực ngồi tạm, chờ mưa ngớt rồi đi,” Hùng nói nhỏ.
Người đàn ông cúi đầu cảm ơn rối rít. Hùng pha cho ông ly trà nóng, đưa thêm chiếc khăn cũ. Hai người ngồi im lặng nghe mưa rơi. Một lúc sau, người lạ thiếp đi trên chiếc ghế gấp.
Hùng kéo chiếc quạt nhỏ quay chậm, rồi cũng tựa lưng chợp mắt.
Sáng hôm sau, khi Hùng giật mình tỉnh dậy, người đàn ông đã biến mất. Chiếc khăn được gấp gọn gàng đặt trên bàn, ly trà trống không.
Hùng chưa kịp suy nghĩ nhiều thì quản lý tòa nhà đã gọi anh lên.
“Anh có biết quy định không? Sao lại cho người lạ vào qua đêm?” – giọng ông nghiêm khắc.
Hùng cúi đầu, không biện minh.
“Tôi… chỉ thấy ông ấy ướt quá, sợ cảm lạnh…”
“Không cần lý do. Đây là v-i phạm. Anh bị trừ lương tháng này.”
Hùng siết chặt tay, nhưng chỉ nói: “Dạ, tôi chịu.”
Tin lan ra, vài đồng nghiệp xì xào: “Làm bảo vệ mà còn ‘bao đồng’… khéo rước h-ọa vào thân.”
Hùng im lặng. Cả ngày hôm đó, anh làm việc nặng nề hơn thường lệ. Số tiền bị trừ đủ để con anh phải hoãn đóng học phí.
Chiều xuống, trời lại lất phất mưa. Hùng đứng trước cổng, ánh mắt trầm lại.
Bất chợt, một chiếc xe hơi sang trọng dừng lại trước tòa nhà. Tài xế bước xuống mở cửa sau. Một người đàn ông trung niên bước ra – chỉnh tề trong bộ vest lịch sự.
Ông nhìn quanh một vòng, rồi hỏi lớn:
“Anh Hùng… có phải anh Hùng bảo vệ ca đêm không?”… CÒN TIẾP PHẦN 2
Leave a Reply