Lấy cớ họp lớp để l/é/n vào khách sạn với nh/â/n t/ì/nh, tôi nào ngờ chỉ một tin nhắn vỏn vẹn 3 chữ của chồng đã khiến tôi khóc nức nở ngay trước cửa phòng ….
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ là kiểu phụ nữ ngoại tình.
Ít nhất là trước đây, tôi luôn tin như vậy.
Tôi từng là người hay khuyên bạn bè: “Có gì thì nói thẳng, đừng lén lút, đừng làm tổn thương người khác.” Tôi cũng từng tự hào rằng cuộc hôn nhân của mình tuy không quá lãng mạn nhưng đủ bình yên để đi đến hết đời.
Cho đến khi mọi thứ trở nên… quá bình lặng.
Chồng tôi – Huy – là người đàn ông tốt. Tốt theo đúng nghĩa không ai chê được. Anh không rượu chè, không gái gú, không bạo lực, không cờ bạc. Lương không cao nhưng ổn định. Đi làm về đúng giờ, ăn cơm, xem tivi, rồi ngủ. Cuối tuần thì đưa vợ con về nhà nội hoặc ngoại.
Nhưng anh cũng là người đàn ông… nhạt nhất mà tôi từng gặp.
Không còn những câu hỏi han. Không còn những cái nắm tay. Không còn những buổi tối ngồi nói chuyện đến khuya. Thậm chí, nhiều lúc tôi cảm thấy giữa hai vợ chồng như có một lớp kính trong suốt – nhìn thấy nhau, nhưng không chạm được vào nhau.
Tôi đã từng cố gắng.
Tôi mua váy đẹp, anh chỉ nói: “Mặc gì chẳng được.”
Tôi nấu món mới, anh gật đầu: “Ừ, ăn cũng được.”
Tôi hỏi: “Anh có thấy em thay đổi gì không?”
Anh ngẩng lên, nhìn một lúc rồi lắc đầu: “Không.”
Có những đêm nằm cạnh nhau, tôi mở mắt nhìn trần nhà, nghe tiếng anh thở đều đều bên cạnh, mà nước mắt cứ chảy ra.

Chúng tôi vẫn là vợ chồng, nhưng chẳng còn là người yêu.
—
Tôi gặp lại Minh trong một buổi họp lớp cấp ba.
Mười mấy năm rồi, mọi người ai cũng thay đổi. Người béo lên, người già đi, người thành đạt, người thất bại. Nhưng Minh thì khác… anh vẫn giữ được nét gì đó khiến người khác phải nhìn thêm lần nữa.
Anh là mối tình đầu của tôi.
Ngày xưa, chúng tôi yêu nhau trong sáng, đơn giản. Nhưng vì gia đình hai bên phản đối, rồi áp lực thi cử, rồi những hiểu lầm trẻ con… chúng tôi chia tay.
Không ồn ào, không nước mắt.
Chỉ là… rời đi.
Hôm đó, khi Minh nhìn tôi, anh cười:
“Lâu rồi không gặp, em vẫn… như ngày xưa.”
Câu nói đơn giản thôi, nhưng tôi thấy tim mình khẽ rung.
Đã bao lâu rồi không ai nói với tôi điều đó?
Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn trong buổi họp lớp. Rồi sau đó là tin nhắn. Rồi là những cuộc gọi khuya.
Ban đầu, chỉ là hỏi thăm.
Sau đó, là kể chuyện.
Rồi… là chia sẻ những điều mà tôi chưa từng nói với chồng mình.
Minh lắng nghe. Minh hiểu. Minh nhớ những chi tiết nhỏ nhặt về tôi mà chính tôi còn quên.
Anh nói:
“Em không thay đổi. Chỉ là em đang cố sống như một người khác.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu.
—
Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu sai từ khi nào.
Có thể là lần đầu tiên tôi nói dối chồng:
“Hôm nay em đi họp lớp.”
Trong khi thực tế, đó chỉ là cái cớ.
Minh hẹn tôi ở một khách sạn nhỏ, nằm trong con đường yên tĩnh. Anh nói chỉ là gặp nhau nói chuyện cho thoải mái, không ai quen biết.
Tôi đứng trước gương rất lâu hôm đó.
Trang điểm nhẹ hơn bình thường. Chọn chiếc váy mà Huy chưa từng để ý. Xịt một chút nước hoa mà tôi đã lâu không dùng.
Khi bước ra khỏi nhà, tim tôi đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy.
Tôi biết mình đang làm gì.
Và tôi vẫn đi.
—
Khách sạn không lớn, nhưng sạch sẽ. Nhân viên nhìn chúng tôi bằng ánh mắt quen thuộc, như đã thấy hàng trăm cặp như vậy.
Minh đã đến trước.
Anh đứng ở hành lang, dựa vào tường, khi thấy tôi thì bước lại gần.
Khoảnh khắc đó… tôi suýt quay đầu bỏ chạy.
Nhưng anh nắm tay tôi.
“Đã đến rồi, đừng sợ.”
Tay anh ấm. Và quen.
Chúng tôi bước đến trước cửa phòng.
Minh lấy chìa khóa, tra vào ổ.
Đúng lúc đó… điện thoại tôi rung.
Một tin nhắn.
Từ Huy.
Tôi khựng lại.
Không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác rất lạ – như có ai đó đang nhìn mình, như có điều gì đó sắp xảy ra.
Tôi mở tin nhắn.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ:
“Anh biết rồi.”
Tim tôi như rơi thẳng xuống.
Tôi đứng chết lặng trước cửa phòng, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Minh hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi không trả lời.
Mắt tôi dán chặt vào màn hình. Ba chữ đơn giản, không dấu chấm, không dấu hỏi… nhưng lại nặng như đá đè lên ngực.
Anh biết rồi?
Biết cái gì?
Biết tôi đang ở đây?
Biết tôi đang làm gì?
Hay… chỉ là một sự trùng hợp?
Nhưng trực giác của một người vợ nói với tôi: không phải ngẫu nhiên.
Tôi bỗng nhớ lại những điều nhỏ nhặt trong mấy ngày qua.
Ánh mắt của Huy khi tôi nói đi họp lớp – hơi lâu hơn bình thường.
Cách anh hỏi: “Mấy giờ về?” – không giống mọi lần.
Và cả việc anh không nhắn tin hay gọi điện suốt buổi tối hôm đó.
Tất cả ghép lại… khiến tôi lạnh sống lưng.
Minh đặt tay lên vai tôi:
“Này, em sao thế?”
Tôi lùi lại một bước.
Rồi hai bước.
Tôi nhìn cánh cửa phòng khách sạn, rồi nhìn Minh, rồi lại nhìn điện thoại.
Một bên là cảm xúc mà tôi thiếu suốt nhiều năm.
Một bên là cuộc hôn nhân tưởng như nhàm chán nhưng lại là tất cả những gì tôi đang có.
Và ở giữa… là ba chữ đó.
“Anh biết rồi.”
Tôi không kìm được nữa.
Nước mắt trào ra.
Không phải kiểu khóc nhẹ nhàng, mà là khóc nức nở, nghẹn lại, như có ai bóp chặt cổ họng.
Minh hoảng hốt:
“Em… em sao vậy?”
Tôi lắc đầu, vừa khóc vừa nói:
“Em… em không làm được…”
Tôi quay lưng, chạy về phía cầu thang.
Bỏ lại Minh đứng đó.
Bỏ lại cánh cửa phòng vẫn chưa kịp mở.
—
Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Chỉ biết khi mở cửa, đèn trong nhà vẫn sáng.
Huy đang ngồi ở bàn ăn.
Trước mặt anh là mâm cơm đã nguội.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt đó… bình tĩnh đến đáng sợ.
Không giận dữ.
Không chất vấn.
Chỉ là… nhìn.
Tôi đứng ở cửa, không dám bước vào.
Cuối cùng, chính tôi là người lên tiếng trước:
“Anh… anh biết cái gì?”
Huy không trả lời ngay.
Anh đứng dậy, đi lại gần tôi.
Rồi đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Tôi và Minh đứng trước khách sạn.
Không rõ ai chụp. Không rõ từ khi nào.
Nhưng đủ rõ.
Đủ để không cần giải thích.
Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.
“Anh… theo dõi em à?”
Giọng tôi run.
Huy lắc đầu:
“Không.”
Anh ngồi xuống ghế, thở dài:
“Bạn anh gửi.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Tôi không biết nên nói gì.
Biện minh?
Xin lỗi?
Hay tiếp tục nói dối?
Cuối cùng, tôi chỉ bật ra một câu:
“Em… chưa làm gì cả.”
Nghe thật nực cười.
Đứng trước cửa khách sạn với người đàn ông khác… và nói “chưa làm gì cả”.
Huy nhìn tôi.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy trong mắt anh có cảm xúc.
Không phải giận.
Mà là… thất vọng.
“Anh không cần biết em đã làm đến đâu,” anh nói chậm rãi.
“Anh chỉ cần biết… em đã bước đến đó.”
Câu nói ấy… như một nhát dao.
Tôi khuỵu xuống, khóc.
“Em xin lỗi… em không biết vì sao em lại như vậy…”
Huy im lặng rất lâu.
Rồi anh hỏi:
“Anh tệ đến mức đó sao?”
Tôi lắc đầu liên tục:
“Không… không phải… anh tốt… anh rất tốt…”
“Vậy tại sao?”
Tôi không trả lời được.
Vì chính tôi cũng không hiểu.
Hay đúng hơn… tôi hiểu, nhưng không dám nói ra.
Tôi thiếu cảm xúc.
Tôi cô đơn.
Tôi muốn được quan tâm.
Tôi muốn được yêu như ngày xưa.
Nhưng… những điều đó có đủ để phản bội không?

Đêm đó, chúng tôi không ngủ.
Ngồi đối diện nhau, như hai người xa lạ.
Huy nói:
“Anh đã nghĩ… nếu một ngày em thay đổi, thì chắc là do anh chưa đủ tốt.”
Tôi bật khóc.
“Nhưng hóa ra,” anh tiếp tục, “không phải.”
“Là vì… em đã thay đổi.”
Tôi muốn phản bác.
Muốn nói rằng không phải tôi thay đổi, mà là chúng tôi đã mất đi điều gì đó.
Nhưng tôi không nói được.
Vì trong sâu thẳm, tôi biết… anh cũng không hoàn toàn sai.
Sáng hôm sau, Huy nói một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Chúng ta tạm xa nhau một thời gian đi.”
Không phải ly hôn.
Không phải chia tay.
Chỉ là… xa nhau.
Để nghĩ.
Để hiểu.
Để quyết định.
—
Đã ba tháng trôi qua.
Tôi dọn về nhà mẹ đẻ.
Minh vẫn nhắn tin. Vẫn hỏi han. Vẫn nói rằng anh chờ tôi.
Nhưng tôi không còn trả lời như trước.
Vì sau tất cả… tôi nhận ra một điều khiến chính mình cũng phải đau lòng:
Điều tôi tìm ở Minh… không hẳn là Minh.
Mà là cảm giác.
Cảm giác được yêu.
Được chú ý.
Được là chính mình.
Nhưng nếu tôi không tự tìm lại được những điều đó trong cuộc sống của mình… thì dù là Minh hay bất kỳ ai khác, kết cục cũng sẽ giống nhau.
Còn Huy…
Anh không hoàn hảo.
Nhưng anh là người đã ở bên tôi khi tôi chẳng có gì.
Và là người đã nói “anh biết rồi”… không phải để làm nhục tôi, mà để kéo tôi lại trước khi tôi đi quá xa.
—
Có người sẽ nói tôi đáng trách.
Có người sẽ nói Huy quá lạnh lùng.
Có người sẽ nói Minh mới là người hiểu tôi nhất.
Mỗi người một góc nhìn.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết, khoảnh khắc đứng trước cửa phòng khách sạn hôm đó, với ba chữ “Anh biết rồi” hiện lên trên màn hình…
là khoảnh khắc tôi nhìn rõ nhất con người thật của mình.
Và cũng là lúc… tôi không thể quay lại làm người vô tội nữa.
Nhưng ít nhất… tôi đã kịp dừng lại.
Trước khi mất tất cả.
Leave a Reply