Giấu kín mấy chục năm, trước khi r::út h::ơi thở cuối cùng, bố tôi mới tiết lộ ngoài Bắc có vợ con. Tôi lặn lội đi tìm người thân đến khi gặp mặt thì tôi s::ững s::ờ

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Giấu kín mấy chục năm, trước khi r::út h::ơi thở cuối cùng, bố tôi mới tiết lộ ngoài Bắc có vợ con. Tôi lặn lội đi tìm người thân đến khi gặp mặt thì tôi s::ững s::ờ
Trên giường bệnh gầy gò, đôi mắt cha tôi khẽ mở, ra hiệu cho tôi lại gần. Hơi thở ông ngắt quãng nhưng vô cùng gấp gáp: “Tuấn, lại đây với cha. Cha có điều này phải nói…”
Mẹ tôi định bước tới, nhưng ông liếc nhìn bà rồi nhìn tôi. Tôi hiểu ý, nhẹ nhàng xin phép mẹ ra ngoài. Khi cánh cửa phòng bệnh khép lại, cha chỉ tay về phía chiếc tủ gỗ cạnh đầu giường: “Trong ngăn dưới cùng có một chiếc hộp thiếc cũ. Lấy ra đây cho cha.”
Tôi mở tủ, lấy ra chiếc hộp đã hoen rỉ theo thời gian. Cha run run vuốt nhẹ lên nắp hộp: “Chuyện này cha giấu kín cả đời. Cha sợ không còn nhiều thời gian nữa. Con phải hứa, sau khi cha mất, con sẽ thay cha hoàn thành tâm nguyện này.”
Tôi nắm lấy bàn tay gầy giuộc của ông: “Cha cứ dặn, con xin hứa.”
Cha hít một hơi sâu: “Trước khi vào Nam lập nghiệp và gặp mẹ con, cha từng có một người vợ ở quê nhà miền Bắc. Cha và cô ấy có một người con gái tên là Mai. Con còn có một người chị cùng cha khác mẹ, Tuấn à.”
Từng lời của cha như tiếng sét ngang tai khiến tôi sững người. Rồi cha khóc – lần đầu tiên trong đời tôi thấy người đàn ông vững chãi ấy rơi lệ.
Ông nghẹn ngào kể lại những ngày tháng loạn lạc, chiến tranh chia cắt khiến hai người mất liên lạc. Mấy chục năm trôi qua, ông sống trong dằn dặt nhưng không dám thổ lộ vì sợ gia đình hiện tại tan vỡ. Nói xong, ông lên cơn ho kéo dài. Lòng tôi đau như cắt.
Sau khi lo chu toàn hậu sự cho cha, mẹ tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi đem toàn bộ sự thật kể cho mẹ. Bà im lặng rất lâu, thở dài cay đắng: “Thảo nào bao năm qua, có những đêm ông ấy ngồi một mình ngoài hiên thở dài. Hóa ra trong lòng gánh nặng lớn đến vậy.”
Tôi mở chiếc hộp thiếc ra. Mùi giấy cũ xộc vào mũi. Bên trong là vài bức ảnh đen trắng đã hoen ố: một người phụ nữ trẻ có gương mặt dịu dàng, đôi mắt đen láy bên cạnh cha tôi thời trẻ. Tấm ảnh khác chụp cha đang bế một bé gái bụ bẫm, má phúng phính. Đó là chị Mai. Đáy hộp là một mẩu giấy ghi địa chỉ: Nhà ông giáo Vinh, ngõ xóm Chùa, thị xã Nam Định.
Được sự ủng hộ của mẹ, tôi mang theo chiếc hộp thiếc và kỷ vật của cha bắt chuyến tàu Bắc Nam. Đặt chân đến Nam Định, tôi lần theo địa chỉ cũ. Người dân quanh ngõ xóm Chùa lắc đầu nói gia đình ông giáo Vinh đã không còn ở đó từ lâu. Ngôi nhà xưa giờ chỉ còn là khoảng đất trống mọc đầy cỏ dại.
Một bà cụ lớn tuổi trong xóm nhận ra người trong ảnh và rơi nước mắt kể lại: Mẹ của chị Mai đã mòn mỏi chờ chồng cả đời, làm đủ nghề vất vả nuôi con rồi qua đời vì bệnh nặng trong một đêm mùa đông giá lạnh. Còn chị Mai, năm 6 tuổi gặp một trận sốt cao co giật khiến trí tuệ mãi mãi dừng lại như một đứa trẻ. Trước khi mất, người mẹ gửi gắm chị cho một người đàn ông tốt bụng tên Hùng, gốc Thanh Hóa. Anh Hùng đã đưa chị về quê chăm sóc, từ đó biệt tin suốt mấy chục năm.
Không chậm trễ, tôi tiếp tục bắt xe vào Thanh Hóa. Nhờ sự hỗ trợ của chính quyền địa phương, tôi tìm được đến xóm nhỏ ven sông.
Đứng trước căn nhà tình thương vách đất xiêu vẹo, tôi cất tiếng gọi. Cánh cửa gỗ cũ kỹ cựa quậy rồi mở ra. Một người phụ nữ bước ra, mặc bộ quần áo nâu sần xờn cũ, tóc đã điểm bạc. Khi bà ngẩng mặt lên, tôi hoàn toàn chết lặng…
Đôi mắt bà to tròn nhưng ngơ ngác, trong veo như một đứa trẻ, nhìn tôi mà không hề có chút cảm xúc hay ký ức nào. Người bé gái bụ bẫm, tươi tắn trong bức ảnh của cha tôi đây sao? Sự thật nghiệt ngã khiến nước mắt tôi trào ra, sống mũi cay xè.
Đúng lúc đó, một người đàn ông khắc khổ, gương mặt hằn sâu những vết chân chim bước từ ngoài vườn vào. Đó là anh Hùng. Thấy khách lạ đứng khóc trước cửa nhà, anh ngơ ngác hỏi chuyện. Tôi nghẹn ngào lấy chiếc hộp thiếc, đưa ra những bức ảnh cũ và tự giới thiệu mình là em trai cùng cha khác mẹ của chị Mai.
Nghe đến đây, anh Hùng lặng đi. Anh mời tôi vào căn nhà trống hơ trống hác, chẳng có tài sản gì giá trị ngoài sự sạch sẽ, ngăn nắp. Anh Hùng tâm sự, bao năm qua dù hoàn cảnh khó khăn, vất vả trăm bề, anh vẫn một lòng chăm sóc chị Mai theo đúng lời hứa với người đã khuất. Dù chị không nhận thức được như người bình thường, anh vẫn coi chị là thương yêu nhất, chưa từng một lời than van.
Tôi quỳ xuống trước mặt anh Hùng, vừa biết ơn vừa xót xa cho số phận của chị mình. Tôi lấy hũ tro cốt của cha ra, thắp nén nhang đặt lên bàn thờ gia tiên nhà anh, thay cha gửi lời tạ tội muộn màng đến người vợ cũ và đứa con gái chịu nhiều thiệt thòi.
Sau chuyến đi đó, tôi đón vợ chồng chị Mai vào Nam một thời gian để chạy chữa, hỗ trợ chi phí sinh hoạt và sửa sang lại căn nhà ở quê cho anh chị. Dù chị Mai không thể gọi một tiếng “em trai” trọn vẹn, nhưng mỗi khi thấy tôi, chị lại mỉm cười ngây thơ và đưa cho tôi chiếc kẹo nhỏ.
Gánh nặng tâm nguyện của cha cuối cùng cũng được trút bỏ, và gia đình tôi đã tìm lại được một phần máu mủ thịt xương từng bị thất lạc qua bão táp của thời gian.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Leave a Reply