Gặp anh là may mắn của em 6

Chương 6: Tin Đồn và Bảo Vệ

Những ngày sau đó, tần suất Khánh Gia xuất hiện tại HM Group ngày càng nhiều. Có khi anh viện lý do trao đổi nội dung truyền thông, có khi chỉ đơn giản… mang một ly trà sữa đến đặt trên bàn An An rồi rời đi.

Ban đầu, mọi người chỉ tặc lưỡi: “Chắc bạn cũ.” Nhưng dần dần, ánh nhìn chuyển thành soi mói. Nhất là khi một bức ảnh bị chụp lén lan truyền trên nội bộ: An An đứng dưới sảnh công ty, cười với Khánh Gia khi anh đưa tay xoa đầu cô.

Cùng lúc đó, một tin đồn bắt đầu nổ ra như mồi lửa bén khô:

“Nghe nói An An không chỉ thân với Khánh Gia mà còn… lọt vào mắt xanh của Giám đốc Hải nữa đấy.”

“Không phải tự nhiên mới vào mà đã làm trợ lý chính đâu. Chắc là có gì rồi.”

“Con bé đó chắc biết cách dùng… sắc đẹp.”

An An không phải người yếu đuối, nhưng khi đọc được những lời cay nghiệt trên group nội bộ, tim cô như bị bóp nghẹt. Cô im lặng. Không thanh minh. Không phản bác. Nhưng đôi mắt đỏ hoe không thể giấu nổi khi cô ngồi một mình trong phòng vệ sinh nữ.

Chiều hôm đó, phòng truyền thông có cuộc họp thường kỳ. Không khí ngột ngạt. Thảo Vy lên tiếng đầu tiên, giọng giả vờ vô tội:

“Em chỉ thấy… nếu có mối quan hệ đặc biệt với cấp trên, thì nên minh bạch để tránh hiểu lầm cho cả team.”

Một số người cười khẩy. Một vài ánh mắt đổ dồn về phía An An.

Cô đứng dậy, khẽ nói: “Tôi không cần giải thích. Người hiểu tôi sẽ tự hiểu.”

Cùng lúc ấy, cửa phòng họp bật mở.

Tất cả sững sờ khi thấy Hải Minh bước vào, sắc mặt lạnh như băng.

Anh đưa mắt nhìn từng người trong phòng. Không ai dám thở mạnh.

“Cuộc họp nội bộ, mà nói chuyện đời tư?” – Giọng anh trầm, rõ ràng.

“Chuyện truyền thông thì không làm, lại đi truyền miệng tin rác?”

Anh quay sang nhìn An An, ánh mắt dịu lại:

“Nếu ai còn hứng thú bàn chuyện cá nhân, thì có thể xin nghỉ. Tôi không giữ.”

Không khí chết lặng.

Thảo Vy tái mặt.

Sau buổi họp, An An được gọi lên phòng giám đốc. Cô bước vào, chưa kịp nói gì thì Hải Minh đã đưa cho cô một ly trà gừng nóng.

“Uống đi. Mắt em sưng cả lên rồi.”

Cô cầm ly nước, giọng khàn khàn: “Anh… không cần phải làm vậy đâu. Càng bênh, họ càng nghĩ…”

Anh ngắt lời, mắt nhìn cô đăm đăm:

“Anh không quan tâm họ nghĩ gì. Chỉ cần em biết… trong mắt anh, em là người có năng lực, không cần dùng bất kỳ thủ đoạn nào để đứng vững.”

An An siết ly nước trong tay. Tim cô run rẩy.

Giữa những gièm pha, đố kỵ, tin đồn… chỉ một câu nói ấy, đã khiến lòng cô ấm lên.

Nhưng… cô không biết rằng, ngay lúc này, Khánh Gia đang đứng bên ngoài văn phòng, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt tối lại.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*