Chương 12: Đoạn Đường Cuối
Mùa đông năm ấy, Hà Nội phủ lên mình một lớp sương mù dày đặc. An An đã bắt đầu làm quen với cuộc sống mới – không còn là cô gái mỏng manh, dễ vỡ mà là một người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin, gặt hái được nhiều thành công trong công việc. Nhưng trái tim cô… vẫn chưa thật sự bình yên.
Hải Minh, người đàn ông luôn ở bên cô, vẫn luôn im lặng theo cách của riêng mình, như một bóng mờ vững chắc nhưng không bao giờ ép buộc cô phải làm điều gì. Dù vậy, sự im lặng ấy đôi khi khiến cô cảm thấy mơ hồ.
Ngày hôm đó, trong một buổi gặp gỡ với đối tác lớn, An An đã gặp một tình huống ngoài dự tính. Cô đang đàm phán hợp đồng quan trọng với một tập đoàn lớn thì đột nhiên có tin báo: mẹ cô gặp tai nạn. Không nghiêm trọng lắm, nhưng bà cần được đưa đi cấp cứu.
Cô vội vàng rời khỏi buổi gặp mặt, bỏ lại công việc dở dang và mọi người bối rối. Nhưng khi vừa đến bệnh viện, điều cô không ngờ tới là người chờ đợi cô không phải là mẹ… mà là Khánh Gia.
“Cậu… cậu sao lại ở đây?” – An An ngạc nhiên, không hiểu nổi lý do.
Khánh Gia không giải thích mà chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu lắng.
“Cảm ơn em vì đã cho anh một cơ hội để sửa sai. Anh muốn nói lời chia tay, không phải với em… mà là với chính mình.”
Câu nói ấy làm tim An An thắt lại. Khánh Gia không phải người cô yêu, nhưng những gì anh đã làm cho cô, đã từng là tất cả những gì cô có thể mong muốn. Bây giờ, anh lại muốn ra đi. Cô không biết phải làm sao, không biết phải nói gì.
Khánh Gia đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ, mở ra là một chiếc nhẫn mỏng, đơn giản.
“Đây là món quà anh muốn tặng em. Cũng là lời cảm ơn chân thành nhất. Anh sẽ không làm phiền em nữa.”
An An nhìn chiếc nhẫn, rồi ngước lên nhìn Khánh Gia. Một khoảng lặng bao trùm, giữa họ không còn là tình yêu mà chỉ là sự tôn trọng. Cô không nhận chiếc nhẫn. Cô biết mình đã không còn thuộc về anh, và cũng không còn là cô gái sẽ cần đến anh như trước.
“Cảm ơn cậu. Nhưng tôi đã học được rằng… đôi khi chúng ta phải buông bỏ để tiến về phía trước.” – Cô nói, giọng nghẹn lại.
Khánh Gia khẽ gật đầu, không phản đối gì, chỉ cúi đầu thật sâu rồi quay người bước đi. An An đứng đó, lòng đau nhói.
**
Tối hôm đó, sau khi tất cả mọi chuyện ổn thỏa, cô về nhà. Mọi thứ đã trở lại bình thường. Nhưng trong lòng cô vẫn có một vết rạn.
Lúc ấy, Hải Minh gọi điện. Cô cắn môi một lúc rồi nhận máy.
“Em ổn chứ?” – Anh hỏi, giọng đầy lo lắng.
An An không trả lời ngay, chỉ khẽ thở dài:
“Em vừa gặp Khánh Gia… và mọi thứ lại như một vết cắt trong tim em. Anh biết không, dù em không yêu anh ta, nhưng em vẫn cảm thấy đau. Cảm thấy mình đã để lại một phần quá khứ không thể chữa lành.”
Anh im lặng một lúc lâu. Lúc này, cô nghe thấy tiếng anh thở dài:
“An An… em phải hiểu, quá khứ là một phần trong cuộc đời em, nhưng em không thể để nó chi phối quá nhiều. Nếu em muốn tiến về phía trước, em phải buông bỏ không chỉ người, mà cả cảm giác tiếc nuối.”
An An im lặng, không nói gì. Nhưng những lời anh nói như một tia sáng le lói trong bóng tối.
**
Sáng hôm sau, khi cô đến công ty, Hải Minh đột ngột mời cô ra ngoài ăn trưa. Anh nói:
“Em có biết… cả thế giới này có thể thay đổi. Nhưng nếu em không cho phép mình thay đổi, em sẽ mãi đứng yên một chỗ. Cái gì cũng cần có lúc kết thúc, để một cái mới có thể bắt đầu.”
An An nhìn anh, một chút bối rối, nhưng rồi nở nụ cười nhẹ.
“Hải Minh… Em biết anh luôn ở đây. Nhưng anh có thể đứng cạnh em trong lúc em tìm kiếm con đường này không?”
Anh nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng.
“Anh không cần phải đứng ngoài. Em có thể tự bước đi, nhưng anh sẽ là người luôn ở bên cạnh, chỉ cần em cần, anh sẽ luôn có mặt.”
Đây không phải là một lời hứa hẹn lấp lánh. Đây chỉ là một sự thật đơn giản, nhưng lại là điều mà cô cần nhất lúc này.
Khi hai người quay về công ty, giữa cái không khí căng thẳng của cả đội ngũ truyền thông, An An nhận ra một điều: Chắc chắn, cuộc sống vẫn luôn có những thử thách, nhưng một khi trái tim không ngừng tin tưởng vào chính mình, không gì có thể cản trở bước đi của mình.
Cô mỉm cười, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Leave a Reply