Đi công tác nước ngoài, người đàn ông trung niên khiến 3 cô gái mang tha/i cùng lúc, kết quả kiểm tra ADN khiến ông…
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại trở thành người kể một câu chuyện mà chính bản thân cũng thấy… khó tin đến vậy.
Nếu bạn hỏi tôi: “Anh có hối hận không?”, tôi sẽ không trả lời ngay được. Bởi vì có những sai lầm, khi nó xảy ra, mình không thấy nó sai. Chỉ đến khi hậu quả ập đến, mọi thứ đã không còn đường quay lại.
Câu chuyện của tôi… bắt đầu từ một chuyến công tác.

Năm đó tôi 45 tuổi.
Một người đàn ông trung niên, có gia đình, có vợ hiền, con gái đang học đại học. Cuộc sống của tôi, nếu nhìn từ bên ngoài, là kiểu mà nhiều người gọi là “ổn định”.
Tôi làm trong một công ty xây dựng, vị trí không quá cao nhưng cũng đủ để được tin tưởng giao đi công tác nước ngoài. Lần đó, tôi được cử sang một nước Đông Nam Á làm việc trong vòng ba tháng.
Trước khi đi, vợ tôi dặn:
“Anh đi nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống cho đàng hoàng.”
Cô ấy không hỏi han gì nhiều. Tin tưởng. Và chính sự tin tưởng đó… lại trở thành thứ khiến tôi day dứt nhất sau này.
Những ngày đầu ở nước ngoài, tôi sống rất kỷ luật. Đi làm, về phòng, ăn uống đơn giản. Nhưng rồi, con người ta… khi ở xa nhà, xa những ràng buộc quen thuộc, rất dễ buông lỏng chính mình.
Tôi quen một nhóm người Việt làm việc tại đó. Họ rủ tôi đi ăn, đi uống, đi “giải khuây”.
Ban đầu tôi từ chối.
Nhưng rồi… tôi đi.
“Anh sống có một lần thôi, căng thẳng quá làm gì,” một người nói với tôi như vậy.
Tôi đã tự biện minh cho mình.
Chỉ là đi chơi thôi.
Không có gì quá đáng.
—
Tôi gặp cô gái đầu tiên trong một buổi tối như thế.
Tên cô là Linh.
Trẻ, xinh, nói chuyện nhẹ nhàng. Cô làm trong một quán cà phê gần khu tôi ở. Chúng tôi nói chuyện vài lần, rồi dần thân thiết.
Tôi biết mình đang làm gì.
Tôi biết điều đó là sai.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục.
Tôi tự nhủ: “Chỉ là tạm thời thôi. Khi về nước, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Con người ta thường giỏi tự lừa dối mình như vậy.
—
Một tháng sau, tôi quen thêm một người nữa.
Lan.
Cô làm ở một nhà hàng. Khác với Linh, Lan mạnh mẽ, cá tính, nói chuyện thẳng thắn.
Chúng tôi đến với nhau nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi không biết nên gọi đó là gì.
Say nắng?
Hay đơn giản là… buông thả?
Và rồi…
Người thứ ba xuất hiện.
Mai.
Cô là phiên dịch trong dự án của tôi.
Trẻ nhất.
Và cũng là người khiến tôi… rung động theo một cách khác.
Không chỉ là thể xác.
Mà là cảm xúc.
Chúng tôi nói chuyện nhiều.
Cô hiểu công việc của tôi.
Hiểu cả những áp lực mà tôi không bao giờ nói với ai.
Và tôi… lại lún sâu hơn.
—
Ba tháng.
Ba người phụ nữ.
Ba mối quan hệ song song.
Nghe đến đây, có lẽ bạn sẽ nghĩ tôi là một kẻ tệ bạc.
Có lẽ… đúng.
Nhưng lúc đó, tôi không nghĩ nhiều như vậy.
Tôi chỉ nghĩ rằng… mọi thứ sẽ kết thúc khi tôi rời đi.
—
Ngày tôi về nước, cả ba người đều không biết về sự tồn tại của nhau.
Tôi rời đi.
Cắt đứt liên lạc.
Quay lại với cuộc sống cũ.
Với vợ.
Với con.
Và tôi nghĩ… mọi chuyện đã xong.
—
Nhưng cuộc đời… không đơn giản như vậy.
Khoảng hai tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn.
Từ Linh.
“Em có thai rồi.”
Tôi chết lặng.
Tôi gọi lại.
Cô khóc.
“Em không biết phải làm sao…”
Tôi hoảng loạn.
Chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết thì… một tin nhắn khác đến.
Từ Lan.
“Anh… em cũng có thai.”
Tôi cảm thấy như trời đất sụp xuống.
Hai người.
Cùng lúc.
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì… một cuộc gọi đến.
Mai.
Giọng cô run run:
“Anh… em đi khám… bác sĩ nói em có thai…”
Tôi không nhớ mình đã ngồi đó bao lâu.
Chỉ biết… đầu óc trống rỗng.
Ba người.
Cùng lúc.
Cùng một kết quả.
—
Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn thật sự.
Tôi không thể nói với vợ.
Không thể bỏ mặc.
Cũng không biết phải làm gì.
Ba người phụ nữ, ba cái thai… và tất cả đều liên quan đến tôi.
Hay ít nhất… tôi nghĩ là vậy.
—
Tôi quyết định quay lại nước ngoài.
Không phải vì trách nhiệm.
Mà vì… tôi cần biết sự thật.
Tôi gặp từng người.
Linh khóc rất nhiều.
Cô nói sẽ giữ đứa bé.
Lan thì im lặng, nhưng ánh mắt đầy áp lực.
Còn Mai… cô chỉ nhìn tôi, hỏi một câu:
“Anh định làm gì?”
Tôi không trả lời được.
—
Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi đề nghị một việc.
Xét nghiệm ADN.
Không phải vì tôi nghi ngờ họ.
Mà vì… tôi cần chắc chắn.
Cả ba đều đồng ý.
—
Kết quả có sau đó vài tuần.
Đó là ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Tôi cầm ba tờ giấy trên tay.
Tim đập nhanh.
Mồ hôi túa ra.
Tôi mở tờ đầu tiên.
Không phải.
Tôi sững lại.
Mở tờ thứ hai.
Cũng không phải.
Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng.
Tờ thứ ba.
Vẫn không phải.
—
Không.
Không có đứa nào là con tôi.
Không một đứa nào.
Tôi ngồi đó.
Không biết nên cảm thấy gì.
Nhẹ nhõm?
Hay nhục nhã?
—
Ba người phụ nữ.
Ba cái thai.
Và… không ai liên quan đến tôi.
—
Sự thật dần lộ ra.
Trong khoảng thời gian đó… họ không chỉ có mình tôi.
Có thể là trước tôi.
Có thể là sau tôi.
Nhưng rõ ràng… tôi không phải người duy nhất.
—
Linh cúi mặt, không nói gì.
Lan thì cười nhạt:
“Anh nghĩ mình quan trọng lắm à?”
Còn Mai…
Cô chỉ nói một câu:
“Anh không phải người duy nhất sống hai mặt.”
—
Tôi trở về nước.
Mang theo một cảm giác… rất khó gọi tên.
Tôi đã phản bội vợ.
Nhưng cuối cùng… lại không phải là người phải chịu trách nhiệm cho những cái thai đó.
Nghe thì có vẻ “may mắn”.
Nhưng thực ra… không phải.
—
Bởi vì điều khiến tôi đau nhất…
Không phải là những đứa trẻ kia không phải con tôi.
Mà là…
Tôi nhận ra mình đã trở thành một con người mà chính tôi cũng không còn tôn trọng.
—
Tôi nhìn vợ.
Nhìn người phụ nữ đã ở bên tôi suốt bao năm.
Tôi không dám kể.
Không dám nói.
Nhưng mỗi lần cô ấy hỏi:
“Anh đi công tác có mệt không?”
Tôi chỉ biết gật đầu.
Và cảm thấy… mình là kẻ tệ hại nhất.
—
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, có lẽ sẽ gây tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi đáng đời.
Có người sẽ nói tôi may mắn.
Nhưng với tôi…
Không có gì là may mắn trong câu chuyện này cả.
Chỉ có một bài học.
Rằng…
Có những thứ, dù bạn nghĩ mình có thể giấu đi, có thể “kết thúc khi rời đi”…
Thì thực ra…
Nó sẽ theo bạn suốt đời.
Không phải bằng hậu quả.
Mà bằng sự dằn vặt.
Và cảm giác…
Bạn đã đánh mất chính mình.
Leave a Reply