Chồng đi công tác sống với nh//ân tì//nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà ố/m đ/au thế nào.

Chồng đi công tác sống với nh//ân tì//nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà ố/m đ/au thế nào. Anh còn hào hứng đưa cô ta đi si/nh ở bệ/nh vi/ện quốc tế. Đúng ngày đ//ứa b//é chào đời tôi đã làm 1 hành động khiến gã chồng và ả b/ồ đ/au đ/ớn hết phần đời còn lại…

Chồng đi công tác sống với nh//ân tì//nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà ố/m đ/au thế nào. Anh còn hào hứng đưa cô ta đi si/nh ở bệ/nh vi/ện quốc tế. Đúng ngày đ//ứa b//é chào đời tôi đã làm 1 hành động khiến gã chồng và ả b/ồ đ/au đ/ớn hết phần đời còn lại…

Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có l/ửa đ//ốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng si/nh. Tiếng h/ét đ/au đ/ớn của cô b/ồ nh/í vọng ra khiến Tuấn xót xa ru/ột g/an. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong m/en sa/y tì/nh á/i với Lan – cô thư ký tr/ẻ đẹp, nó//ng b//ỏng và biết chiều chuộng. Lấy lý do “đi biệt phái mở rộng chi nhánh miền Nam”, Tuấn dọn hẳn ra khỏi nhà, để mặc Linh – người vợ tào khang và đ/ứa con g/ái 5t ở lại Hà Nội. Thời gian đầu, Linh còn gọi điện hỏi han, nhưng Tuấn luôn g/ắt gỏ/ng: “Anh bận họp”, “Đang đi ti//ếp khách”, “Đừng làm phiền anh”. Dần dần, những cuộc gọi thưa thớt rồi tắt hẳn. Tuấn hí hửng nghĩ vợ mình ng/u ng/ơ, tin chồng tuyệt đối. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của đàn bà đôi khi là tiếng sấ/m báo hiệu cơn bã/o lớn nhất.

Lan m/ang th/ai con trai. Tin này khiến Tuấn sướng ph/át đ/iên. Anh là con trai độc đinh, áp lực nối dõi tông đường luôn đè nặng. Linh chỉ si/nh được con gái, lại hay đ/au ố/m, khiến anh chán ngán. Vì thế, Tuấn dồn hết tiền bạc, tâm trí cho Lan. Anh mua căn hộ cao cấp, sắm xe sang, và giờ là đặt phòng sinh VIP nhất cho “hoàng tử” sắp chào đời. Anh quên hẳn, hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình.
“Oa… Oa…” Tiếng kh/óc tr/ẻ th/ơ vang lên x/é to/ạc không gian tĩnh lặng.

Cánh cửa phòng si//nh mở ra, y tá tươi cười: “Chúc mừng anh, bé trai, nặng 3,8kg, mẹ tròn con vuông.” Tuấn l/ao vào phòng như một cơn gió. Lan nằ/m trên gi/ường, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Bên cạnh là đ/ứa b/é đang ngủ say. Tuấn rưng rưng nước mắt, cúi xuống hôn lên trán nhân tình: “Cảm ơn em! Em là ân nhân của đời anh. Anh sẽ cho mẹ con em tất cả.”
Đúng lúc đó, cửa phòng bệ//nh lại mở. Không phải bác sĩ, mà là…

… mà là một nhóm người mặc vest đen lịch lãm, đi đầu là luật sư riêng của gia đình Tuấn cùng với Linh.

Linh bước vào, không có lấy một chút vẻ tiều tụy của người vợ bị bỏ rơi. Cô diện bộ đồ thanh lịch, thần thái sắc lạnh đến đáng sợ. Tuấn bàng hoàng, miệng lắp bắp:

  • “Linh… sao cô lại ở đây? Cô theo dõi tôi sao?”

Linh không đáp, chỉ khẽ mỉm cười nhìn đứa trẻ mới chào đời, rồi thong thả lấy ra từ trong túi xách một xấp tài liệu dày cộp đặt lên bàn:

  • “Đừng căng thẳng thế, tôi đến để tặng quà sinh nhật cho chính mình, và tặng cả ‘quà mừng’ cho con trai anh.”

Tuấn run rẩy mở tờ giấy đầu tiên. Đó là bản sao hồ sơ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của anh trong công ty sang tên Linh, cùng với lệnh phong tỏa tài sản cá nhân để phục vụ điều tra sai phạm tài chính. Tuấn tái mặt:

  • “Cô… cô đã làm gì?”

Linh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình thản nhưng đanh thép:

  • “Cả năm qua anh mải mê xây tổ ấm mới, quên mất rằng căn nhà và cái ghế giám đốc anh đang ngồi vốn được xây lên từ vốn liếng của nhà ngoại. Tôi đã im lặng để anh tự đắc, để anh tự tay ký vào các giấy tờ ủy quyền mà anh tưởng là ‘thủ tục chi nhánh’. Giờ đây, anh trắng tay. Căn hộ này, chiếc xe anh mua cho cô ta, tất cả đều đứng tên tôi và sẽ bị thu hồi ngay ngày mai.”

Lan nằm trên giường bệnh, nghe đến chữ “trắng tay” thì mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt đứa con khóc thét lên. Nhưng đòn chí mạng vẫn còn ở phía sau. Linh lấy ra một phong bì nhỏ hơn, ném thẳng vào mặt Tuấn:

  • “Và đây là món quà đặc biệt nhất. Anh khao khát có con trai nối dõi đến mức mờ mắt nhỉ?”

Tuấn mở phong bì. Đó là bản kết quả xét nghiệm ADN của anh và đứa bé vừa mới chào đời. Dòng chữ “Không có quan hệ huyết thống” hiện ra đỏ chót. Hóa ra, trong thời gian Tuấn mải mê làm lụng, chu cấp cho Lan, cô ta đã kịp có một “mối quan hệ song song” khác để đảm bảo tương lai. Đứa bé này vốn là kết quả của một gã tình nhân trẻ khác mà Lan dùng để bẫy Tuấn làm “đổ vỏ”.

Khám phá thêm
Gia đình
gia đình

Tuấn quỵ xuống sàn bệnh viện, nhìn đứa trẻ mà anh vừa gọi là “hoàng tử”, rồi nhìn người vợ mình từng khinh rẻ giờ như một nữ hoàng đang định đoạt số phận của anh.

Linh cúi xuống, ghé sát tai anh nói nhỏ:

  • “Tiền mất, tình tan, đứa con anh tôn thờ cũng là của kẻ khác. Chúc mừng anh đã có một ngày trọng đại thật… đắt giá.”

Linh quay lưng bước đi, gót giày cao gót nện xuống sàn bệnh viện vang lên những tiếng khô khốc. Phía sau lưng cô, tiếng gào thét của Tuấn và tiếng khóc hối lỗi muộn màng của Lan vang dội khắp hành lang, nhưng tất cả đã quá trễ. Hợp đồng ly hôn đã ký, bằng chứng ngoại tình đã đủ, thứ chờ đợi Tuấn phía trước không chỉ là sự nghèo khổ mà còn là bản án tù vì những sai phạm tài chính mà Linh đã âm thầm thu thập suốt một năm qua.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*