Cha chồng tương lai giả làm tài xế xe ôm nghèo để thử lòng nàng dâu, không ngờ ông đã v-ạch tr-ần bộ mặt thật của cô gái…
Buổi chiều hôm ấy, trời đổ nắng nhẹ, cái nắng không gay gắt mà chỉ đủ làm mặt đường lấp lóa. Lan đứng trước cổng một quán cà phê sang trọng, tay cầm điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ. Hôm nay cô có hẹn với mẹ của Tuấn – người đàn ông mà cô đang tính đến chuyện kết hôn. Nhưng trước khi vào gặp, cô lại nhận được một cuộc gọi lạ.
“Cháu là Lan phải không? Bác là người quen của mẹ Tuấn. Bác được nhờ đến đón cháu,” giọng một người đàn ông trầm khàn vang lên từ đầu dây bên kia.
Lan hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý. Một lát sau, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng trước mặt cô. Người lái là một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi, mặc áo khoác bạc màu, đội mũ bảo hiểm đã trầy xước.
“Cháu là Lan?” ông hỏi.
“Dạ, vâng…” Lan nhìn chiếc xe, thoáng chần chừ. Cô vốn không quen đi xe ôm, lại càng không thích kiểu người có vẻ lam lũ thế này. Nhưng nghĩ đến việc không muốn làm mất lòng gia đình Tuấn, cô đành leo lên.
Trên đường đi, ông ta bắt chuyện: “Cháu làm công việc gì?”
Lan đáp qua loa: “Dạ, cháu làm kinh doanh nhỏ thôi.”
“Vậy chắc cũng vất vả lắm?”
Lan khẽ cười, giọng có chút kiêu hãnh: “Cũng không đến nỗi. Quan trọng là biết nắm cơ hội. Như cháu bây giờ… cũng may mắn quen được người phù hợp.”
Ông gật gù: “Nghe nói cháu sắp cưới Tuấn?”
“Dạ, vâng.”
“Cậu ấy là người tốt. Nhưng gia đình cũng khá giả. Cháu có thấy áp lực không?”
Lan im lặng vài giây, rồi nói thẳng: “Thật ra, cháu nghĩ chuyện đó là bình thường. Ai mà chẳng muốn cuộc sống tốt hơn. Nếu đã có cơ hội thì phải nắm lấy.”
Ông không nói gì thêm, chỉ tiếp tục lái xe. Đến một đoạn đường vắng, xe bỗng khựng lại.
“Ch-ết rồi, xe hỏng rồi cháu ạ,” ông nói, giọng có vẻ bối rối.
Lan nhíu mày…HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2..
“Chết rồi, xe hỏng rồi cháu ạ,” ông nói, giọng có vẻ bối rối.
Lan nhíu mày: “Sao lại hỏng đúng lúc này?”
“Chắc phải dắt bộ một đoạn. Cháu chịu khó nhé.”
Lan bước xuống, khuôn mặt lộ rõ sự khó chịu. Đôi giày cao gót của cô lún nhẹ xuống nền đất. Cô thở dài, lẩm bẩm: “Đúng là phiền phức.”
Người đàn ông dắt xe đi chậm rãi. Một lúc sau, ông quay sang hỏi: “Nếu sau này Tuấn không còn giàu có nữa, cháu có vẫn ở bên cậu ấy không?”
Lan bật cười: “Chú hỏi gì lạ vậy? Thời buổi này, ai cũng phải thực tế. Tình cảm quan trọng, nhưng không thể sống chỉ bằng tình cảm được.”
“Ý cháu là nếu không có tiền thì tình cảm cũng khó tồn tại?”
“Cháu không nói vậy… nhưng nếu không có nền tảng thì sẽ rất vất vả. Cháu không muốn sống khổ.”
Ông gật đầu, ánh mắt trầm xuống.
Hai người đi thêm một đoạn thì gặp một quán nước ven đường. Ông đề nghị nghỉ một chút. Lan miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế nhựa.
“Cháu uống gì không?” ông hỏi.
Lan lắc đầu: “Thôi, cháu không quen uống ở những chỗ thế này.”
Ông chỉ cười, gọi một ly nước lọc cho mình.
Một lúc sau, ông lại hỏi: “Cháu quen Tuấn lâu chưa?”
“Cũng được một thời gian.”
“Cháu yêu cậu ấy vì điều gì?”
Lan ngập ngừng, rồi đáp: “Anh ấy tốt, biết quan tâm… và cũng có điều kiện.”
“Điều kiện là quan trọng nhất?”
Lan không trả lời ngay. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, rồi thẳng thắn: “Cháu nghĩ không nên giả tạo. Ai cũng có lý do riêng để lựa chọn. Cháu không phủ nhận là điều kiện của anh ấy khiến cháu yên tâm hơn.”
Ông im lặng một lúc lâu. Không khí trở nên nặng nề.
Cuối cùng, ông đứng dậy: “Thôi, xe chắc không sửa được. Bác gọi người khác đến đón cháu nhé.”
Lan thở phào, vội vàng gật đầu.
Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc ô tô sang trọng dừng lại trước quán. Một người tài xế mặc đồng phục bước xuống, mở cửa xe.
Lan ngạc nhiên khi thấy người đàn ông đi xe ôm lúc nãy cũng bước lên xe, ngồi vào ghế sau. Ông tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại mái tóc đã điểm bạc, rồi nhìn cô.
“Cháu lên xe đi,” ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng khác hẳn lúc nãy.
Lan đứng chết lặng. Cô nhận ra ánh mắt ấy – ánh mắt mà cô đã từng thấy trong những bức ảnh Tuấn đưa cho cô xem. Đó chính là cha của anh.
Cô lắp bắp: “Bác… bác là…”
“Cha của Tuấn,” ông đáp ngắn gọn.
Lan cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô bước lên xe trong sự bối rối tột độ. Không gian trong xe im lặng đến ngột ngạt.
Một lúc sau, ông lên tiếng: “Bác xin lỗi vì đã thử cháu theo cách này. Nhưng bác cần biết con trai mình sẽ gắn bó với người như thế nào.”
Lan cúi đầu, không biết phải nói gì.
“Cháu không phải người xấu,” ông nói tiếp. “Cháu chỉ quá thực tế. Nhưng hôn nhân không chỉ là sự tính toán. Nếu chỉ dựa vào tiền bạc, khi nó mất đi, mọi thứ cũng sẽ sụp đổ.”
Lan cắn môi. Những lời ông nói như chạm vào điều gì đó sâu trong lòng cô.
“Tuấn là người sống tình cảm. Nó có thể cho cháu một cuộc sống đầy đủ, nhưng điều nó cần là một người ở bên vì nó, không phải vì những gì nó có.”
Xe dừng trước quán cà phê ban đầu. Lan bước xuống, lòng nặng trĩu.
Cô không vào trong ngay mà đứng lặng một lúc. Những câu hỏi cứ xoáy vào tâm trí cô: Mình thực sự yêu Tuấn vì điều gì? Nếu một ngày anh không còn như bây giờ, mình có còn ở lại?
Cô nhớ lại những lúc Tuấn quan tâm cô, những buổi tối anh kiên nhẫn chờ cô tan làm, những lần anh lặng lẽ giúp đỡ mà không cần nhận lại. Những điều đó… không liên quan đến tiền bạc.
Lan hít sâu một hơi, rồi bước vào quán.
Tuấn đang ngồi đợi, gương mặt có chút lo lắng. Khi thấy cô, anh đứng dậy: “Em đến rồi. Mẹ anh sắp tới…”
Lan ngắt lời, giọng run run: “Anh Tuấn… em cần nói với anh một chuyện.”
Anh nhìn cô, ngạc nhiên.
Lan kể lại tất cả. Từng lời, từng câu, không giấu giếm. Khi cô nói xong, cả hai đều im lặng.
Tuấn thở dài: “Anh xin lỗi vì ba anh làm vậy… nhưng anh hiểu vì sao ông làm.”
Lan lắc đầu: “Không, em mới là người cần xin lỗi. Em đã không trung thực với chính mình.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Em đã nghĩ đến tiền bạc, đến cuộc sống tiện nghi… nhưng em nhận ra, nếu chỉ có vậy thì không đủ. Em không muốn bắt đầu một cuộc hôn nhân bằng sự tính toán.”
Tuấn im lặng, rồi hỏi: “Vậy em… muốn gì?”
Lan mỉm cười, ánh mắt dịu lại: “Em muốn thử một lần yêu đúng nghĩa. Không phải vì điều kiện, mà vì con người anh.”
Một khoảng lặng ngắn trôi qua, rồi Tuấn nắm lấy tay cô.
Ngoài kia, nắng chiều vẫn dịu dàng như lúc ban đầu. Nhưng trong lòng Lan, mọi thứ đã khác. Cô hiểu rằng, có những giá trị không thể đo bằng tiền, và chỉ khi dám đối diện với chính mình, người ta mới có thể tìm thấy hạnh phúc thật sự.
Leave a Reply