Chap 5
Tôi đóng cửa lại lên giường nằm khóc , mặc kệ Bình lúi húi dọn dẹp. Vì mệt quá mà ngủ quên lúc nào không hay.
3h chiều khách khứa về hết. Mẹ chồng tôi lên gõ cửa phòng, tôi lúc này vẫn còn mơ màng ngủ. Bình ra mở cửa .
Bình : có chuyện gì vậy mẹ ?
Mẹ chồng : vào phòng rồi nói .
Mẹ chồng : quà cưới đâu rồi. Vàng mọi người trao cho sáng nay ấy.
Bình : con để ở cái hộp trên bàn trang điểm kia kìa .
Mẹ chồng : ơ hay . Vàng chứ có phải đất đâu mà mày vứt bừa bãi thế. Nhỡ đâu đứa nào nó tắt mắt lấy cắp thì làm sao .
Bình : mẹ buồn cười nhỉ . Trong phòng con thì làm gì có ai ra vào đâu mà cắp với chả trộm. Mẹ toàn nói mấy chuyện viển vông.
Mẹ chồng : ôi giời , biết đâu được đấy. Bọn nghèo hèn nó thấy vàng lại chẳng sáng mắt lên à .
Bình : mẹ ơi mẹ cầm đi rồi mang về phòng cho con . Đủ hết không thiếu món nào đâu.
Tôi nằm quay lưng vào tường, 2 hàng nước mắt cứ thế chảy ra. Có lẽ là mẹ chồng tôi cố tình nói cho tôi nghe . Đúng là gia đình tôi nghèo thật đấy . Nhưng không hèn. Bố tôi luôn dạy dỗ chị em tôi sống sao cho đàng hoàng ngay thẳng . Hôm nay để người ta phải nói nặng nhẹ đến bản thân và gia đình. Thật sự rất đau lòng .
Tôi khẽ nhúc nhích người , ho lên 1 tiếng để báo cho mẹ con Bình biết tôi đã tỉnh .
Mẹ chồng tôi vờ như không để ý đến sự tồn tại của tôi. Bà cầm cái hộp ra ngoài . Không quên nói với lại 1 câu : ” tao mang về kiểm tra lại cho kỹ. Ai tặng gì tao đều nhớ hết cả”
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa , ngồi bật dậy hỏi lại :
-mẹ , mẹ có ý gì đấy. Đồ anh Bình để trên bàn con không đụng vào cũng chẳng để ý đến.mong mẹ đừng nói mất này mất nọ. Nhà con tuy nghèo nhưng ít ra con cũng có lòng tự trọng của con chứ .
Mẹ chồng : tao nói cẩn thận bọn trộm . Ai nói gì mà mày vơ vào mình làm gì . Người ta lại nghĩ tao khó với con dâu.
Tôi : con cũng chỉ nói như vậy thôi.
Mẹ chồng : xuống dưới nhà lo mà dọn dẹp đi . Không ai hầu được đâu.
Bình : việc gì để con dọn cho . Cứ để Dương nghỉ ngơi.
Mẹ chồng : việc dọn dẹp là việc đàn bà mày là đàn ông . Đâm đầu vào làm gì. Lấy vợ về để làm vợ . Chứ không phải để thờ.
Bình : mẹ , vợ con đang có thai. Con phải ra dáng đàn ông chứ.
Tôi : thôi không sao , để e tự làm.
Tôi uể oải vác cái bụng bầu nặng nề bước từng bước xuống nhà . Thật ra đám cưới cũng thuê người ta làm từ A đến Z cả rồi. Tôi không có bị cơn ác mộng rửa trăm mâm bát hành hạ . Chỉ là đi lau cái nhà 3 tầng to vật vã ra thôi.
Lau xong cái nhà đủ mệt gần chết lại ra lau cái sân , tưới nước cho vườn hoa, tiện thể dọn luôn chuồng chó. Con chó béc giê thấy tôi , nó vênh cái mõm lên sủa gâu gâu . Luống cuống thế nào tôi lại vấp ngay vào cái xích chó. Tôi ngã oạch xuống đất xước cả chân . Bình đang giúp tôi thu dọn trong bếp liền lao ra.
Bình hốt hoảng : vợ ơi , vợ có sao không ?
Tôi vì còn giận Bình nên chỉ lắc đầu.
Mẹ chồng tôi đứng chống nạnh trước cửa : vận động đi cho dễ đẻ . Mắt mũi để đâu cái xích chó to lù lù ra đấy mà không thấy à .
Tôi : con xin lỗi con bất cẩn .
Mẹ chồng tôi bĩu môi. Bình dìu tôi vào trong nhà . Cứ bắt vợ ngồi yên để anh làm. Tôi ngồi nhìn ra ngoài trông vẻ mặt mẹ chồng tôi có vẻ bực lắm . Nhưng thằng con quý tử nhất định đòi làm thay cho vợ đành chịu . Tôi cảm thấy người có chút vui vẻ.
Đêm tân hôn của chúng tôi. Mỗi đứa cầm 1 cái điện thoại nằm 1 góc chẳng ai buồn nhìn ai . Vì bụng to chẳng làm ăn được gì . Lại thêm cả vụ vẫn còn giận nhau . Cho nên tôi cấm Bình không được ôm tôi.
Bình cứ lăn qua lăn lại tôi vờ ngủ say không để ý. Khi nghe tiếng bàn phím điện thoại Bình vang lên tạch tạch . Tôi không nén nổi tò mò , tôi liếc sang 1 chữ Diễm to đùng hiện lên . Có lẽ là Bình đanh nhắn tin với Diễm.
Tôi điên tiết lên giằng cái điện thoại . Định ném vào tường đập cho nát bét. Nhưng trước khi đập ít nhất phải xem chúng nó tư tình gì với nhau.
Xem xong tin nhắn tức không chịu nổi. Quay sang thấy Bình ôm bụng cười sặc sụa . Tôi điên lên , cầm tay Bình cắn 1 cái rõ mạnh :” anh bị điên à “
Tên khốn này nhắn tin với anh Cường nhưng lại cố tình thay danh bạ thành Diễm trêu máu tôi.
Bình cứ để yên cho tôi cắn , đợi hết cơn điên của tôi. Bàn tay Bình đã chi chít vết cắn.
Bình nhìn tôi, vẻ mặt đau đớn nói : chỉ cần vợ hết giận đau mấy anh cũng chịu được .
Tôi thầm mắng :” người kia sao lại ngu ngốc vậy “
Bình thấy tôi không phản ứng liền ôm tôi thật chặt vào lòng thì thầm :” ước cứ mãi được ôm vợ thế này .”
…
Mấy ngày lo nghĩ cho đám cưới vất vả , lại thêm bầu bí mệt mỏi. buổi sáng đầu tiên về nhà chồng tôi ngủ tận 7 h mới dậy mặc dù đêm qua đã cói đấu tranh tinh thần hôm nay dậy sớm theo lời bố và chị Chi đã dặn . Đánh răng xong tôi cuống cuồng chạy xuống nhà chuẩn bị đồ ăn sáng . Nhưng muộn rồi Mẹ chồng tôi đã làm xong đồ đang cùng bố chồng ăn rồi.
Tôi lý nhí : mẹ ơi con xin lỗi chỉ tại con mệt quá.
Bố chồng ; không sao đâu con . Ngồi vào ghế ăn sáng đi .
Mẹ chồng : ôi quên mất nhà mình có thêm người . Ngại quá chỉ nấu cháo gà đủ 3 người ăn .
Tôi biết thân phận. Cúi đầu xuống đáp lại : thôi không sao ạ . Lát con ăn cái khác cũng được .
Bố chồng : con ăn phần cháo của Bình đi . Có bầu không nên ăn linh tinh . Thằng Bình ăn gì chả được .
Mẹ chồng : thằng Bình thích ăn nhất là cháo gà đấy . Mà này Dương tí nhớ giặt quần áo rồi hãy sang bên ngoại. Lát tao với bố mày phải qua chỗ tiệm cầm đồ . Mấy hôm nay không ra đó rồi
Tôi nuốt nước mắt vào trong đáp : vâng con biết rồi .
Bố chồng tôi nhìn tôi lắc đầu thương cảm . Có lẽ ông cũng muốn bênh vực cho con dâu nhưng lại sợ mẹ chồng tôi mất mặt .
Tôi giặt xong quần áo, đưa lên sân thượng ở tầng 3 phơi . Chuẩn bị sơ chế đồ ăn trưa, lau nhà rửa bát xong rồi mới kêu Bình dậy về qua nhà tôi .
Bình chở tôi trên con xe SH màu đỏ đô. Tôi ôm eo hắn thật chặt . Đi ra khỏi nhà Bình như là thoát được khỏi gông cùm.
Tôi và Bình về đến cổng . Đã thấy bố đứng ngoài đó đợi rồi . Nhìn bố ống quần bên cao bên thấp . Cứ ngó ngó nghiêng nghiêng tôi thương bố lắm. Lẽ ra phải sang sớm để chuẩn bị cùng mọi người thì trưa trật mới sang được đến nhà đẻ dù chẳng xa xôi gì cho cam . Lại bắt bố ra cổng chờ đợi .
Tôi : bố làm gì ở đây thế.
Bố : bố đợi 2 đứa , sợ 2 đứa đến muộn chị Chi đi mất. 1h chị phải lên trường rồi.
Tôi : con xin lỗi, tại phải dọn việc nhà nữa .
Bố : thôi không sao vào nhà đi . Mọi người đang đợi cơm đấy.
Tôi cùng mọi người ăn xong bữa cơm . Bố cũng chẳng cho tôi đi rửa bát. Cứ bắt ngồi trên bàn ăn hoa quả. Chị Chi là người đảm nhận việc rửa bát. Đúng là chẳng nơi đâu bằng ở nhà . Về nhà là trở thành công chúa , bà hoàng. Chị Chi dọn dẹp xong mấy việc lặt vặt Cũng sát giờ chị Chi đi mất rồi . Chị em chẳng tâm sự được gì nhiều . Chả hiểu sao lần này chị đi , trong lòng tôi lại mang nhiều tâm sự đến vậy .
Chị Chi : thi thoảng nhớ về thăm bố đấy . Hôm qua bố thương mày mà cả đêm không ngủ được . Tao lên trường đợt này , tết cũng không được về đâu. Hết đợt phép rồi .
Tôi : chị cứ đi đi . Em thi thoảng qua với bố .
Chị Chi : ừ mà có gì buồn nhớ gọi điện cho tao. Đừng có chịu đựng 1 mình đấy.
Chị Chi nhìn Bình : chị giao cái Dương cho mày chỉ mong mày đừng làm tổn thương đến nó. Tội lắm. Từ nhỏ nó đã thiếu tình thương của mẹ . Hy vọng mày đối tốt với nó
Bình : chị yên tâm . Em nhất định sẽ dùng cả đời để yêu thương cô ấy.
Tôi mím chặt môi ngăn không cho dòng nước mắt rơi xuống. Chị tôi vẫn vậy luôn yêu thương đứa em gái nhỏ hết lòng .
Chị Chi đi rồi tôi và Bình cũng phải về . Còn lo chuẩn bị cơm chiều nữa. Bố tôi chuẩn bị quà về bên nội . Nhất định cứ bắt tôi và Bình mang về cho ông bà thông gia.
Tôi lên xe vẫn ngoái đầu lại nhìn . Bố tôi lặng người đi đứng ở cổng nhìn theo bóng dáng đứa con gái nhỏ đang dần khuất xa . Tôi lại khóc . Trong đầu tôi cứ văng vẳng lời hát ru ma mị ” chiều chiều ra đứng ngõ sau
Muốn về quê mẹ mà không có đò ”
Con gái đặt chân đi lấy chồng nhà đẻ chẳng còn là nhà mình nữa. Dù cũng chỉ cách nhau 1 con đường nhỏ . Nhưng cũng chỉ có thể cùng bố ăn vội vã 1 bữa cơm trưa. Tôi nhìn xuống xoa xoa cái bụng , nở 1 nụ cười méo mó :” cũng may mang bầu con là con trai . Sau này có lẽ sẽ không đau lòng như ông ngoại”
Tôi về đến nhà nằm nghỉ ngơi 1 lát lại lao vào chuẩn bị cơm chiều . Cũng may những ngày tháng ở trọ đã tôi luyện cho tôi với Bình kỹ năng nấu ăn. 2 đứa hỳ hục lao vào bếp 1 tiếng cũng xong bữa cơm chiều với 2 món mặn và 1 món canh đúng kiểu 1 bữa cơm gia đình chính thống .
Thấy bố mẹ chồng về tôi lễ phép chào hỏi. Bình nhanh nhẹn mang quà bố tôi gửi ra khoe với bố hắn.
Bình : bố vợ con gửi , rượu nếp cẩm do ông tự tay nấu . Nếp cẩm mua tận trên Hà Giang đó bố. Con bảo bố thích uống mấy đồ rượu quê này lắm.
Bố chồng tôi cười : ái chà thế phải mở ra bố con mình làm mấy chén chứ nhỉ.
Tôi vừa bê đồ ăn vừa cười tủm. Bố chồng tôi ngoài việc lý lịch không sạch sẽ cho lắm và xăm trổ hơi kinh khủng. Cái gì tôi cũng thấy tốt.
Mẹ chồng tôi bĩu môi : rượu Tây cả tủ , ông còn không đụng đến. Cứ làm bộ.
Bình : ơ mẹ buồn cười đây là rượu quê, rượu bố vợ con nấu.
Mẹ chồng : 3 cái đồ rượu rẻ tiền , không khéo toàn cồn với thuốc sâu.
Bố chồng : bà có thôi đi không ăn nói vớ vẩn.
Tôi ngồi xuống bàn . 2 tay xiết chặt vào nhau. Tại sao cái gì của gia đình tôi trong mắt mẹ chồng cũng chẳng tốt đẹp gì.
Bình với tay gắp đĩa bò xào. Mẹ chồng tôi nắm lấy tay hắn . 2 mắt bà nhìn chằm chằm vào tay Bình .
Bình : mẹ , bỏ tay ra cho con gắp đồ ăn.
Mẹ chồng : tay mày làm sao . Con Bấc nó cắn mày à ?
Tôi đưa mắt lên nhìn. Là mẹ chồng tôi đang nói đến mấy vết tôi cắn trên tay Bình . Bà biết thừa vẫn cố đá đểu tôi với con chó Bấc.
Bình : mẹ buồn cười . Con và Dương trêu nhau .
Mẹ chồng tôi lấy tay kéo áo Bình lên , trên lưng , hông cũng đầy vết cào cấu , cắn véo của tôi.
Bà tru tréo lên nhìn tôi : mày có biết từ nhỏ đến lớn tao không nỡ đánh thằng Bình 1 cái nào không hả. Bình như thế này là thế nào.
Bố chồng : bà thôi đi . Tụi nhỏ nó trêu nhau. Thằng Bình không có ý kiến gì sao bà lại cứ làm quá lên.
Mẹ chồng tôi dằn cái bát mạnh xuống cái bàn gỗ , bà quăng luôn đôi đũa xuống nền . Rồi bỏ lên phòng .
Bình nói với theo : mẹ thật vô lý.
Tôi : con xin lỗi bố. Chỉ tại con….
Bố chồng : thôi 2 đứa tiếp tục ăn đi. Tính bà ấy là vậy chỉ nói mồm thôi chứ bụng không xấu.
Bình : phải đấy . Vợ đừng nghĩ nhiều.
Tôi im lặng cố nuốt hết bát cơm . Con của bà là vàng tôi từ nay không dám đụng vào nữa.
Tôi và Bình hôm đấy lại cãi nhau. Thật sự tôi không thể chịu được cái cảnh suốt ngày bị mẹ chồng khinh rẻ trong căn nhà này . Nhưng tôi làm gì có can đảm để cãi nhau tay đôi với mẹ chồng . Cuối cùng cũng chỉ có thể mang Bình ra trút giận. Mỗi lần như vậy hắn cũng chỉ biết im lặng nhẫn nhịn .
Trước đây cứ nghĩ chỉ cần yêu nhau là đủ. Những truyện khác sẽ không còn quan trọng . Nhưng có lẽ cuộc sống hôn nhân với 1 đứa nhóc 16 tuổi không hề dễ dàng. Cũng may còn có Bình làm chỗ dựa tinh thần nếu không có lẽ tôi đã gục ngã mất…
Tết dương lịch bố mẹ chồng tôi phải đi lên phố huyện biếu quà các xếp trên đó và tiện ăn cơm ở nhà cậu mợ luôn . Tôi thì muốn về nhà với bố. Vì anh chị em họ hàng chắc cũng được nghỉ tết Dương về mấy ngày. Bình đã nhận lời đi liên hoan tất niên với bọn lớp cũ ở nhà Cường.
Không muốn Bình khó xử nên tôi tự bắt taxi về với bố. Bình sang chỗ nhà Cường. Tầm 3 giờ chiều. Facebook tôi báo có tin nhắn . Là Diễm, tôi không kết bạn với nó . Mà không hiểu sao nó lại tìm được face tôi. Nó gửi cho tôi mấy cái ảnh đang nằm lả lơi bên cạnh Bình.
Tôi lúc này điên lắm rồi đấy , tôi biết lúc nó chụp ảnh là Bình say . Nhìn cái kiểu nằm 1 tư thế của Bình là biết rồi. Nhưng vẫn phải cho con Diễm này 1 bài học . Tôi tức tốc chào bố ra về , bắt taxi đi thẳng đến nhà thằng Cường . Tôi chưa vào nhà nó bao giờ nhưng Bình chỉ mấy lần nên biết nhà hắn ở đâu.
Tôi ấn chuông liên tục . Thằng Cường ra mở cửa . Nó thấy tôi mặt liền biến sắc tái nhợt
Cường lắp bắp : em … em đến có việc gì không ?
Tôi : tìm thằng Bình về.
Cường : Bình say đang ở nhà anh . Lát anh đưa về em cứ về trước đi . Lớp anh chúng nó đang hát trong nhà.
Tôi : thế không phải thằng Bình đang nằm với con Diễm à. Tránh ra cho tôi vào.
Tôi đẩy Cường ngã dúi dụi xuống nền gạch . Tôi lao vào nhà , mấy thằng bạn của Bình đang hát thấy tôi liền im bặt . Tôi không để ý đến chúng nó trực tiếp lên tầng 2 , mở 3 cái phòng mới thấy phòng Bình nằm. Hắn và con Diễm ôm nhau ngủ say như chết . Cái áo sơ mi kẻ sọc của hắn lại còn nửa mặc nửa hở. Dấu son môi đỏ chót của con Diễm còn nằm lù lù trên ngực.
Tôi lao lên giường tát cái ” bốp ” vào mặt Bình. Bình mơ màng mở mắt ra thấy tôi lại quay sang thấy con Diễm đang nằm cạnh. Hắn hốt hoảng cài lại cúc áo .
Tôi nhân lúc con khốn nạn kia không biết ngủ hay giả vờ ngủ liên tiếp tát vào mặt nó. Vừa đánh tôi vừa chửi :” đm con chó này . Mày nghĩ mày là ai mà đụng vào chồng bà ” . Con Diễm tỉnh dậy nhưng không đánh trả lại . Nó cứ ôm mặt khóc . Tôi chẳng thèm để ý đến nó táng thêm 2 cái đạp vào bụng nó .
Tôi quay sang Bình đang đứng bất động tại chỗ . Tôi vừa khóc vừa đánh Bình :
– khốn nạn. Anh đi họp lớp thế này à . Anh với nó đã làm gì nhau ( tôi lúc đó thừa biết Diễm đóng kịch . Nhưng thấy Bình ôm nó và cái vết son môi khiến tôi mất hết bình tĩnh .)
Bình ôm tôi : vợ ơi anh xin lỗi , lúc đó anh say , thật sự anh không biết gì cả , xin em tin anh .
Con khốn nạn kia đúng là ranh mãnh . Nó cũng gào mồm lên phân trần :” chị không nhớ gì hết. Bọn chị say em đừng trách Bình “
Tôi : chị câm mồm cho tôi. Chính chị là người…
Diễm không để tôi nói hết câu . Nó ôm chân tôi lại . Miệng không ngừng nói xin lỗi . Tôi điên quá , lấy chân đạp thẳng vào mồm nó. Khóe miệng con Diễm máu đột nhiên chảy ra. Con Diễm càng khóc to hơn . Bên ngoài là tiếng đập cửa nhốn nháo của bọn thằng Cường .
Bình thấy vậy gắt lên : Dương , em làm gì thế em điên rồi . Đi về nhà nói chuyện . Đừng làm loạn lên ở nhà thằng Cường.
Tôi cười chua chát : chúng mày lại còn bênh nhau à. Để tao đập chết nó luôn xem mày làm gì tao. Thằng khốn nạn.
Bình kéo tay tôi mở cửa ra lôi tôi xuống dưới nhà. Bọn thằng Cường đứng ngoài cửa phòng giãn ra, nhìn thấy vẻ mặt hung tợn của Bình , không đứa nào dám hỏi han câu gì .
Bình kéo tôi ra gần đến cổng nhà thằng Cường . Tôi vùng tay Bình ra vừa chạy vừa khóc lao ra đường.
” Rầm Rầm Rầm”
Đầu óc tôi quay cuồng không còn biết gì nữa . Cả 1 bầu trời tối đen lại. Xung quanh tôi là tiếng nhốn nháo , tiếng gào khóc của Bình .
Lúc tỉnh dậy , tôi thấy mình đang nằm ở bệnh viện . Bố tôi , chị Chi , Bình đang ngồi ôm nhau khóc .
Bố thấy tôi tỉnh vội vàng lau nước mắt : Dương , con tỉnh dậy rồi.
Bình : vợ , vợ ơi .
Tôi nhìn xuống bụng. Nó không còn to nữa và có chút gì đó rất đau.
Bình : vợ đừng cử động. Vợ mới mổ xong.
Tôi gào lên : con tôi đâu ? Con tôi đâu rồi?
Chị Chi mắt đỏ hoe : Bé đang ở phòng chăm sóc đặc biệt ở nhi . Sẽ không sao đâu. Em đừng khóc nhanh khỏe còn gặp con . Ông bà nội đang đi làm thủ tục cho bé rồi .
Tôi quay lại nhìn Bình đầy căm hận : cút , cút ra khỏi đây cho tôi. Tôi không muốn thấy mặt anh , cút ra cho tôi.
Bố : Dương , con làm sao thế này , là Bình mà con .
Tôi khóc nức nở : bố đuổi anh ta ra khỏi đây cho con . Con xin bố đuổi anh ta ra.
Bình vừa quỳ xuống vừa khóc : vợ ơi anh xin em . Anh biết anh sai rồi.
Tôi bịt 2 tai lại : tôi không muốn nghe. Anh có cút ra khỏi đây cho tôi không hay để tôi chết đi cho a vừa lòng. Nói rồi tôi định đứng dậy . Bụng tôi quặn lên 1 cơn đau ê ẩm.
Chị Chi : cậu ra ngoài cho , bé Dương mới sinh xong đừng làm nó kích động.
Tôi mím chặt môi lại :” như thế nào lại sinh rồi. Rõ ràng tôi mới chỉ mang thai hơn 6 tháng .
Bình đi rồi tôi mới bình tĩnh trở lại . Mọi chuyện sảy ra tôi cũng nhớ hết . Nếu con tôi có mệnh hệ gì sẽ không bao giờ tôi tha thứ cho Bình . Tôi : em muốn đi thăm con em. Chị cho em đi đi .
Chị Chi: ngoan , chưa đi được bé đang ở viện nhi. Bên đó có ông bà nội bé với Bình rồi . Em phải ráng ăn cho nhiều vào mai còn phải tập đi lại rồi mới sang bên nhi được.
Tôi mếu máo vừa ăn bát cháo thịt bố nấu vừa khóc . Chỉ mong nhanh nhanh được sang viện nhi gặp con .
Tôi ở bên viện sản đã 4 ngày ngực tôi vì tức sữa mà cương lên đau không chịu nổi . Chị Chi vừa giúp tôi vắt bỏ sữa đi vừa khóc. Từ nhỏ tôi đã mất mẹ . Chị chi giờ thay mẹ chăm sóc tôi. Nhìn bố và chị khuân mặt hốc hác vì lo cho tôi mà tôi như đứt từng khúc ruột . Cả đời tôi sinh ra chỉ để làm tội bố , khổ chị .
Bố mẹ chồng cũng chỉ mới qua thăm tôi 1 lần . Nhưng tôi cũng không trách ông bà. Nên mang ơn ông bà mới đúng vì thằng bé con phải trông cậy cả vào ông bà. Tiền bạc nhà tôi nói thật sự là cũng không có để lo cho thằng bé được .
Bình hôm nào cũng đứng ngẩn ngơ ngoài hiên bệnh viện . Bình không dám vào gặp tôi. Và tôi cũng không còn đủ bao dung để gặp Bình nữa. Hắn lặng lẽ như 1 chiếc bóng ngày ngày đi giữa viện sản và nhi. Chỉ mong sao cho thằng bé con bình an và cả vợ hắn nữa. Chuyện sảy ra cơ sự này là do Bình mà ra.
Ngày thứ 5 tôi nhất định đòi xuất viện. Ai khuyên can thế nào cũng không nghe. Tôi quyết lên viện nhi chăm con trai. Bố tôi , chị Chi vừa khóc vừa xin nhưng tôi bướng bỉnh nhất định không ở thêm viện sản dù chỉ 1 phút cũng không .
Thằng bé được nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt . Mỗi ngày chỉ được vào thăm 1 tiếng .
Gia đình tôi vẫn giấu tôi. Thằng bé chẳng phải khỏe mạnh như bố tôi nói . Mà chính là cơ hội sống là 50 / 50 . Nó chỉ nặng 518 gam , chỉ số sống sót chỉ là 3 điểm. Tim , phổi chưa hoàn thiện phải thở bằng bình ô xy . Mắt cũng không mở ra được , lại bị xuất huyết não sau sinh. Cũng chẳng ăn uống được gì vì bộ phận tiêu hóa cũng chưa hoàn thiện . Nghe bác sĩ thông báo tình hình tôi chết lặng tại chỗ. Nước mắt không ngừng rơi. Sao lại ra nông nỗi này trời ơi .
Lầu đầu tiên được gặp thằng bé , Thế giới của tôi như ngừng lại khi tôi nhìn vào đốm sống màu hồng bé tí xíu . Nó chỉ nhỏ như cái nắm tay . Cơ thể bé nhỏ của thằng bé bị bủa vây với cơ man các ống dẫn, dây điện và máy móc hỗ trợ. Thật khó mà chịu đựng nổi khi phải chứng kiến cảnh tượng đó, xót xa lắm.
Tôi ôm ngực , đau không thở được .
tôi biết mình không có nhiều thời gian nên lúc nào cũng túc trực bên ngoài cửa ngây ngốc nhìn vào bên trong đến nỗi quên ăn quên ngủ. Phải tận dụng từng giây phút để ở bên khi con còn sống. tôi chỉ muốn được nghe tiếng nó thở, nhìn thấy những cái uốn mình của nó và chạm vào đôi bàn chân và tay tí hon ấy.
Tôi đặt tên thằng bé là “Nắm ” ( vì nó chỉ to bằng nắm tay người lớn)
Bình lặng lẽ đứng từ xa nhìn lại . Mỗi 1 tiếng quý báu mỗi ngày bên con là lúc chúng tôi chạm mặt nhau. Tôi vờ như không thấy Bình . Bình cũng chẳng dám gọi tôi 1 tiếng vợ . Chúng tôi cứ thế mà dần dần giữ khoảng cách với đối phương
Nhưng niềm vui ngắn ngủi chẳng tày gang. Vào 1 buổi chiều mưa gió . Bác sĩ gọi tôi và Bình vào phòng riêng . Mắt tôi máy liên tục . Dường như có dự cảm gì đó rất xấu.
Bác sĩ : tôi rất tiếc . Bé Nắm có lẽ gia đình nên chuẩn bị tinh thần , bé không tăng cân . Ngược lại có 1 lỗ hổng thông vào tim khiến máu chảy ngược lên phổi . Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng chữa trị vẫn không mang lại kết quả .
Tôi : không , không thể nào . Tôi không tin
Bình : xin bác sĩ hãy cứu lấy bé Nắm . Tôi cầu xin ông .
bác sĩ : chúng tôi phân vân muốn gửi bé lên nhi trung ương trên Hà Nội phẫu thuật đóng lỗ hổng đó lại cần phải làm xẹp phổi.
Tôi : vậy là thằng bé được cứu đúng không bác sĩ .
Bác sĩ : đối với những em bé quá nhỏ, nguy cơ thất bại ngay trên bàn mổ là rất lớn. Có lẽ chỉ có 15 % cơ hội sống . Còn như hiện tại có lẽ nên sớm chuẩn bị tâm lý .
Tôi dường như không còn 1 chút sức lực nào nữa . Bác sĩ nói gì nữa tôi nghe không rõ . Nắm của tôi . Giá như được thay con chịu những đớn đau này . Tôi nguyện sẽ gánh hết.
Bình : chúng tôi muốn phẫu thuật . Dù chỉ còn 1 % sự sống . Chúng tôi cũng sẽ cùng Nắm cố gắng.
Với sức ép của bố mẹ Bình . Chiều cùng ngày Nắm được chuyển lên nhi Trung ương . Tôi và Nắm cùng Bình đi xe bệnh viện. Bố mẹ chồng và bố tôi đi xe riêng lên Hà Nội.
Qua 2 hôm sau bác sĩ sắp xếp cho Nắm được phẫu thuật.
Bé Nắm mới chỉ vào phòng mổ 1 giờ đồng hồ nhưng tôi thấy như ngồi trên đống lửa. Đó là khoảng thời gian chờ đợi dài nhất của cuộc đời tôi.
Bình ôm đầu ngồi trên ghế chờ . Thỉnh thoảng lại quay sang lén nhìn tôi .
4 tiếng sau cánh cửa phòng phẫu thuật từ từ mở ra . 1 nhà năm người chúng tôi cùng ngồi dậy tiến về phía bác sĩ . Tất cả cùng có chung 1 câu hỏi :” bác sĩ Nắm không sao đúng không ? ”
Bác sĩ nhìn quanh biết tôi là mẹ Nắm . Ông đặt tay lên vai tôi, cúi đầu xuống , đôi mắt ngấn nước:
– người nhà chuẩn bị gặp bé đi. Chúng tôi xin lỗi . Chúng tôi đã cố hết sức .
Tôi gục ngã tại chỗ , cứ vậy ôm lấy chân bác sĩ : cầu xin bác sĩ , tôi cầu xin ông cứu lấy Nắm .
Bác sĩ lắc đầu thương cảm , Bố tôi và Bình đỡ tôi dậy . Trước lúc phẫu thuật chúng tôi đã ký giấy cam đoan bởi vì tỉ lệ thất bại cực kỳ lớn.
Tôi hất tay Bình ra , nhìn hắn bằng ánh mắt đầy căm hận :” đừng động vào tôi. Tôi ghê tởm anh. Anh không xứng đáng là bố Nắm ”
Bình : anh xin vợ . Anh rất ân hận vì mọi chuyện. Anh thật sự xin lỗi.
Tôi chưa bao giờ kể cho bố mẹ Bình và ngay cả chính bố tôi cũng không biết nguyên nhân tại sao tôi lại bị xe đâm trúng . Nhưng tất cả đều lờ mờ đoán ra nguyên nhân có liên quan đến Bình . Cho nên dù tôi có đối với Bình nhẫn tâm đến thế nào chăng nữa. Mẹ chồng tôi chưa 1 lần phản kháng lại . Khoảng thời gian này tôi cũng không còn căm ghét bà như khi xưa nữa. Có lẽ đúng là bà chỉ khẩu xà tâm phật thôi. Cảm ơn bà đã cùng tôi chiến đấu từ nhi tỉnh lên đến nhi trung ương .
Cả gia đình tôi đứng trước cửa nhận lại Nắm . Nắm của tôi nằm thoi thóp thở trong cái bọc chăn nhỏ .
Tôi ôm ghì lấy Nắm , nhất định không cho ai động vào. Nắm ra đi vào lúc 5 giờ chiều. Nắm 21 ngày tuổi
Leave a Reply