Bố chồng lặn lội lên thăm, thấy con dâu từng làm kế toán nay đi nhặt ve chai lúc rạng sáng. Ông giận dữ m-ắng mỏ, nhưng khi biết sự thật phía sau, ông đứng ch-ết lặng…

Bố chồng lặn lội lên thăm, thấy con dâu từng làm kế toán nay đi nhặt ve chai lúc rạng sáng. Ông giận dữ m-ắng mỏ, nhưng khi biết sự thật phía sau, ông đứng ch-ết lặng…

Ông Lâm chống gậy bước xuống từ chuyến xe sớm, lưng áo còn vương bụi đường. Từ ngày con trai lấy vợ rồi ra ở riêng, ông hiếm khi lên thăm. Phần vì ngại làm phiền, phần vì nghĩ hai đứa trẻ phải tự lo liệu cuộc sống của mình. Nhưng mấy hôm trước, người quen dưới quê tình cờ gặp con dâu ông ngoài chợ sớm, nói một câu bâng quơ: “Con bé Lan nhà ông dạo này vất vả lắm.” Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến ông trằn trọc cả đêm, rồi quyết định lên xem sao.

Trời còn mờ sương, con hẻm nhỏ vẫn im lìm. Ông dừng lại trước căn nhà cấp bốn của vợ chồng con trai, định bụng gõ cửa thì chợt thấy cánh cửa khép hờ. Từ bên trong, một bóng người nhẹ nhàng bước ra, tay xách một bao tải lớn. Ông nheo mắt nhìn, nhận ra đó là Lan – con dâu ông.

Nhưng điều khiến ông sững lại là cách cô ăn mặc. Không còn vẻ chỉnh tề của một cô kế toán mà ông từng tự hào, Lan mặc bộ đồ cũ, tay đeo găng, lưng cúi thấp, lặng lẽ kéo bao tải ra đầu ngõ. Cô dừng lại bên đống rác, tỉ mỉ lựa từng chai nhựa, lon bia, buộc gọn lại. Những động tác thuần thục đến mức không thể là chuyện ngày một ngày hai.

Một luồng nóng dâng lên trong ngực ông Lâm. Ông bước nhanh tới, giọng không giấu nổi sự giận dữ:

“Cô đang làm cái gì vậy?”

Lan giật mình quay lại. Khi nhận ra ông, gương mặt cô tái đi. “Bố… bố lên khi nào vậy ạ?”

“Tôi hỏi cô đang làm cái gì?” Ông gằn giọng, ánh mắt đầy thất vọng. “Cô từng là kế toán, có học hành đàng hoàng. Nhà này có đến nỗi phải đi bới rác kiếm sống không?”

Lan cúi đầu, tay siết chặt miệng bao. “Dạ… con…”

“Con cái gì? Thằng Hùng đâu? Nó để vợ nó ra nông nỗi này à?” Ông Lâm càng nói càng lớn tiếng. “Tôi nuôi nó ăn học để rồi nó để vợ nó đi nhặt ve chai như thế này sao?”

Lan lúng túng nhìn quanh, như sợ ai nghe thấy. “Bố vào nhà đi ạ… con sẽ giải thích.”

Nhưng ông không chịu. “Giải thích ngay ở đây! Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra.”

Lan im lặng một lúc lâu. Gió sớm thổi qua, làm mái tóc buộc vội của cô bay lòa xòa. Cuối cùng, cô khẽ nói:

“Anh Hùng… bị tai nạn cách đây ba tháng rồi ạ.”

Ông Lâm chững lại. “Tai nạn?”

“Dạ. Trên đường đi làm về… anh bị xe tông. May mắn giữ được mạng, nhưng chân bị thương nặng, chưa đi lại bình thường được.” Giọng Lan run run. “Anh nghỉ việc từ đó đến giờ.”

Ông Lâm sững người. “Sao… sao không báo cho tôi?”

Lan ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. “Anh Hùng không muốn bố lo. Anh nói bố ở xa, sức khỏe lại không tốt…”

“Còn cô?” Ông hỏi, giọng đã dịu đi nhưng vẫn còn nặng nề. “Cô không còn làm kế toán nữa à?”…HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2..

PHẦN 2 TRUYỆN NGẮN
Lan lắc đầu. “Công ty cắt giảm nhân sự, con nằm trong danh sách nghỉ việc trước khi anh Hùng gặp nạn. Con đã tìm việc khác, nhưng chưa xin được. Tiền tiết kiệm thì dùng để chữa trị cho anh… rồi tiền thuê nhà, tiền thuốc men…” Cô nghẹn lại. “Con không biết làm gì hơn.”
Ông Lâm nhìn xuống bao tải đầy chai nhựa, rồi nhìn lại gương mặt hốc hác của Lan. “Nhặt ve chai… được bao nhiêu tiền?”
“Không nhiều ạ… nhưng cũng đủ mua thêm gạo, thêm ít thức ăn.” Lan nói nhỏ. “Con tranh thủ đi sớm để hàng xóm không thấy… con sợ người ta bàn tán, anh Hùng biết lại buồn.”
Một khoảng lặng kéo dài. Tiếng chổi quét rác ở đầu ngõ vọng lại, khô khốc.
Ông Lâm cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Những lời trách móc ban nãy bỗng trở nên nặng nề, như chính ông đang bị chúng đè xuống. Ông nhìn Lan – cô con dâu mà trước đây ông từng nghĩ là “yếu đuối, chỉ biết sổ sách” – giờ đây đang đứng trước mặt ông, gầy gò nhưng kiên cường đến lạ.
“Thằng Hùng… giờ thế nào rồi?” Ông hỏi, giọng trầm hẳn xuống.
“Anh đang tập đi lại trong nhà. Bác sĩ nói cần thêm thời gian.” Lan khẽ đáp. “Anh hay tự trách mình lắm… nên con không dám để anh biết con đi làm những việc này.”
Ông Lâm quay mặt đi, đưa tay lau vội khóe mắt. Ông chợt nhớ đến vợ mình ngày trước, cũng từng tần tảo sớm hôm vì gia đình mà không một lời than vãn. Ông đã từng nghĩ thời nay khác rồi, con dâu bây giờ chắc không chịu nổi khổ cực. Nhưng hóa ra, ông đã sai.
“Con… vất vả quá rồi.” Ông nói, giọng khàn đi.
Lan lắc đầu, cố nở nụ cười. “Dạ không sao đâu bố. Chỉ cần anh Hùng khỏe lại… mọi thứ rồi sẽ ổn.”
Ông Lâm đứng lặng. Một lúc sau, ông đưa tay đỡ lấy bao tải từ tay Lan. “Đưa đây.”
Lan giật mình. “Dạ, con làm được mà…”
“Đưa đây.” Ông lặp lại, lần này nhẹ hơn nhưng dứt khoát. “Hai bố con cùng làm, nhanh hơn.”
Lan nhìn ông, ánh mắt đầy bất ngờ. Rồi cô chậm rãi trao lại bao tải. Ông Lâm cúi xuống, vụng về nhặt từng chai nhựa, từng lon bia. Động tác của ông chậm chạp, nhưng kiên nhẫn.
Trời dần sáng. Ánh nắng đầu ngày len qua những mái nhà, chiếu lên hai con người đang lặng lẽ làm việc bên đống ve chai. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã được lấp đầy.
Một lúc sau, ông Lâm đứng thẳng dậy, thở nhẹ. “Xong rồi. Vào nhà thôi.”
Lan gật đầu. Cô nhìn ông, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Khi bước vào nhà, thấy Hùng đang chống nạng tập đi, ông Lâm sững lại một giây rồi nhanh chóng bước tới. “Đứng yên đó, đừng cố quá.”
Hùng ngạc nhiên. “Bố… bố lên khi nào vậy?”
“Vừa tới.” Ông đáp, rồi quay sang Lan. “Pha cho bố ấm trà.”
Lan vội vàng gật đầu.
Ông Lâm nhìn con trai, ánh mắt nghiêm nhưng không còn giận dữ. “Từ giờ, mọi chuyện có bố ở đây rồi. Hai đứa không phải giấu giếm gì nữa.”
Hùng cúi đầu, giọng nghẹn lại. “Con xin lỗi…”
“Không cần xin lỗi.” Ông ngắt lời. “Gia đình là để cùng nhau gánh vác. Khó khăn thì nói ra, chứ không phải giấu đi rồi mỗi đứa tự chịu.”
Ông quay sang nhìn Lan, ánh mắt dịu lại. “Còn con… từ mai không cần đi nhặt ve chai nữa.”
Lan khẽ lắc đầu. “Nhưng…”
“Bố không nói là con không làm gì.” Ông mỉm cười nhẹ. “Con học kế toán, đúng không? Ở gần đây chắc chắn có chỗ cần người. Bố sẽ đi hỏi thăm cùng con. Làm việc đúng với khả năng của mình, vừa đỡ vất vả, vừa lâu dài hơn.”
Lan im lặng, mắt rưng rưng.
Ông Lâm chống gậy ngồi xuống ghế, nhìn hai vợ chồng trẻ trước mặt. Trong lòng ông bỗng nhẹ nhõm lạ thường. Cuộc sống không tránh khỏi những lúc chông chênh, nhưng nếu biết nắm tay nhau mà đi, thì chẳng có khó khăn nào là không vượt qua được.
Ngoài kia, nắng đã lên cao hơn. Một ngày mới bắt đầu, không còn nặng nề như buổi sớm, mà ấm áp và vững vàng hơn – như chính tình thân đang dần được bồi đắp lại từ những điều giản dị nhất.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*