Bố chồng không có lương hưu, tôi vẫn chăm sóc chu đáo suốt 12 năm. Lúc “gần đất xa trời”, ông đưa cho tôi một chiếc gối rá//ch và nói: “Cho con Thảo.” Khi mở ra, tôi ôm ngỡ ngàng rồi ôm mặt khóc như đứa tr.ẻ…!

Bố chồng không có lương hưu, tôi vẫn chăm sóc chu đáo suốt 12 năm. Lúc “gần đất xa trời”, ông đưa cho tôi một chiếc gối rá//ch và nói: “Cho con Thảo.” Khi mở ra, tôi ôm ngỡ ngàng rồi ôm mặt khóc như đứa tr.ẻ…!

Bố chồng không có lương hưu, tôi vẫn chăm sóc chu đáo suốt 12 năm. Lúc “gần đất xa trời”, ông đưa cho tôi một chiếc gối rá//ch và nói: “Cho con Thảo.” Khi mở ra, tôi ôm ngỡ ngàng rồi ôm mặt khóc như đứa tr.ẻ…!

Tôi về làm dâu năm 26 tuổi, khi ấy gia đình chồng đã trải qua nhiều bi/ến c/ố. Mẹ chồng m//ất sớm, để lại một mình bố chồng g/ầy gu/ộc nuôi bốn người con. Cả đời ông làm nông, không công việc ổn định, chẳng có lương hưu. Khi tôi về làm dâu, các anh chị trong nhà đều có gia đình riêng, ít người còn nhớ đến ông. Cuộc sống tuổi già của ông phụ thuộc gần như hoàn toàn vào vợ chồng tôi.

Nhiều người hàng xóm hay x/ì x/ào: “Chồng con gì thì cũng chỉ là phận dâu, ai đời chăm bố chồng đến kiệ/t sứ/c.” Nhưng tôi nghĩ khác. Ông đã v/ất v/ả cả đời nuôi con, không có lương hưu hay khoản tích lũy nào, nếu mình quay lưng thì ai lo cho ông?
Mười hai năm ấy, cuộc sống chẳng hề dễ dàng. Lúc đầu, tôi còn trẻ, đôi khi m/ệt m/ỏi, ấ/m ứ/c. Nhiều đêm chồng đi làm xa, tôi một mình chăm con nhỏ và bố chồng ố/m y/ếu, vừa lo cơm nước vừa trông giấc ngủ ch/ập ch/ờn của ông. Có lần, vì m/ệt quá, tôi c/áu gắ/t:

– Con chỉ là con dâu thôi bố ạ, nhiều lúc con cũng thấy tủi…

Ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi, bàn tay r/un r/un nắm lấy tay tôi:

– Bố biết, nên càng biết ơn con nhiều hơn. Nếu không có con, chắc bố chẳng trụ được đến giờ.

Lời nói ấy khiến tôi á/y n/áy mãi. Từ đó, tôi tự nhủ dù thế nào cũng sẽ cố gắng. Tôi mua cho ông bộ quần áo ấm mỗi khi mùa đông đến, hầm cháo loãng khi ông đ//au dạ dày, ngồi bóp chân cho ông những đêm trái gió trở trời. Tôi chưa từng nghĩ ông sẽ để lại gì cho mình, chỉ đơn giản coi ông như cha ruộ//t để phụng dưỡng.

Thời gian trôi nhanh, sức khỏe bố chồng ngày một yế/u đi. Năm ông 85 tuổi, bác sĩ nói ông khó qua khỏi. Những ngày cuối, ông thường gọi tôi ngồi bên, kể những chuyện xưa cũ, dặn dò con cháu sống tử tế.

Rồi đến buổi chiều định mệnh ấy. Ông thở gấp, đôi mắt như muốn nhắm lại vĩnh viễn. Ông cố ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay ru/n r/un lôi từ dưới gối ra một chiếc gối cũ, vỏ ngoài sờ/n rác/h. Ông đưa cho tôi, giọng thì thào:



– Cho… con Thảo…

Tôi – Thảo – nghẹn ngào gật đầu, ôm lấy chiếc gối mà không hiểu gì. Chỉ ít phút sau, ông trút hơi thở cuối cùng, để lại trong tôi một khoảng trống không gì lấp nổi. Đêm đó, khi lo hậu sự xong xuôi, tôi ôm chiếc gối cũ ra hiên nhà, mở lớp vải đã rách. Bên trong, từng xấp tiền lẻ, vàng miếng nhỏ, và cả vài cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ hiện ra. Tôi ch//ết lặn//g, nước mắt lăn dài…

…Tôi ch//ết lặng, nước mắt lăn dài trên má.

Tôi chưa từng nghĩ ông có thể dành dụm được từng ấy. Những tờ tiền đủ mệnh giá, có tờ đã cũ sờn, được gấp ngay ngắn. Vài chỉ vàng nhỏ bọc trong lớp giấy báo. Và ba cuốn sổ tiết kiệm, tổng số tiền lên tới hơn một tỷ đồng – con số quá lớn với một người nông dân không lương hưu, quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng và mảnh vườn sau nhà.

Giữa những xấp tiền là một tờ giấy viết tay run rẩy:

“Bố không có gì cho các con. Số này là tiền bán mảnh đất sau vườn và tiền các con biếu bố nhiều năm nay. Bố không dám tiêu. Bố để dành cho Thảo. Con chăm bố 12 năm, chưa một lần tính toán. Bố không có lương hưu, nhưng bố có con. Nếu có kiếp sau, bố xin được làm cha ruột của con.”

Tôi òa khóc như một đứa trẻ.

Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện được nhận lại điều gì. Tôi chăm ông vì thương, vì thấy ông cô đơn, vì nghĩ rằng phận làm dâu thì cũng là làm con. Có những lúc tủi thân, có những đêm mệt mỏi tưởng như gục ngã, nhưng tôi chưa từng hối hận.

Hóa ra, ông biết hết.

Biết cả những lần tôi lặng lẽ bán chiếc vòng cưới để lo tiền viện phí cho ông. Biết cả những đêm tôi thức trắng ngồi bên giường, sợ ông không qua khỏi. Biết cả những lần tôi bị người ngoài nói ra nói vào mà chỉ cười cho qua chuyện.

Sáng hôm sau, khi các anh chị chồng biết chuyện, ai cũng im lặng. Không ai tranh giành. Không ai thắc mắc. Bởi hơn ai hết, họ hiểu số tiền ấy không phải là tài sản – mà là lời cảm ơn cuối cùng của một người cha dành cho đứa con dâu đã ở lại.

Tôi dùng một phần tiền để lo tang lễ cho ông thật trọn vẹn. Một phần gửi tiết kiệm cho con học hành. Phần còn lại, tôi sửa lại căn nhà cũ – vẫn giữ nguyên chiếc giường nơi ông từng nằm, giữ lại chiếc gối rách đã được vá lại cẩn thận.

Chiếc gối ấy, tôi không bỏ.

Bởi trong đó không chỉ có tiền.

Mà có cả sự ghi nhận.

Có tình thương.

Và có một danh phận mà tôi chưa từng dám đòi hỏi – danh phận của một người con thực sự.

Đến tận bây giờ, mỗi khi ai đó hỏi tôi:
“Chăm bố chồng 12 năm có đáng không?”

Tôi chỉ mỉm cười.

Vì điều khiến tôi khóc hôm ấy… không phải là số tiền trong gối.
Mà là câu nói cuối cùng của ông – câu nói đã xóa sạch mọi tủi thân suốt 12 năm làm dâu của tôi.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*