Bị dượng ép gả cho anh thợ xây ngh:è:o thay vì mối ngon lương 50 triệu, tôi cứ ngỡ đời mình đã tàn. Nào ngờ vừa mở lời xin 200 ngàn tiền chợ, hành động của chồng sau 5 phút khiến tôi “ngã ngửa” ngay giữa sân.

Bị dượng ép gả cho anh thợ xây ngh:è:o thay vì mối ngon lương 50 triệu, tôi cứ ngỡ đời mình đã tàn. Nào ngờ vừa mở lời xin 200 ngàn tiền chợ, hành động của chồng sau 5 phút khiến tôi “ngã ngửa” ngay giữa sân. Sự thật về sự giàu sang của anh thợ xây này quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi!

Ánh nắng buổi sáng chiếu xuyên qua lớp bụi mờ ảo trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, nơi mùi vôi vữa vẫn còn n:ồng n:ặc. Linh ngồi bên mép giường, đôi mắt sưng mọng vì khóc suốt đêm qua, nhìn bộ váy cưới rẻ tiền treo trên chiếc móc nhựa gãy một bên. Cô không thể tin được rằng cuộc đời mình lại rẽ sang một lối tối tăm như thế chỉ vì sự th:am la:m của người dượng.

Không có mô tả ảnh.

Ông dượng của cô, một người đàn ông luôn tỏ vẻ đạo mạo nhưng bên trong lại đầy rẫy những toan tính thấp h:èn, đã quyết định gả cô cho Nam. Nam là một thợ xây thô kệch, bàn tay luôn chai sạn và quần áo lúc nào cũng vương vệt xi măng. Trong mắt mọi người, đây là một cuộc hôn nhân sỉ nhục, một sự trừng ph:ạt dành cho đứa cháu gái mồ côi không biết nghe lời.

“Mày nên cảm thấy may mắn đi, Linh ạ,” ông dượng vừa r:ít đi:ếu thu:ố:c vừa phả khói vào mặt cô trong bữa cơm cuối cùng trước khi về nhà chồng. “Nam nó có sức khỏe, đi xây dựng thì không lo ch:ế:t đ:ói. Chứ gả mày cho thằng Minh lương năm mươi triệu kia, e là loại tiểu thư như mày làm khổ người ta thôi.”

Linh chỉ biết cúi đầu, bàn tay si:ết chặt vạt áo đến trắng bệch. Minh là người theo đuổi cô bấy lâu nay, là hình mẫu lý tưởng mà mọi cô gái đều mơ ước với mức lương cao ngất ngưởng và vẻ ngoài bóng bẩy. Nhưng dượng cô lại kiên quyết từ chối, lấy lý do Minh “không có gốc gác vững chắc”, thực chất là vì Nam đã hứa sẽ sửa sang lại toàn bộ dãy nhà trọ cho ông ta miễn phí.

Ngày cưới diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, không có tiếng cười nói chúc tụng, chỉ có những ánh mắt thương hại của hàng xóm. “Tội nghiệp con bé, đẹp người đẹp nết mà phải đi làm vợ thợ hồ,” tiếng xì xào lọt vào tai Linh như những mũi ki:m đ:âm vào tim. Cô nhìn Nam, người chồng mới của mình, anh chỉ im lặng uống rư:ợ:u, gương mặt lầm lì không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Sáng hôm sau, Linh thức dậy trong căn nhà nhỏ của Nam, lòng trĩu nặng sự lo âu về tương lai mù mịt. Cô nhìn vào chiếc ví rỗng tuếch của mình, rồi nhìn ra sân nơi Nam đang chuẩn bị đồ đạc để đi làm. Sự nghèo khó hiện rõ trong từng ngóc ngách căn nhà, từ cái bàn gỗ xỉn màu đến chiếc quạt điện cũ kỹ kêu cạch cạch.

Cô ngập ngừng bước ra sân, giọng r:un r:ẩy gọi anh lại để hỏi xin tiền đi chợ, vì trong nhà chẳng còn hạt gạo nào. “Anh… anh Nam, anh cho em xin hai trăm ngàn để đi mua ít đồ ăn sáng với chuẩn bị bữa trưa nhé?” Linh không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô sợ thấy sự túng quẫn hoặc vẻ khó chịu của một người đàn ông ngh:è:o bị vợ đòi tiền ngay sáng đầu tiên.

Nam không trả lời ngay, anh dừng tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô trong vài giây khiến Linh lạnh sống lưng.

Nam không trả lời ngay. Anh dừng tay, nhìn Linh vài giây khiến cô thấy tim mình đập mạnh hơn. Rồi không nói một lời, anh quay người bước nhanh ra cổng.

Linh đứng chết lặng giữa sân.

Cô biết ngay mà…
Chắc anh khó chịu. Có khi trong túi anh còn chẳng có nổi hai trăm nghìn.

Năm phút trôi qua dài như cả tiếng đồng hồ. Linh đang định quay vào nhà thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Nhưng không phải chiếc xe cũ kỹ của Nam—mà là một chiếc ô tô đen bóng loáng.

Cô sững sờ.

Nam bước xuống từ ghế lái. Trên tay anh là một túi lớn đầy đồ ăn, phía sau còn có thêm hai người đàn ông mặc đồng phục, nhanh nhẹn mang vào nhà những thùng hàng.

“Đặt vào bếp đi,” Nam nói ngắn gọn.

Linh đứng đơ ra, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Anh… anh lấy đâu ra…?”

Nam đặt túi đồ lên bàn, quay sang nhìn cô. Lần này ánh mắt anh không còn lạnh lùng mà bình thản đến lạ.

“Em xin hai trăm nghìn để đi chợ. Anh thấy mất thời gian nên gọi người mang đồ tới luôn cho tiện.”

Linh nuốt khan.

“Nhưng… cái xe… rồi mấy người kia…”

Nam thở nhẹ, kéo ghế ngồi xuống.

“Anh nghĩ mình nên nói rõ từ đầu, để em đỡ phải đoán.”

Anh lấy điện thoại ra, mở một vài hình ảnh rồi đưa cho cô. Đó là những công trình lớn—tòa nhà cao tầng, khu nghỉ dưỡng, nhà xưởng… tất cả đều đang thi công.

“Anh là thợ xây. Nhưng không phải kiểu em nghĩ.”

Linh nhìn anh, vẫn chưa hiểu.

“Anh là chủ thầu.”

Câu nói nhẹ tênh như không, nhưng khiến Linh như bị sét đánh ngang tai.

“Công ty của anh nhận thi công mấy dự án này. Mấy hôm nay anh trực tiếp xuống công trình vì thiếu người giám sát nên trông có vẻ… bẩn bẩn một chút.”

Linh lắp bắp:
“Vậy… anh không nghèo?”

Nam nhếch môi cười nhẹ—lần đầu tiên kể từ khi cô gặp anh.

“Anh chưa bao giờ nói mình nghèo.”

Cô chợt nhớ lại—đúng thật, tất cả chỉ là do người khác nói, rồi cô tự tin rằng đó là sự thật.

Nam đứng dậy, đi ra sân, chỉ về phía căn nhà cấp bốn.

“Căn này anh ở tạm để tiện theo dõi công trình gần đây. Nhà chính ở chỗ khác.”

Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Vậy… tại sao anh lại đồng ý cưới em?”

Nam im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:

“Vì anh biết em.”

Linh ngạc nhiên: “Biết em?”

“Anh từng làm công trình gần công ty em. Anh thấy em nhiều lần giúp đỡ người khác, có lần còn đứng ra bênh vực một chị lao công bị khách hàng mắng oan.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Anh không cần một người vợ chỉ biết nhìn tiền hay địa vị. Anh cần người tử tế.”

Linh cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

“Còn chuyện dượng em…” – Nam nói tiếp, giọng trầm xuống – “Anh biết ông ta nhận lời vì lợi ích. Anh đồng ý vì anh muốn giúp em rời khỏi nơi đó.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua sân, mang theo mùi xi măng quen thuộc nhưng giờ đây không còn nặng nề nữa.

Linh nhìn người đàn ông trước mặt—không còn là “anh thợ xây nghèo” trong suy nghĩ của cô nữa.

Cô cúi đầu, giọng nhỏ lại:

“Em… xin lỗi. Em đã nghĩ sai về anh.”

Nam không trả lời ngay. Anh chỉ đưa cho cô một xấp tiền.

“Cầm lấy. Không phải hai trăm nghìn—mà là để em tiêu thoải mái. Nhưng anh nghĩ… từ mai em không cần phải lo chuyện tiền chợ nữa đâu.”

Linh ngẩng lên, ánh mắt ngỡ ngàng.

Nam mỉm cười:

“Vì anh đã thuê người lo hết rồi. Còn em… cứ sống như em muốn.”


Ngoài cổng, chiếc ô tô vẫn đậu im lặng dưới nắng.
Trong sân, Linh đứng lặng rất lâu.

Cuộc hôn nhân mà cô tưởng là dấu chấm hết… hóa ra lại là một khởi đầu mà cô chưa từng dám mơ tới.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*