Bị dượng ép gả cho anh thợ xây ngh:è:o thay vì mối ngon lương 50 triệu, tôi cứ ngỡ đời mình đã tàn. Nào ngờ vừa mở lời xin 200 ngàn tiền chợ, hành động của chồng sau 5 phút khiến tôi “ngã ngửa” ngay giữa sân. Sự thật về sự giàu sang của anh thợ xây này quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi!
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuyên qua lớp bụi mờ ảo trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, nơi mùi vôi vữa vẫn còn n:ồng n:ặc. Linh ngồi bên mép giường, đôi mắt sưng mọng vì khóc suốt đêm qua, nhìn bộ váy cưới rẻ tiền treo trên chiếc móc nhựa gãy một bên. Cô không thể tin được rằng cuộc đời mình lại rẽ sang một lối tối tăm như thế chỉ vì sự th:am la:m của người dượng.

Ông dượng của cô, một người đàn ông luôn tỏ vẻ đạo mạo nhưng bên trong lại đầy rẫy những toan tính thấp h:èn, đã quyết định gả cô cho Nam. Nam là một thợ xây thô kệch, bàn tay luôn chai sạn và quần áo lúc nào cũng vương vệt xi măng. Trong mắt mọi người, đây là một cuộc hôn nhân sỉ nhục, một sự trừng ph:ạt dành cho đứa cháu gái mồ côi không biết nghe lời.
“Mày nên cảm thấy may mắn đi, Linh ạ,” ông dượng vừa r:ít đi:ếu thu:ố:c vừa phả khói vào mặt cô trong bữa cơm cuối cùng trước khi về nhà chồng. “Nam nó có sức khỏe, đi xây dựng thì không lo ch:ế:t đ:ói. Chứ gả mày cho thằng Minh lương năm mươi triệu kia, e là loại tiểu thư như mày làm khổ người ta thôi.”
Linh chỉ biết cúi đầu, bàn tay si:ết chặt vạt áo đến trắng bệch. Minh là người theo đuổi cô bấy lâu nay, là hình mẫu lý tưởng mà mọi cô gái đều mơ ước với mức lương cao ngất ngưởng và vẻ ngoài bóng bẩy. Nhưng dượng cô lại kiên quyết từ chối, lấy lý do Minh “không có gốc gác vững chắc”, thực chất là vì Nam đã hứa sẽ sửa sang lại toàn bộ dãy nhà trọ cho ông ta miễn phí.
Ngày cưới diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, không có tiếng cười nói chúc tụng, chỉ có những ánh mắt thương hại của hàng xóm. “Tội nghiệp con bé, đẹp người đẹp nết mà phải đi làm vợ thợ hồ,” tiếng xì xào lọt vào tai Linh như những mũi ki:m đ:âm vào tim. Cô nhìn Nam, người chồng mới của mình, anh chỉ im lặng uống rư:ợ:u, gương mặt lầm lì không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy trong căn nhà nhỏ của Nam, lòng trĩu nặng sự lo âu về tương lai mù mịt. Cô nhìn vào chiếc ví rỗng tuếch của mình, rồi nhìn ra sân nơi Nam đang chuẩn bị đồ đạc để đi làm. Sự nghèo khó hiện rõ trong từng ngóc ngách căn nhà, từ cái bàn gỗ xỉn màu đến chiếc quạt điện cũ kỹ kêu cạch cạch.
Cô ngập ngừng bước ra sân, giọng r:un r:ẩy gọi anh lại để hỏi xin tiền đi chợ, vì trong nhà chẳng còn hạt gạo nào. “Anh… anh Nam, anh cho em xin hai trăm ngàn để đi mua ít đồ ăn sáng với chuẩn bị bữa trưa nhé?” Linh không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô sợ thấy sự túng quẫn hoặc vẻ khó chịu của một người đàn ông ngh:è:o bị vợ đòi tiền ngay sáng đầu tiên.
Nam không trả lời ngay, anh dừng tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô trong vài giây khiến Linh lạnh sống lưng.
Leave a Reply