Anh giao hàng ngh-èo lỡ làm rơi vỡ lô hàng đ-ắt t-iền trước cửa biệt thự, ai cũng nghĩ sẽ bị đền b-ù nặng… nhưng phản ứng của chủ nhà khiến tất cả ng-ỡ ng-àng…
Trời chiều nắng gắt, con đường dẫn vào khu biệt thự yên tĩnh gần như không một bóng người. Hưng – một anh giao hàng ngoài ba mươi tuổi – lầm lũi đạp chiếc xe máy cũ kỹ, phía sau chở một thùng hàng lớn được buộc chặt bằng dây thừng.
Hưng làm nghề giao hàng tự do đã nhiều năm. Cuộc sống của anh xoay quanh những đơn hàng, những con hẻm nhỏ và những bữa cơm đạm bạc. Vợ anh m-ất sớm, để lại cho anh một đứa con gái nhỏ đang tuổi ăn học. Mỗi ngày, anh đều tự nhủ phải cố gắng hơn để con có tương lai tốt hơn.
Hôm nay là một đơn hàng đặc biệt. Thùng hàng ghi rõ “hàng dễ vỡ”, giá trị cao, giao đến một căn biệt thự sang trọng. Khi nhận đơn, Hưng đã thấy lo. Anh cẩn thận đi chậm, tránh ổ gà, né từng cú xóc.

Đứng trước cánh cổng lớn, Hưng hít sâu một hơi. “Chỉ cần giao xong là xong,” anh tự trấn an.
Hưng dựng xe, cẩn thận tháo dây, ôm thùng hàng bước về phía cửa. Nhưng đúng lúc anh vừa bước lên bậc tam cấp, chiếc dép cũ bất ngờ trượt nhẹ. Chỉ một tích tắc mất thăng bằng…
“RẦM!”
Thùng hàng rơi xuống, nắp bung ra. Tiếng v-ỡ sắ-c lạnh vang lên. Bên trong là những món đồ thủy tinh tinh xảo, giờ đây v-ỡ v-ụn thành từng mảnh.
Hưng ch-ết lặng.
Hai tay anh r-un lên, mắt dán chặt vào đống đ-ổ n-át. Tai anh ù đi. Anh hiểu rõ giá trị của những món hàng này – có thể bằng cả năm trời anh làm lụng.
Cánh cửa biệt thự mở ra. Một người đàn ông trung niên bước ra, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt điềm tĩnh. Một vài người làm trong nhà cũng tò mò đứng nhìn.
Hưng vội cúi đầu, giọng lắp bắp:
“Dạ… dạ… con xin lỗi… con… con không cố ý… con sẽ… con sẽ cố gắng đền…”
Nhưng nói đến đó, cổ họng anh nghẹn lại. Anh biết rõ, dù có làm cả đời, anh cũng khó mà trả nổi.
Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào. Có người lắc đầu, có người thở dài. Ai cũng nghĩ: lần này, anh giao hàng này chắc chắn sẽ rơi vào cảnh n-ợ n-ần chồng chất…HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…
Leave a Reply