34t, 2 bằng đại học lương 60 triệu nhưng s//ợ lấy vợ. Bố mẹ cấm về Tết nên tôi đành thuê cô gái b::án trà đá đầu ngõ với giá 5 triệu về ra mắT

34t, 2 bằng đại học lương 60 triệu nhưng s//ợ lấy vợ. Bố mẹ cấm về Tết nên tôi đành thuê cô gái b::án trà đá đầu ngõ với giá 5 triệu về ra mắT

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

34t, 2 bằng đại học lương 60 triệu nhưng s//ợ lấy vợ. Bố mẹ cấm về Tết nên tôi đành thuê cô gái b::án trà đá đầu ngõ với giá 5 triệu về ra mắt. Ai ngờ mới sáng mùng 1 tôi đ/au đ/ớn khi biết đời mình thế là hết…
34 tu::ổi, Hai tấm bằng Đại học loại giỏi, hiện đang làm cho một tập đoàn truyền thông với mức lương 60 triệu một tháng. Với người ngoài, tôi là “cực phẩm”. Nhưng với bố mẹ tôi ở quê, tôi là một “quả bom nổ chậm”, là nỗi nhục nhã của dòng họ vì tội: Già đầu mà không ai lấy.
Thực ra, tôi mắc chứng “s/ợ hôn nhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì ly hôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày hốc hác, tôi khiếp vía. Cuộc sống độc thân hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gông vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!”.
Chiều 29 Tết, đường phố Hà Nội vắng tanh. Tôi ngồi uống trà đá ở đầu ngõ, lòng rối như tơ vò. Bà bán trà đá quen đã về quê, thay vào đó là một cô g/ái tr/ẻ măng, mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi củ tỏi, đang ngồi phe phẩy cái quạt nan đuổi ruồi. Một ý nghĩ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm: “Em gái, Tết này có về quê không?” Cô gái ngước lên, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn tôi: “Dạ không anh, em ở lại Hà Nội cày phim thôi”. “Thế đi làm thêm không? 5 triệu cho 3 ngày Tết. Nhiệm vụ: Về quê đóng giả người yêu anh. Ăn sung mặc sướng, chỉ cần cười và gọt hoa quả. Hết mùng 3 anh chở về, tiền trao cháo múc”.
Cô g/ái nhìn tôi chằm chằm, rồi bỗng bật cười khúc khích: “5 triệu cơ à? Được giá nhỉ. Ok chốt đơn!”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. C/ô b/é này tên Vy, nhìn cũng nhanh nhẹn, chắc diễn tốt. Trưa 30 tôi đưa cô gái bán trà đá về quê, em cũng chỉ đem theo cái balo nhỏ bên trong chắc vài bộ quần áo.
Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng rơi nước mắt. Cả họ hàng kéo đến xem mặt “người yêu thằng Tùng”. Tôi cứ nơm nớp sợ Vy lộ tẩy, ai ngờ cô nàng diễn “như l/ên đ/ồng”. Vy xắn tay áo lao vào bếp làm gà, cuốn nem thoăn thoắt. Cô ấy nói chuyện với mẹ tôi ngọt xớt. Bố tôi, người khó tính nhất nhà, cũng phải …

… cười khà khà gật gù khen Vy thùy mị, đảm đang.

Thấy mọi chuyện êm xuôi ngoài mong đợi, tôi thầm tự hào về quyết định “mì ăn liền” của mình. Chỉ 5 triệu đồng mà mua được cả sự bình yên cho gia đình, lại còn bảo toàn được “tự do” cho bản thân, đúng là thương vụ hời nhất đời tôi. Đêm 30 Tết, khi tiếng pháo hoa cất lên qua màn hình tivi, tôi nằm trên chiếc giường cũ thời thơ ấu, lòng phơi phới niềm vui. Tôi nghĩ thầm: Xong vụ này, Mùng 3 chở Vy về lại Hà Nội, đời mình lại là chuỗi ngày hoàng kim, tự do tự tại.

Nhưng tôi đâu biết rằng, bi kịch của đời mình chỉ mới thực sự bắt đầu.

MÙNG 1 TẾT: BẢN HỢP ĐỒNG MÃI MÃI KHÔNG THỂ HỦY

Sáng Mùng 1 Tết, không khí quê nhà rộn rã tiếng cười nói và tiếng pháo hoa đón xuân. Tôi thức dậy muộn sau một đêm trằn trọc vì vui sướng. Khoác bộ quần áo chỉn chu, tôi bước xuống nhà trên để chuẩn bị chúc Tết bố mẹ và tiếp đón dòng họ.

Nhưng vừa bước xuống đến phòng khách, tôi đã thấy bầu không khí trong nhà lạ lắm.

Bố mẹ tôi ngồi nghiêm trang ở hai chiếc ghế gỗ lim giữa nhà. Trước mặt họ là Vy, vẫn mặc bộ áo dài gấm màu đỏ dịu dàng, đang cúi đầu ăn uống e ấp. Điều khiến tim tôi đập hẫng một nhịp là trên bàn trà có đặt một tấm séc màu xanh cùng một xấp tài liệu dày cộp.

“Bố, Mẹ, Vy… Có chuyện gì mà sáng Mùng 1 mọi người đã họp gia đình xôm xấp thế?” — Tôi gượng cười, bước lại gần.

Bố tôi ngước mắt lên nhìn tôi. Ánh mắt ông không còn vẻ nghiêm khắc hay giận dỗi như mọi khi, mà thay vào đó là sự xúc động và biết ơn đến kỳ lạ.

“Tùng à, con bước lại đây ngồi xuống đi,” — Bố tôi nghiêm giọng, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui. — “Con giấu bố mẹ giỏi lắm. Nếu hôm nay không phải bác Chu – Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông nơi con làm việc – đích thân gọi điện về chúc Tết gia đình mình, thì bố mẹ vẫn nghĩ con đưa một cô gái bán trà đá bình thường về ra mắt!”

Tôi khựng lại, toàn thân đông cứng: “Cái… Cái gì cơ ạ? Bác Chu nào?”

Vy lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn lém lỉnh hôm qua ở quán trà đá giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một ánh nhìn thông minh, sắc lẹm và chứa đựng sự tự tin của một người nắm toàn bộ thế cờ trong tay.

Cô nhẹ nhàng cất giọng, âm điệu ngọt ngào nhưng như tiếng sét đánh ngang tai tôi:

“Anh Tùng à, đến nước này thì em không giấu anh nữa. Tên thật của em là Chu Thùy Vi — con gái duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn nơi anh đang làm việc. Em vừa du học thạc sĩ quản trị từ Anh về tháng trước.”

OÀNG!

Đầu óc tôi quay mòng mòng. Cả căn phòng như chao đảo. Lương 60 triệu một tháng của tôi, vị trí Trưởng phòng Truyền thông mà tôi tự hào bấy lâu nay… hóa ra người đứng sau tập đoàn ấy lại chính là bố của cô gái đang ngồi trước mặt tôi!

TRÒ CHƠI CỦA CÔ TIỂU THƯ BÁN TRÀ ĐÁ

“Chuyện… Chuyện này là sao?” — Tôi lắp ba lắp bắp, hai chân mềm nhũn gục xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh. — “Sao em lại ngồi bán trà đá đầu ngõ nhà tôi?!”

Vi nhấp một ngụm trà xanh, mỉm cười thong thả giải thích:

“Quán trà đá đó là của bác dâu em. Chiều 29 Tết bác ấy về quê sớm, em ra trông giúp quán một buổi chiều cho vui. Đúng lúc anh – vị Trưởng phòng Truyền thông khét tiếng kiêu ngạo, đào hoa và cực kỳ ‘sợ lấy vợ’ của tập đoàn – tiến lại gần hất hàm rủ em về quê với giá 5 triệu.”

Vi rút từ trong túi ra tấm séc 500 triệu đồng cùng một bản hợp đồng ghi rõ tiêu đề: “HỢP ĐỒNG NGUYỆN VỌNG ĐẦU TƯ VÀ HÔN NHÂN”.

“Bố em từ lâu đã biết anh là nhân tài của công ty, nhưng cũng biết anh mắc chứng ‘bệnh sợ kết hôn’ và không chịu an cư lập nghiệp. Mấy tháng nay bố em đã tìm cách thử thách anh. Chuyến đi về quê lần này chính là ‘bài kiểm tra thực tế’ cuối cùng do em và bố em phối hợp thực hiện!”

Vi quay sang nhìn bố mẹ tôi, mỉm cười vô cùng lịch thiệp:

“Báo cáo với hai bác, anh Tùng rất có trách nhiệm, hiếu thảo với gia đình. Mặc dù ban đầu anh ấy thuê cháu với mục đích qua mắt hai bác, nhưng suốt chặng đường về quê, anh ấy luôn chăm sóc, bảo vệ cháu rất tử tế. Cháu đã chính thức báo cáo với bố cháu rồi.”

Bố tôi nghe xong mừng đến mức vỗ đùi đánh đét một cái, cười hân hoan:

“Tốt! Tốt lắm! Đúng là mây tầng nào gặp mây tầng đó! Tùng ơi, con giấu bố mẹ để làm cho bố mẹ bất ngờ đúng không? Tuyệt vời lắm con trai!”

Tôi nhìn bố tôi đang hoan hỷ mà lòng đau như cắt, nước mắt chực trào ra. Bố tôi đâu có biết, tôi hoàn toàn bị gài bẫy! Tôi bị chính cô tiểu thư tập đoàn cho ăn một cú lừa ngoạn mục!

CÚ XOAY CHUYỂN: ĐỜI THẾ LÀ HẾT!

Tôi vội vàng kéo Vi ra ngoài khoảng sân sau nhà, giọng hoảng hốt và giận dữ:

“Chu Thùy Vi! Rốt cuộc cô muốn cái gì?! Tôi chỉ thuê cô 5 triệu để đóng giả người yêu 3 ngày Tết thôi mà! Cô là tiểu thư danh gia vọng tộc, sao lại đi bày trò lừa gạt gia đình tôi như thế?!”

Vi đứng tựa lưng vào gốc cây mộc hương, khoanh tay trước ngực, nụ cười nhếch môi đầy kiêu hãnh:

“Anh Tùng, anh tưởng 60 triệu một tháng của anh là to sao? Anh tưởng cái sự ‘độc thân hoàng kim’ của anh là vô giá sao? Bố em đã quyết định rồi: Nếu anh đồng ý đính hôn với em trong năm nay, anh sẽ được cất nhắc lên vị trí Phó Tổng Giám đốc kiêm Giám đốc Điều hành Tập đoàn.”

“Còn nếu tôi không đồng ý thì sao?!” — Tôi gào lên.

Vi nheo mắt, nụ cười trên môi cô ta vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lùng của một nhà kinh doanh tài ba:

“Nếu anh từ chối? Rất đơn giản. Mùng 4 Tết, khi quay lại công ty, anh sẽ nhận được quyết định sa thải vì lý do ‘vi phạm đạo đức nghề nghiệp và lợi dụng quyền hạn’. Đồng thời, em sẽ gửi toàn bộ clip và bằng chứng anh thuê người đóng giả người yêu về cho bố mẹ anh ở quê. Để xem lúc đó, sự nghiệp và danh dự của vị Trưởng phòng 34 tuổi sẽ đi về đâu!”

Tôi bàng hoàng, toàn thân run rẩy.

Nhìn lại trong nhà, bố mẹ tôi đang tươi cười rạng rỡ, tự hào khoe với ông bà ngoại qua điện thoại rằng con trai đã dẫn về một cô con gái Chủ tịch tập đoàn xinh đẹp, giỏi giang. Ánh mắt ngập tràn niềm vui và tự hào của bố mẹ — thứ mà mười năm qua tôi chưa từng nhìn thấy — như một xiềng xích vô hình trói chặt lấy tôi.

Nếu bây giờ tôi lật tẩy mọi chuyện, bố tôi với bệnh cao huyết áp chắc chắn sẽ cấp cứu ngay trong Mùng 1 Tết. Danh dự của tôi mất trắng, sự nghiệp 10 năm cày cuốc sụp đổ hoàn toàn.

Còn nếu gật đầu… tôi sẽ phải giã từ cuộc sống độc thân tự do hoàng kim, bước vào một “bản hợp đồng hôn nhân” với cô tiểu thư ma mãnh, sắc sảo và đầy quyền lực này!

Vi bước lại gần tôi, lấy ra chiếc điện thoại titan bóng loáng, nhấc máy gọi cho bố cô ta:

“Bố à? Anh Tùng đồng ý rồi nhé. Ra giàn Mùng 3 bố mẹ qua nhà anh ấy làm lễ dạm ngõ luôn ạ!”

Nói rồi, Vi quay sang nhìn tôi, nháy mắt một cái đầy giễu cọt: “Chúc mừng anh Tùng. Từ hôm nay, cuộc đời độc thân của anh… chính thức kết thúc!”

Tôi đứng chôn chân giữa khoảng sân nắng vàng của ngày Mùng 1 Tết. Gió xuân thổi qua lạnh ngắt. Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cay đắng nhận ra một điều:

Mất 5 triệu đồng, tôi tưởng mình mua được 3 ngày tự do. Ai ngờ, tôi vừa tự tay bán đứng cả cuộc đời còn lại của mình cho cô gái bán trà đá!

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*